Từng bước yêu em

Chương 2

03/08/2026 19:15

“Cô ấy làm gì cũng đáng yêu, đến cả đá/nh rắm cũng đáng yêu.”

Tôi: ??

Tưởng Dật, anh chắc là không bị lụy tình đấy chứ?

Tôi nghẹn họng, vì tiếng lòng thẳng thắn của anh ta mà mặt đỏ bừng, tôi đá/nh trống lảng rồi hỏi lại lần nữa: “Anh không sao chứ?”

“Không ổn lắm, đ/au ngựk quá.” Đại ca trường yếu ớt nói.

Anh ta cao lớn là thế, vậy mà cứ dán sát vào người tôi, tiếng lòng lúc này lại càng rõ mồn một.

“Hu hu, cuối cùng cũng có cơ hội được dán vào người vợ rồi.”

“Vợ thơm quá, mềm quá.”

“Muốn cứ được vợ ôm như thế này mãi.”

“Hóa ra được ở gần người mình thích lại hạnh phúc đến thế.”

“Tim mình đ/ập nhanh thế này, cô ấy sẽ không phát hiện ra chứ?”

...

Sao tôi có thể không phát hiện được chứ?

Tim anh đ/ập như đang đá/nh trống trong quán bar ấy, to đến mức đó cơ mà.

Tôi nhịn.

Tôi đưa đại ca trường đến phòng y tế, đỡ anh ta ngồi xuống, định bụng đợi bác sĩ đến là tôi sẽ đi ngay.

Giọng nói đầy quyết tâm của đại ca trường lại vang lên.

“Nghe nói, phụ nữ đều thích đàn ông có thân hình đẹp.”

“Mình tự tin với vóc dáng của mình, không tin là không mê hoặc được cô ấy.”

“Mình không thể vì yêu mà hy sinh nhan sắc được, thế này lụy quá, không phải phong cách của mình. Nhưng nếu là vợ mình thì được, giới hạn là cái gì chứ, có ăn được không?”

...

Tôi: ...

Không đời nào, vì để thu hút tôi mà anh ta thực sự làm đến bước này sao.

Bình thường Tưởng Dật ăn mặc khá kín đáo, tuy không hay gặp nhưng mỗi lần nhìn thấy, cúc áo sơ mi của anh ta luôn được cài ngay ngắn đến tận cúc trên cùng.

Đúng là tấm gương nam đức tiêu biểu được công nhận trên bảng tỏ tình.

Tôi không tin, nên tôi quay đầu lại.

Kết quả, vừa nhìn thấy, hiệu ứng thị giác thật sự quá chấn động.

Đại ca trường đã cởi áo sơ mi, nửa thân trên trần trụi với tám múi bụng, dây quần thể thao màu xám cũng hơi nới lỏng, bên dưới thấp thoáng đầy gợi cảm.

Thân hình cực phẩm.

Làm tôi suýt chút nữa là chảy m/áu mũi.

Kết quả đại ca trường nhếch mép cười, còn đang đổ thêm dầu vào lửa, mời gọi tôi: “Ninh Ninh, bác sĩ vẫn chưa đến, cậu có thể kiểm tra giúp tôi trước được không?”

“Thật sự đ/au lắm.”

04

Tôi nuốt nước bọt.

Nhịn, nhịn, nhất định phải nhịn, nhất định không được quên chừng mực.

Cậu đã là một sinh viên đại học trưởng thành, từng thưởng thức vô số nam người mẫu trên Douyin rồi đấy!

“Cái đó…” Tôi kìm nén cảm xúc đang trào dâng, trái lương tâm nói một câu: “Hay là anh mặc áo vào trước đi?”

Tôi sợ anh ta cứ thế này, tôi mà tiến lại gần sẽ không nhịn được mà táy máy tay chân.

“Ồ.”

Giọng anh ta hơi tủi thân, ánh mắt rũ xuống, cầm chiếc áo sơ mi đen nhăn nhúm bên cạnh mặc vào.

Trông hệt như một chú chó bự bị bỏ rơi.

“Hu hu, buồn quá, vợ không thích nhìn mình, mình cứ tưởng là cô ấy chắc chắn sẽ sờ mình chứ.”

“Có phải thân hình mình vẫn chưa đủ đẹp không?”

“Hay là cô ấy thích kiểu thư sinh hơn? Nếu thích thư sinh thì mình cũng cố được, nhưng mình phải đi hỏi huấn luyện viên xem làm sao để từ to thành nhỏ, cái này mình không rõ lắm.”

Anh ta thật sự… tôi ch*t mất.

Tưởng Dật có vẻ rất nghiêm túc với tôi, miệng thì gọi “vợ” không ngớt, nhưng chúng tôi có giao điểm gì không nhỉ?

Tôi vắt óc suy nghĩ cũng không có lấy nửa ấn tượng nào về anh ta.

Số lần gặp anh ta nhiều nhất chính là trên bảng tỏ tình của trường.

