"Nào, tôi đỡ em đứng dậy."
Tay tôi đặt lên cánh tay Bác Bác, mượn lực đứng lên.
Thế nhưng, chân tôi bị tê, cả người đổ ập xuống.
Phản xạ của lính c/ứu hỏa không phải dạng vừa, anh ấy lập tức theo bản năng vươn tay ra đỡ lấy.
Cả cơ thể tôi lập tức được giữ vững, nhưng mà, đôi gò bồng đảo 34C tự hào của tôi cũng bị anh ấy tiện đà đỡ trọn.
Tôi nhìn Bác Bác với ánh mắt nghiêm nghị như thể bị m/ù, không nói một lời.
Tôi đang ngượng ngùng đến mức muốn đào một cái lỗ thật sâu để chui xuống, thì bỗng thấy một bộ phận nào đó trên người Bác Bác có biến đổi.
...
Khuôn mặt anh ấy.
Đỏ bừng.
Đợi đến khi tôi có thể tự đứng vững, Bác Bác đột nhiên ho khan một tiếng, dùng tông giọng công việc để giáo huấn tôi.
"Con gái sau này đừng uống nhiều rư/ợu vào ban đêm như thế nữa, em nhìn xem, mặt em còn đang đỏ kìa."
Tôi đỏ là do uống rư/ợu, còn anh, sao anh lại đỏ?
"Ồ, vậy sao mặt anh cũng đỏ thế?"
Bác Bác theo bản năng sờ lên mặt, biểu cảm cứng đờ.
Sau đó anh nói, xe c/ứu thương đang đợi bên ngoài, bảo tôi tự lên đó, còn anh phải quay về trạm c/ứu hỏa.
Rồi anh đi mất.
Để lại cho tôi một bóng lưng đầy quyết tuyệt.
Chỉ là, khá bất ngờ, chấp nhận việc mình đỏ mặt khó đến thế sao?
Đợi khi Bác Bác đi xa, tôi mới chợt nhớ ra một việc quan trọng, quên mất chưa xin WeChat của anh ấy.
A!
4
Ngày hôm sau, tin tức "Một cô gái bị kẹt đầu vào thanh vịn, tuyến tàu điện số 3 phải dừng vận hành một giờ sau khi được lính c/ứu hỏa giải c/ứu" không nằm ngoài dự đoán đã được đẩy lên điện thoại của tôi, trên Douyin, Weibo, tài khoản tin tức địa phương.
Đoạn video ngắn ghi lại trọn vẹn cảnh tôi ngã vào lòng Bác Bác, phần bình luận rất nhiều người khen Bác Bác đẹp trai, nói tôi không lỗ.
Những người bảo không lỗ đâu, các người tự mình đến trải nghiệm xem x/ấu hổ và ngại ngùng đến mức nào đi!
Tôi vừa giả vờ làm một người qua đường công tâm trong phần bình luận, khuyên ngăn cư dân mạng đừng có gán ghép lung tung.
Vừa vẫn... lưu lại video tin tức đó...
Đây là sợi dây liên kết mỏng manh cuối cùng giữa tôi và Bác Bác.
Đúng ngày thứ mười kể từ khi mất liên lạc với Bác Bác, một cô bạn thân khác của tôi lại thất tình, cái thứ này có lây nhiễm được sao?
Cô ấy khóc lóc gọi điện cho tôi bảo muốn uống đến say mèm, không chỉ uống, mà còn phải đến quán bar? Còn là loại quán bar nhạc xập xình nữa chứ.
Cô ấy uống, tôi ngăn cản.
Cô ấy nhảy, tôi giữ túi.
Cô ấy bị tán tỉnh, tôi đuổi người.
Đêm đó, tôi giống như một sinh viên ưu tú của trường nữ đức đang giải c/ứu cô bạn lầm đường lạc lối, cứ nhìn chằm chằm cô ấy đến tận năm giờ sáng.
