Đúng vậy, người đứng trên bục giảng này chính là Tống Hạo Nam, bạn thân kiêm đồng đội của tôi - Tống Phi Phi.

9

Lớp học đang im phăng phắc bỗng xôn xao. Trương Phan ngồi sau tôi hùng hục đ/ấm bàn:

"Vãi! Giáo viên này ngầu vl!"

Trình Lộ cùng đám học sinh cá biệt khác đều mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tống Phi Phi như gặp thần tượng. Chưa hết, Tống Phi Phi bưng từ dưới đất hai thùng carton lớn đặt lên bục:

"Lần đầu gặp mặt, cô chuẩn bị quà cho cả lớp. Từ trái qua phải, lần lượt lên nhận."

"Cô không thích kẻ vô kỷ luật. Các em có thể nói chuyện, nhưng phải xếp hàng ngay ngắn."

Cả lớp lập tức xếp thành hàng dài ngay ngắn khiến tôi há hốc mồm. Đứng đầu là một nữ sinh nhỏ nhắn, khi nhận hộp quà từ thùng, cô bé thở gấp hẳn đi.

Quà cho nữ sinh là bộ mỹ phẩm hàng hiệu, nam sinh thì mỗi đứa một bao th/uốc lá loại hai ba trăm tệ một hộp. Lớp hơn năm mươi đứa, món quà đầu tiên của Tống Phi Phi đã ngốn hơn chục vạn tệ.

Cả lớp rần rần:

"Cô ơi, từ giờ cô là chị ruột của em! Cô bảo đông em không dám đi tây!"

Tống Phi Phi nhíu mày:

"Gọi cô cô gì! Từ nay, gọi tôi là Chị Quạ."

"Chờ tao chút, tao nghe điện đã."

Tống Phi Phi vô tư rút điện thoại, loa ngoài mở to đến mức tôi ngồi cuối lớp vẫn nghe rõ giọng người bên kia hốt hoảng:

"Chị Quạ! Bọn chúng lại đến khiêu chiến rồi!"

Tống Phi Phi bĩu môi:

"Chúng mang theo bao nhiêu thằng?"

"Mới hơn trăm mạng, chưa đủ làm nóng người, lo lắng cái gì?"

"Được rồi, tôi đang dạy học. Tan lớp tôi qua ngay. Bảo đám đệ tử cố gắng giữ mình, tôi sẽ đòi lại sòng phẳng!"

10

Chỉ vài phút ngắn ngủi, Tống Phi Phi đã thu phục trọn vẹn cả lớp.

"Chu Linh, em theo cô ra văn phòng."

Đồ khốn Tống Phi Phi này còn có hẳn văn phòng riêng. Tôi ngồi lên chiếc ghế sofa da cao cấp, nhìn nó đầy ngụ ý:

"Cậu đang diễn trò gì thế?"

Tống Phi Phi cười hềnh hệch, vuốt mái tóc lật bồng bềnh:

"Một đỏ một đen nghe chưa? Cậu làm kẻ th/ù của chúng, tôi làm bạn. Cậu ở ngoài sáng, tôi trong bóng tối, dễ hành động hơn!"

Phải thừa nhận, thằng cha này nói cũng có lý. Trao đổi xong thông tin và kế hoạch, tôi quay về lớp. Chưa kịp bước vào, tứ đại thiên hậu Trình Lộ đã chặn cửa.

Bọn chúng dẫn tôi lên sân thượng, trong lúc đi Triệu Mỹ Đình còn lén véo tôi mấy phát. Lực đạo kinh h/ồn, không biết có phải đang ve vãn tôi không. Tôi lắc đầu, chẳng lẽ Triệu Mỹ Đình không nhận ra cơ thể mình đang có vấn đề?

Giờ này cô ta phải bước vài bước đã thở không ra hơi, không thể vận động mạnh. Rốt cuộc, phần lõi trong cơ thể cô ta đã là một lão già gần đất xa trời.

"Nói đi, Chị Quạ gọi mày làm gì?"

Trình Lộ vừa hỏi xong, mấy đứa kia đã nhìn tôi với ánh mắt gh/en tị. Tôi nảy ra ý:

"Cô Tống bảo tôi là học sinh nghèo, cuối tuần đến võ quán nhà cô làm thêm ki/ếm tiền tiêu vặt."

Trương Phan đỏ mắt gh/en tị:

"Võ quán nào?"

Tôi chớp mắt ngây thơ:

"Các cậu không biết à? Nhà cô Tống mở võ quán, còn có cả mấy phòng tập boxing, nhu thuật nữa."

"Tao đ/ấm ch*t mày giờ!"

Trình Lộ không nhịn được liền gi/ật tóc tôi. Tôi khóc lóc nắm cổ tay nó:

"Đau quá~"

"Áaaaa!"

