“Chị ơi, chị xem chú nhỏ đang trừng mắt với em kìa!” Chúng tôi đang đùa giỡn thì một giọng nói vang lên phía sau: “Thanh Thanh, em đến rồi.”

Đó là Chu Bình An, đi cùng hắn là Lâm Uyển Tình. Lâm Uyển Tình nhìn tôi với ánh mắt thách thức.

Trái tim tôi thắt lại, bàn tay vô thức siết ch/ặt cánh tay Chu Vân Đình.

Anh cảm nhận được sự căng thẳng của tôi, rút tay ra khỏi tầm nắm của tôi rồi vòng qua eo, ánh mắt lạnh lẽo hướng về Chu Bình An: “Thanh Thanh là cách gọi của mày sao? Gọi là dì đi!”

Chu Bình An ngẩn người, mặt lộ vẻ khó xử.

“Chị dâu dạy mày không biết phép tắc cơ bản sao?” Chu Vân Đình tiếp tục lạnh giọng.

“D… Dì.” Chu Bình An nghẹn ngào gọi.

“Cô là Lâm Uyển Tình?” Chu Vân Đình quay sang Lâm Uyển Tình. Cô ta mặt mày hớn hở, liếc mắt đưa tình về phía anh.

“Hôm nay là tiệc gia đình, cô không nên xuất hiện chứ?” Ánh mắt Chu Vân Đình lướt qua mặt Lâm Uyển Tình.

Người này đúng là chuyên gia mỉa mai.

Mặt Lâm Uyển Tình biến sắc, cô ta véo Chu Bình An một cái. Chu Bình An mở miệng định thanh minh.

“Bình An, bạn của cậu hình như đang là nhân vật hot nhất làng giải trí?”

“Hả? Sao chú lại nói thế?”

“Tự lên mạng xem đi.”

Chu Bình An lấy điện thoại, Lâm Uyển Tình định ngăn lại nhưng bị hất ra.

Rõ ràng Chu Bình An đã thấy ảnh Lâm Uyển Tình hôn một nam diễn viên hạng ba trong xe. Tôi chợt nhớ hôm trước Chu Vân Đình từng tiếp phóng viên giải trí. Có lẽ chính anh đã thuê người theo dõi cô ta.

Với độ nổi của tên diễn viên kia, đáng lẽ chẳng lên được hot search. Hóa ra tất cả là kế hoạch của Chu Vân Đình, để dọn đường cho tôi trở lại Chu gia, giải tỏa tâm m/a trong lòng.

Nghĩ đến đây, tôi ngước nhìn Chu Vân Đình. Anh đang mỉm cười nhìn tôi, tôi lại càng nép sát vào người anh.

“Tối về nhớ thưởng cho anh nhé!” Anh cúi xuống thì thầm bên tai, mặt tôi ửng đỏ.

“Ái chà! Hóa ra Bình An bị cắm sừng rồi! Tội nghiệp quá!” Kiều Kiều cố ý hét lớn.

Lâm Uyển Tình níu tay Chu Bình An định giải thích, hắn thẳng tay t/át một cái. Lâm Uyển Tình ôm mặt khóc chạy đi.

Chu Bình An định đuổi theo, do dự rồi dừng lại, liếc chúng tôi một cái đầy hằn học trước khi quay vào thư phòng.

Dù gì đi nữa… phải công nhận… cảm giác này đúng là đã quá!

Tôi thầm reo hò. Chu Vân Đình bóp nhẹ eo tôi, khóe miệng anh nở nụ cười ranh mãnh.

“Mặt dày thế cũng dám đến nhà ta!” Kiều Kiều chế nhạo rồi quay sang hét lên lầu: “Ông nội ơi, chú nhỏ và dì về rồi!”

“Lâu quá mới về! Ông bà mong các cháu lắm!” Ông bà cười hiền từ bước xuống.

Trên bàn ăn, bà lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là đôi vòng tay tinh xảo.

“Đôi vòng này không phải hàng hiệu, nhưng do chính mẹ thiết kế. Mỗi dâu nhà Chu đều có một đôi, đây là của con.”

“Con cảm ơn mẹ.” Tôi đỏ mặt nhận lấy.

Chu Bình An ngồi bên hoàn toàn bị bỏ rơi.

Sau bữa tối, chúng tôi tay trong tay về phòng Chu Vân Đình. Đến cửa, anh bế tôi lên.

Từ nhỏ, tôi và Chu Bình An đã chơi khắp mọi ngóc ngách trong nhà, duy chỉ căn phòng này chưa từng bước vào. Nhớ lần nọ cửa hé mở, chúng tôi cố nhìn tr/ộm thì bị anh phát hiện. Ánh mắt lạnh băng khiến cả hai sợ hãi rút cổ lại, cánh cửa đóng sầm.

Giờ đây tôi được chủ nhân căn phòng này ôm vào phòng.

“Ôi, em vào được phòng này rồi Chu Vân Đình! Là anh bế em vào đấy nhé!” Tôi cố ý chòng ghẹo.

“Ừm…” Câu nói tiếp theo bị chặn lại bởi nụ hôn cuồ/ng nhiệt của anh. Mãi sau tôi mới đẩy anh ra thở hổ/n h/ển: “Chu Vân Đình, anh…” Lại bị hôn ngập lời, lần này dịu dàng hơn. Chúng tôi chìm đắm cho đến khi cửa mở.

“Dì ơi đi dạo vườn… Á!” Kiều Kiều bịt mắt: “Cháu không thấy gì đâu, hai người cứ tiếp tục đi ạ!”

Chúng tôi mỉm cười nhìn cô bé chạy mất.

“Mình tiếp tục nhé, vợ yêu!”

“Vâng, chồng ơi…” Tôi vòng tay ôm cổ anh.

Đêm nay trăng sao thật đẹp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7