Trên đường đi bộ về nhà, đầu bù tóc rối, phấn mắt đã trôi xuống thành má hồng.
Tiếng hò hét ở góc phố phía trước thu hút sự chú ý của tôi.
"1, 2... 1, 2... 1, 2, 3, 4."
Hóa ra là các chú lính c/ứu hỏa ở trạm c/ứu hỏa gần nhà đang chạy bộ buổi sáng.
Không biết Bác Bác, có phải cũng chạy bộ vào giờ này mỗi ngày không.
Không phải... sao trong đội lại có người giống anh ấy thế này.
Không phải... sao nhìn càng gần càng giống.
Ch*t ti/ệt!
Chính là anh ấy.
Tôi lập tức giơ tay!
Che kín mặt mình, dáng vẻ hiện tại của tôi đến chính tôi nhìn còn sợ.
Tôi bịt mặt men theo bức tường nhanh chóng rời đi, kết quả phía bên Bác Bác truyền đến tiếng nói.
"Đó, có phải là cô gái bị kẹt đầu kia không?"
Không phải chứ? Mặt tôi che kín mít như vậy, thế mà vẫn nhận ra được?!
"Không phải cô ấy đâu nhỉ?"
Giọng nói có chút trầm ấm, là Bác Bác!
"Chính là cô ấy! Ốp điện thoại của cô ấy có viết bốn chữ lớn 'Đại gia nhân gian' kìa, nhìn cái váy xếp ly đó nữa, cũng giống lắm!"
Lạy chúa, anh trai à, anh từng ở trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân à?
Tôi lập tức thu tay, vội vàng nhét điện thoại vào túi, kết quả là, khuôn mặt lộ ra rồi.
Xong đời! Bị họ nhìn thấy hết rồi!!!
Người anh trai sau khi nhìn thấy mặt tôi, bỗng bừng tỉnh đại ngộ.
"Ồ, nhận nhầm rồi, không phải cô ấy."
Thế nhưng, Bác Bác vẫn nhận ra tôi, thậm chí còn gật đầu với tôi.
Bác Bác vẫn đẹp trai vô biên như ngày nào.
Còn tôi vẫn cứ... xuất hiện một cách đầy ngại ngùng.
5
Sau một tuần đắp mặt nạ, tôi đã biến khuôn mặt mình trở nên trắng trẻo mịn màng, căng bóng, rồi trang điểm kỹ càng, mặc váy ngắn.
Sau đó, tôi cầm theo lá cờ khen thưởng mà mình đã kỳ công chuẩn bị, đi đến trạm c/ứu hỏa của Bác Bác.
Tôi không tin là mình không thể dựa vào nhan sắc của bản thân để giành lấy cơ hội tiếp xúc sâu hơn với anh ấy!
Trong trạm c/ứu hỏa, sau khi Bác Bác nhìn thấy tôi, vẻ kinh ngạc trên mặt anh ấy không kéo dài được một giây đã lắc đầu.
???
Là son môi vẽ lệch? Hay lông mi giả bị rơi? Trên váy đâu có vết dầu mỡ nào đâu!
Không thể nào!
Kệ đi, tôi cứ coi như là đàn ông thẳng tính không biết cách biểu đạt.
Sau đó, tôi lấy ra lá cờ khen thưởng đã chuẩn bị cho anh, không nằm ngoài dự đoán, không chỉ Bác Bác mà toàn bộ đội viên trong trạm c/ứu hỏa đều sững sờ.
Giữa một biển cờ khen thưởng nào là "Lính c/ứu hỏa nhân dân vì nhân dân", "Tình cảm chân thành vì dân, c/ứu nạn c/ứu nguy", tấm cờ của tôi đặc biệt tỏa sáng.
Trên đó viết bốn chữ lớn: "C/ứu mạng cún con của tôi".
Có dựa vào nhan sắc hay không thì tôi không biết, nhưng chắc chắn tôi đã trở thành một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời của Bác Bác.