So với nước mắt cá sấu của tôi, tiếng thét như heo bị chọc tiết của Trình Lộ thuyết phục hơn nhiều.

11

Tôi nghe rõ tiếng rắc giòn, cổ tay Trình Lộ đã g/ãy dưới tay tôi. Giả vờ không biết, tôi ôm đầu ngồi xổm khóc lóc:

"Hu hu, đừng đ/á/nh tôi nữa, tôi sợ lắm, tha cho tôi đi~"

Không hiểu sao lúc này tôi chợt nghĩ đến Dương Thiên - cô gái từng bị b/ắt n/ạt đến ch*t. Hiền lành nhút nhát, khi bị Trình Lộ hành hạ, cô ấy hẳn đã rất sợ hãi, tuyệt vọng.

"Gi*t! Tao gi*t mày! Con khốn! L/ột đồ nó ra, nhanh!"

Trình Lộ giơ cổ tay g/ãy gào thét. Triệu Mỹ Đình nghe vậy lập tức giơ điện thoại lên, ánh mắt lóe lên vẻ phấn khích đi/ên cuồ/ng.

Trương Phan xông tới khóa hai tay tôi, liếc mắt ra hiệu cho Lý Hân Hân đứng cạnh. Mấy đứa phối hợp nhịp nhàng, rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện này.

Lý Hân Hân tiến lên, tay vừa chạm cổ áo tôi, Trương Phan bỗng thấy gió lạnh luồn qua háng. Chiếc quần rơi xuống lộn phộn:

"Á!"

Tôi hét lên nhắm tịt mắt. Đồ bi/ến th/ái! Chỉ mặc mỗi chiếc quần ngoài, m/ù mắt tao rồi! Đây là lần bị thương nặng nhất từ khi tu đạo. Trương Phan hoảng lo/ạn che vùng dưới, quên cả kéo quần lên đã bỏ chạy. Chưa được hai bước, hắn vấp phải ống quần vướng dưới chân, ngã dúi dụa.

Lúc này tôi vừa mở mắt, lại thấy một thứ trắng hếu, tròn vo... mông?

"Trương Phan mày mặc quần vào ngay!"

Bọn Trình Lộ dù sao cũng là con gái, mấy đứa bỏ tôi lại, bịt mặt chạy mất dép, để lại tôi và Trương Phan đứng ch*t trân giữa gió. Trương Phan đỏ mặt kéo quần lên, tuyệt vọng liếc tôi rồi xông tới lan can sân thượng.

"Mày đi/ên rồi?"

"Đừng cản tao! Để tao ch*t! Tao không còn mặt mũi nào sống nữa!"

Kẻ b/ắt n/ạt tôi lại t/ự s*t vì bị b/ắt n/ạt, nói ra chắc bị Lăng Duệ và Tống Phi Phi cười cho ch*t. Giằng co một hồi, Trương Phan đỏ mắt ngồi phịch xuống đất. Tôi ngồi cạnh cười lạnh:

"Một thằng đàn ông, bị người ta nhìn tr/ộm đã đòi ch*t. Vậy mấy đứa con gái bị l/ột đồ phát tán lên mạng thì sao?"

12

Trương Phan cúi gằm mặt, lâu sau mới thều thào như muỗi vo ve:

"Đàn ông mặt mũi là trên hết..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

HẠNH PHÚC CỦA KẺ NGỐC XINH ĐẸP

Chương 10: HẾT
Tôi là một thiếu gia giả. Sau khi thiếu gia thật quay về, để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, tôi nghe lời đám bạn xấu xúi giục, định bỏ thuốc để câu dẫn một kim chủ. Đúng lúc đang lén lút bỏ thuốc vào ly, trên không trung đột nhiên xuất hiện một hàng bình luận dồn dập. 【Tới rồi tới rồi, bình hoa di động ngốc nghếch bắt đầu bỏ thuốc kìa!】 【Đợi Trình Cận vô ý uống hết ly thuốc này là có thể cùng bé Thụ nhà mình làm này làm nọ rồi!】 【Chỉ tiếc cho cái tên ngốc Trình Bạch này thôi, kết cục chết hơi thảm. Tuy hắn vừa hư vừa ác độc, nhưng lại đẹp mã thực sự!】 【Thiếu gia giả thôi mà, chết thì chết chứ sao!】 Là chính chủ Trình Bạch, tôi: Chết thảm... ư? Tay run lên một cái, bột thuốc "ào" một phát rơi sạch vào ly nước. Giây tiếp theo, cửa bị đẩy ra, anh Cả Trình Cận sải đôi chân dài bước vào.
Đam Mỹ
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 20: Cháu có bụng bia nhỏ