Gió thổi tung mái tóc ngắn của anh, vẽ nên vòng cung đẹp đẽ giữa không trung. Bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên đầu tôi, giọng trầm ấm vang vọng trên đỉnh đầu: "Sợ em không hiểu nên anh nói lại bằng tiếng Tô Châu nhé?"

Đấy, khúc dạo đầu của những câu chuyện không thể giãi bày, bao giờ cũng dịu dàng đến thế.

Sau này, anh đưa tôi rời Nam Phong các, dạy tiếng Anh, dạy thư họa, dạy cách thưởng rư/ợu, biến kẻ hạ lưu thành ả đào giả danh. Có thể nói mọi thứ Lục Tây Sâm yêu thích sau này, đều do chính tay người anh trai nuôi dưỡng.

Chỉ là tôi không ngờ, những tháng ngày hạnh phúc nhất đời mình lại ngắn ngủi thế.

"Quốc gia nguy nan, dù là phù du cũng phải xông pha lửa đạn." Anh chỉ nói một câu như thế rồi tan vào tiếng còi tàu vọng dài, không bao giờ trở lại.

Sau đó, Bắc Kinh đổ trận tuyết lớn, nghe nơi m/áu đổ nhiều đến nỗi chẳng thấy lộ ra mảnh đất vàng.

"Nên tôi đã nói, hắn thật sự không tiết lộ kho vũ khí ở đâu."

Gã đàn ông áo đen bóp ch/ặt mặt tôi cười lạnh: "Lục Đông Đình ch*t rồi, bọn tao moi cả bụng vẫn không thấy bản đồ. Trước khi đi hắn chỉ gặp mỗi mày! Không phải mày giấu thì còn ai?"

Trái tim chợt bị kim châm, hơi thở ngừng lịm. Tôi nén nước mắt, nở nụ cười gượng gạo: "Vậy nghe đây, tôi nói cho mà biết."

Hắn hí hửng cúi sát. Trong ánh mắt đầy mong đợi, tôi cắn một nhát chí tử vào vành tai. Gã đ/au điếng, t/át tôi một cái rồi ch/ửi rủa định gi*t người, may có đám đệ tử ngăn lại.

Tự hỏi mình không sợ ch*t thật, đầu còn oang oang mà miệng vải cãi: "Đồ tạp chủng! Có gan thì cư/ớp kho vũ khí của lũ Tây dương ấy! Cư/ớp của người Trung Quốc để nịnh bợ ngoại bang, mẹ mày biết chắc muốn nhét mày lại vào bụng!"

Đằng nào cũng ch*t, sống cho phóng túng một chút có sao? Tôi ch/ửi đã đời rồi thở hồng hộc cười khẩy.

"Được, không nói à?" Gã mặt lộ sát khí, cầm kẹp gỗ tiến lại gần. "Để xem xươ/ng cốt mày có cứng như Lục Đông Đình không!"

Tốt lắm, trước khi ch*t còn được đem so sánh với anh ấy, kiếp này coi như viên mãn. Tôi phun nước bọt, cười lạnh: "Ít ra cũng cứng hơn thứ rác rưởi như mày!"

Những ngày sau đó tựa địa ngục trần gian. Khi Lục Tây Sâm b/ắn gục tên tr/a t/ấn tôi, tôi chỉ còn thều thào được hai tiếng. Anh bế tôi chạy về xe, giọng vừa dụ dỗ vừa đe dọa: "Nguyễn Nguyễn đừng ngủ, nhìn anh này."

Cách gọi "Nguyễn Nguyễn" khiến tôi nhớ Lục Đông Đình. Nhưng giọng Lục Tây Sâm lại pha chút mê hoặc, cuối cùng chìm trong nỗi sợ hãi r/un r/ẩy. Tôi thầm cười anh hèn, nghĩ: "Tôi ch*t thì anh còn có chính thất mà."

Chợt nhớ Ngụy Gia Bình bị giam nơi khác, không biết sống ch*t ra sao. Tôi hỏi thăm, Lục Tây Sâm ôm tôi ch/ặt hơn: "Cô ấy không sao, em cũng sẽ ổn." Giọng anh như tự trấn an chính mình.

Tôi gật đầu, muốn nghe thêm nhưng mệt quá. "Thiếu gia, ngựk anh ấm quá, cho em ngủ chút nhé?"

Chỉ một chút thôi. Biết đâu tỉnh dậy, lại được gặp người mong nhớ.

6

Tưởng mình không qua khỏi, nào ngờ thầy bói nói tiểu nương này mạng lớn. Nửa tháng ở b/ệnh viện Thánh Mary, tôi dần hồi phục.

Đêm nào Lục Tây Sâm cũng từ doanh trại về cãi nhau với bác sĩ: "đ/au đến mất ngủ mà bảo bó tay? Không muốn mặc áo blouse thì đổi thành màu đỏ luôn!"

Tôi vội ra hiệu cho y tá đẩy xe lăn ra. Thấy tôi, anh trừng mắt với bác sĩ rồcướp lấy xe: "Lại tự tiện ra ngoài! Có va quẹt thì khổ thân tao." Miệng càu nhầu nhưng tay đẩy nhẹ nhàng ra vườn.

Dưới ráng chiều êm dịu, anh xoa đầu tôi nói: "Nguyễn Nguyễn, khi em khỏe lại, chúng mình sinh con nhé. À không, kết hôn trước đã. Anh sẽ mời cả người Lưỡng Quảng, đám cưới linh đình nhất."

Tôi nhìn đôi tay băng trắng, thủ thỉ: "Phụ thân ngài đồng ý thiếu gia cưới ca nữ?"

Nếu đồng ý, đã không ép anh lấy Ngụy Gia Bình. Lục Tây Sâm cúi xuống hôn tôi: "Giờ ổng không quản nổi ta."

Đúng vậy. Nghe Lưu phó quan kể, anh dùng vật từ Hạ phủ lấy được hạ gục Hạ Văn Tùng, thu phục Tô Nam. Từ công tử bột thành chúa tể phương Nam khiến thiên hạ kinh ngạc. Giờ đây chẳng những Hạ gia, cả miền Nam đều nể mặt. Đổi cách xưng hô từ "tiểu gia" sang "lão tử" cũng chẳng ai dám ho he.

Lý do anh vội tổ chức hôn lễ, tôi đoán được. Anh hiểu nhầm kẻ bắt tôi là để trả th/ù anh, nên muốn lấy vợ để bù đắp. Tôi muốn nói "không cần", nhưng không biết giãi bày thế nào. Làm sao nói được rằng họ bắt tôi vì mối tình với anh trai anh, còn tôi ở lại chỉ vì gương mặt giống anh ấy đến tám phần? Lục Tây Sâm chắc b/ắn tôi tại chỗ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm