“Đất dưỡng thi cái gì chứ, không tốt lành, toàn xúi quẩy!”

Nói rồi hắn móc từ ba lô ra mấy cuộn dây leo núi ném cho chúng tôi, tự mình đeo khóa an toàn vào thắt lưng.

“Kiều Môn chủ, tôi xuống trước.”

Xoẹt một cái, hắn đã trượt xuống miệng hầm.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của tôi, M/ộ Dung Nguyệt nhún vai.

“Ông nội tôi đến Tây An còn mang theo thứ này, thói quen nghề nghiệp đấy.”

9

Tôi là người cuối cùng trượt xuống hầm đạo tặc.

Sợ bị bọn tr/ộm m/ộ phát hiện, chúng tôi đều không bật đèn pin. Nhưng khi xuống đến huyệt m/ộ mới phát hiện bên trong đang có ánh đèn.

Vị trí hầm đạo tặc đào thông xuống nằm phía trên một đường hầm m/ộ rộng khoảng 1.5m. Bên trái tối om không thấy điểm cuối, bên phải là một khúc cua.

Nơi góc cua có đặt một đôi nến đỏ. Không phải nến trắng thông thường mà là nến long phụng màu đỏ. Hai bên chân tường, nến được cắm trên giá đỡ bằng thủy tinh chạm khắc tinh xảo hình dê, phong cách cổ xưa.

Trên tường hầm m/ộ hai bên viết mấy dòng chữ đỏ về quy tắc đất dưỡng thi. Màu đỏ rực rỡ, thoáng nhìn còn tưởng như bối cảnh động phòng trong phim cổ trang.

Ông M/ộ Dung phớt lờ mấy dòng chữ, lao đến quỳ sát đất, mắt dán ch/ặt vào đôi giá nến.

“Đây là đồ Đông Hán đó!”

Ông dụi mắt rồi chớp lia lịa.

“Kiều Môn chủ, lại đây xem giúp. Giá nến thủy tinh Đông Hán này lẽ nào rẻ như bèo, cứ thế bày trong hầm m/ộ?

“Lũ chuột ch*t kia không lấy nổi thứ này, phía trong hẳn còn bao nhiêu bảo vật!”

Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh thổi qua khiến ngọn nến chập chờn rồi tắt phụt.

Mắt tôi còn chưa kịp thích ứng với bóng tối đột ngột thì hầm m/ộ đã sáng trở lại.

Một kẻ tay cầm đèn pin, tay kia cầm bộ đàm từ phía trái hầm m/ộ đi tới.

“Đại ca Thiết bảo xuống ba người, dọn dẹp chút đi. Quang Đầu, mày mang sú/ng qua đây.”

Tim tôi thót lại. Ông M/ộ Dung nhanh như c/ắt, lẹ làng nép vào sau góc tường trước khi ánh đèn quét tới. Tôi và M/ộ Dung Nguyệt vội theo sau.

Đây không phải hầm m/ộ chính, hẹp hơn một nửa. Ba chúng tôi đi nối đuôi, cố hết sức im lặng di chuyển.

Đi được một đoạn, phía trước bất ngờ hiện ánh sáng.

Một gã đàn ông trọc đầu mặc đồ thể thao xám, đội đèn pin trên trán, tay cầm sú/ng lục cười khoái trá.

“Cô bé này dám xuống m/ộ thật à? Gan to lắm đấy!”

10

Tiến thoái lưỡng nan, chúng tôi bị kẹp giữa hai đường trong hầm hẹp.

Khẩn cấp nhất, gừng càng già càng cay. Ông M/ộ Dung bình tĩnh vẫy tay.

“Để tôi.”

Nói rồi quỳ sụp xuống, cúi đầu hành lễ.

“Quang Đầu ca, ngưỡng m/ộ đại danh đã lâu! Bọn tôi tới đầu quân đây!

“Hai đứa cháu gái đều là sinh viên khảo cổ, từ nhỏ đã xem ca như thần tượng. Hôm nay được gặp mặt, xin cho chúng tôi gia nhập nhóm được không?”

Quang Đầu ngơ ngác.

“Ai? Tao? Mày nghe danh tao?”

Vừa hỏi, hắn vô thức hạ thấp khẩu sú/ng xuống.

Nhân cơ hội, ông M/ộ Dung đột ngột lao tới, xoay người chui qua háng hắn, thoát thân.

Tôi đứng thứ hai, lộ ra trước mặt Quang Đầu. Hắn gi/ận dữ gầm lên.

“Mẹ kiếp! Lão già dám lừa tao?”

Quang Đầu quay người định b/ắn ông M/ộ Dung. Trong chớp mắt, tôi bật người lên, chỏ tay đ/ập mạnh vào gáy hắn. Quang Đầu gục xuống bất tỉnh. Tôi nhặt sú/ng, lao nhanh về phía trước.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Khi ba chúng tôi giẫm lên lưng Quang Đầu chạy qua, tên đạo tặc đuổi sau còn đứng ngây người.

“Đm! Đứng lại!”

Tên đạo tặc đuổi gấp, vệt đèn loang loáng trên tường hầm m/ộ.

Tôi chạy quá nhanh nên không để ý bóng đen dài ngoẵng lướt qua trong vệt sáng.

Chạy được một lúc, ông M/ộ Dung hô khẽ: “Cửa c/ụt!”

Tôi dừng phựt, áp sát tường cho M/ộ Dung Nguyệt lách qua. Xoay người dùng sú/ng chĩa vào tên đuổi theo.

“Dừng!

“Bước nữa tao b/ắn!”

11

“Á, đừng b/ắn!”

Tên đạo tặc giơ cao tay, mặt mày kinh ngạc.

“Mày có sú/ng? Là cảnh sát thường phục?”

Tôi còn kinh ngạc hơn.

Cái đồng chí này, sú/ng của các người mà, tao vừa nhặt được. Mày mất trí à?

Hai đứa nhìn nhau chằm chằm. Tên đạo tặc đỏ mặt tía tai.

“Mẹ kiếp! Con bé dám giả cảnh sửa l/ưu ma/nh hả?

“B/ắn? Mày biết xài sú/ng không?

“Cần anh dạy không?”

Hắn tiến một bước rồi đột nhiên hét lên, tay ôm ngựk lảo đảo lùi lại.

“Cỏ! Đứa bé nào thế?”

Tôi bất lực. Thằng này diễn quá lố.

Trẻ con trong cổ m/ộ, nếu không phải linh h/ồn m/ộ táng hóa thành thì chính là th* th/ể táng theo đã biến thành cương thi.

Linh h/ồn m/ộ táng sát khí cực mạnh, cương thi thì bốc mùi hôi thối. Trong hầm m/ộ chẳng có mùi gì, lừa ai?

“Thôi, đừng diễn nữa, mày—”

Chưa dứt lời, tên đạo tặc rú lên kinh hãi, quay đầu bỏ chạy.

Nguồn sáng duy nhất biến mất theo hắn, cả hầm m/ộ chìm vào tối đen.

Tôi đứng giữa hầm m/ộ, cảm thấy thứ gì đó lạnh toát chạm vào mu bàn tay. Tôi lên tiếng: “M/ộ Dung Nguyệt?”

Bàn tay kia đột nhiên nắm ch/ặt tôi, từng ngón tay đan xen vào kẽ tay tôi.

Tôi nổi hết da gà.

“M/ộ Dung Nguyệt, mày bi/ến th/ái à!”

12

“Kiều Mặc Vũ, tôi và ông nội ở đây—”

Giọng M/ộ Dung Nguyệt vọng từ xa tới.

“Đm!”

Tôi rủa thầm, bản năng gi/ật tay ra, tay kia lập tức kết ấn Lôi Tổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên thành bà ngoại của nữ phụ độc ác

Chương 7
Gia đình ba người chỉ gọi đúng hai bát mì. Bát mì bò kho thuộc về người cha, còn bát mì trứng cà chua thì mẹ và con gái chia nhau. Người mẹ càu nhàu với con gái: "Từ khi sinh ra mày, đến tư cách ăn cay tao cũng bị tước đoạt." Cô con gái rụt rè, thêm một thìa dầu ớt vào bát: "Mẹ ơi, con không đói, mẹ ăn đi." Người mẹ hung hăng tát con một cái: "Mày muốn tức chết tao à? Mày có biết mì trứng cà chua mà cho dầu ớt vào thì khó ăn thế nào không?" Người mẹ vừa ăn cướp vừa la làng, lên mạng đăng bài với tiêu đề: "Hóa ra chỉ cần sinh con, người mẹ không còn tư cách ăn cay nữa." Cư dân mạng đồng loạt ca ngợi sự hy sinh của người mẹ, chỉ trích đứa trẻ không hiểu chuyện. Lượng người theo dõi của người mẹ tăng vọt, nếm được vị ngọt, bà ta liên tục đăng bài bạo lực mạng con gái mình. Bà ta chụp màn hình tất cả những lời khó nghe, in ra rồi dán đầy phòng con gái, lặp đi lặp lại nói với con: "Tất cả những bất hạnh trong đời tao đều là do mày mà ra." Cô con gái im lặng nhìn. Nhìn như vậy, suốt 20 năm. Tâm lý cô trở nên đen tối vặn vẹo, không thể nhìn thấy người khác có gia đình hạnh phúc mỹ mãn, cô tìm mọi cách phá hoại tình cảm của nam nữ chính trong nguyên tác, cuối cùng ác giả ác báo, chết cô độc trong căn phòng thuê.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ẩm Sương Chương 6
Hiền phu Chương 7