Anh ta là kiểu người vừa ngông vừa ngầu, trông có vẻ không thích học, lúc nào cũng lêu lổng, kết quả mỗi lần thi đều đứng nhất, đúng chuẩn đóa hoa cao lãnh.

Rất nhiều nữ sinh đều thích kiểu con trai như anh ta.

Tôi bước tới, thăm dò hỏi một câu.

“Cái đó… sao anh biết tôi tên là Ninh Ninh vậy?”

Giọng tôi hơi nhỏ, tôi vẫn còn hơi sợ anh ta.

Thiếu niên rõ ràng sững sờ một chút, nhìn tôi, giây tiếp theo cảm giác như sắp khóc đến nơi.

“Hu hu, vợ… vợ mình thật sự không nhớ mình rồi. Hồi trước chúng ta ở đối diện nhà nhau, tình cảm tốt lắm, mình còn dùng xe trượt chở cậu nữa. Mình vừa học được cách lái xe là đã chở cậu rồi, cậu là cô gái duy nhất từng ngồi xe mình, trước kia là vậy, bây giờ vẫn thế.”

“Hồi đó chúng ta thích chơi đồ hàng nhất, lúc đó cậu đã là vợ mình rồi. Bao nhiêu đứa trẻ khác cứ quấn lấy bắt mình phải làm chồng, vợ không nhớ sao?”

“Vợ không nhớ mình cũng là lỗi của mình, ai bảo hồi nhỏ mình đáng gh/ét, cứ hay cư/ớp que cay của cậu ăn, rồi chọc cho cậu khóc.”

“Không nhớ thì thôi vậy, giờ theo đuổi vợ quan trọng hơn, không sao, mình là đàn ông mà, co được giãn được.”

Nghe tiếng lòng thẳng thắn như vậy của anh ta, tôi hình như có chút ấn tượng.

Chẳng lẽ anh ta chính là cậu nhóc đẹp trai hồi nhỏ, suốt ngày khóc nhè, cứ bám đuôi tôi chạy theo?

Là cậu nhóc cún con kiên nhẫn bón từng thìa cơm cho tôi khi tôi không chịu ăn ở trường mẫu giáo?

Anh ta luôn là một chàng trai ấm áp, thật khó mà khớp được với hình tượng soái ca lạnh lùng kiêu ngạo bây giờ, hai phong cách hoàn toàn khác biệt.

Tôi vẫn còn đang kinh ngạc thì nghe thấy đại ca trường trả lời một đằng nghĩ một nẻo.

“Ừm, chúng ta từng học chung tiết công khai, nghe thầy điểm danh nên biết tên cậu. Tên cậu rất hay nên tôi nhớ thôi, cậu tên Chu Ninh đúng không?”

Anh ta nhìn sang, ánh mắt lấp lánh.

“Ừ.”

Tôi gật đầu, không nỡ vạch trần anh ta.

“Tôi có thể kết bạn WeChat với cậu không?”

Tôi lại nghe thấy anh ta nói.

Đại ca trường có vẻ hơi căng thẳng, vành tai đỏ ửng: “Cậu đừng hiểu lầm, cậu là bạn học của tôi, cũng là cái duyên, nên tôi…”

“Trời ơi, Tưởng Dật, mày vô dụng quá, cái khí thế ngông cuồ/ng không sợ trời không sợ đất thường ngày đâu rồi? Sao cứ nói chuyện với cô gái mình thích là lại nhát gan thế, đồ hèn nhát, đáng đời mày không tán nổi con gái.”

“Được.” Tôi mím môi nói một tiếng.

Sau đó giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng lòng đinh tai nhức óc của đại ca trường.

“A a a, cuối cùng mình cũng kết bạn được với WeChat của nữ thần thầm thương tr/ộm nhớ rồi, mẹ ơi con làm được rồi!”

Tôi và Tưởng Dật kết bạn WeChat với nhau.

Ảnh đại diện WeChat của tôi là Hoàng tử bé và đóa hồng của cậu ấy, đại diện cho tình yêu duy nhất trên đời.

Thật trùng hợp, của Tưởng Dật cũng vậy.

“Cô ấy chắc chắn không nhận ra mình và cô ấy đang dùng ảnh đôi đâu nhỉ.”

Tôi suýt chút nữa sặc, tôi đâu có m/ù!

05

Bác sĩ học đường đã đến, bảo không có gì đáng ngại, Tưởng Dật nhất quyết đòi đưa tôi về ký túc xá.

Ánh nắng chiếu rọi, hàng liễu bên cạnh xanh mướt, tôi và anh ta sóng bước đi trên con đường trong khuôn viên trường. Tưởng Dật đã thay một chiếc áo hoodie trắng, khoác chéo một chiếc túi thể thao, tràn đầy sức sống thanh xuân. Anh ta cao hơn tôi khá nhiều, dưới chân, bóng của hai chúng tôi quấn quýt lấy nhau. Anh ta cúi đầu, nhìn cái bóng đang quấn lấy nhau của hai đứa, lén mím môi cười ngây ngô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm