Truyền thuyết kể rằng khi Q/uỷ Mẫu xuất thế, bởi lực lượng q/uỷ khí hùng hậu của nó, những h/ồn m/a gần đó dễ biến thành Q/uỷ Mị và Q/uỷ Sát. Q/uỷ Mị mê hoặc tâm trí người, Q/uỷ Sát kí/ch th/ích khí đ/ộc h/ận trong lòng. Giữa Q/uỷ Mị và Q/uỷ Sát thường ăn th!t lẫn nhau. Khi một Q/uỷ Mị mạnh nuốt chửng một trăm con khác, nó sẽ tiến hóa thành M/a Mị.

M/a Mị không màu không hình, ký sinh trong cơ thể người, thích nhất là ăn sinh h/ồn của người trẻ tuổi, tức những linh h/ồn mới ch*t còn tươi. Đây cũng là lý do mỗi khi có người t/ự t* trong trường, Trình Lộ luôn xuất hiện tại hiện trường. Mỗi lần M/a Mị ăn một sinh h/ồn đều cần ba ngày. Vì thế, lúc tôi gọi h/ồn cho Dương Tiển ở nhà x/ác, vẫn có thể thắp được hương dẫn h/ồn.

Lần trước Q/uỷ Mẫu trốn khỏi đạo quán, theo đó hàng ngàn Q/uỷ Mị Q/uỷ Sát cũng chạy thoát. Sư phụ giao nhiệm vụ cho tôi thu phục, nhưng lũ này cực kỳ gian xảo, đặc biệt khó tìm. KPI tháng này chưa hoàn thành, đúng là của trời cho!

Nghĩ tới đây, hơi thở tôi gấp gáp hẳn, một M/a Mị trị giá bằng trăm con q/uỷ khác, đây chính là thành tích lớn tự tìm đến cửa! Hơn nữa, M/a Mị một khi chọn được vật chủ, sẽ cộng sinh với chủ nhân, không dùng ngũ hành thiên địa thì không trừ được. Nghĩa là dù nó phát hiện tôi không ổn, cũng không chạy đi đâu được.

Phải nói con M/a Mị này rất biết chọn chỗ. Trình Lộ vốn đã đ/ộc á/c, lại còn trẻ tuổi, dễ tin vào mấy thứ nhảm nhí. Giả làm hệ thống trên người cô ta, dụ dỗ cô ta b/ắt n/ạt những học sinh vô tội. Lũ trẻ tuổi teen ít trải nghiệm, dễ dàng bị Trình Lộ dồn đến bế tắc, thêm ảo giác do M/a Mị tạo ra, sẽ nghĩ cái ch*t là sự giải thoát.

Hiểu rõ đầu đuôi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Trình Lộ đã cầm d/ao rọc giấy tiến đến trước mặt tôi:

"Sao? Đồ phế vật không định nhảy lầu à? Nhảy đi!"

Tôi nhảy khỏi cửa sổ, một cước đ/á cô ta ngã sóng soài:

"Tao nhảy ông nội mày!"

"Con đĩ này dám chống lại!"

Trình Lộ kinh ngạc nhìn tôi, phản ứng lại còn gi/ận đến méo mặt. Tôi cầm lọ mực trên bàn, bóp ch/ặt cằm cô ta đổ thẳng vào miệng:

"Miệng mày hôi quá, để tao rửa cho!"

Trình Lộ g/ãy một tay không kháng cự nổi, chẳng mấy chốc bị tôi đổ sạch nửa lọ mực. Lý Hân Hân thấy tình hình không ổn, không xông lên bảo vệ Trình Lộ mà hét lên một tiếng chạy vào nhà vệ sinh khóa cửa.

Tôi cũng không thèm để ý, tiếp tục đổ mực vào miệng Trình Lộ. Đổ xong một lọ, Trình Lộ nằm bẹp dưới đất như chó ch*t, nôn khan liên tục. Tôi nhặt sợi dây Lý Hân Hân vứt lại, vài nhát đã trói cô ta vào chân giường.

Trình Lộ mặt đỏ bừng vì sặc, mắt trợn ngược:

"Đồ đĩ rá/ch Chu kia mày ch*t chắc! Ngày mai tao sẽ cho người xử mày! Mày không biết anh nuôi tao là ai à? Tên là Báo Ca, dưới tay có mấy cái karaoke, ngày mai tao sẽ bảo anh ấy... ứ... ứ..."

Tôi cởi tất của Trình Lộ nhét đầy miệng, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

"Ứ... ứ..."

Trong nhà vệ sinh cũng vọng ra tiếng nức nở, Lý Hân Hân sợ đến phát khóc. Tôi nhếch mép kh/inh bỉ, mấy cô gái ngang ngược bạt mạng này khi gặp chuyện lại nhát gan hơn ai hết.

Nhẹ nhàng mở cửa, tôi trói Lý Hân Hân cùng Trình Lộ. Tất nhiên, thưởng cho cô ta chiếc tất còn lại của Trình Lộ:

"Xong, hai đứa ở đây cho ngoan nhé."

Tôi mở cửa phòng ký túc xá, lén trèo ra ngoài, vừa đi về phía rừng cây vừa thấy hậu họn. M/a Mị một khi hút đủ bảy sinh h/ồn sẽ thoát khỏi vật chủ, có khả năng tự do đi lại. Lúc đó muốn bắt nó chỉ là chuyện viễn vông.

Đường đi vắng lặng, sau giờ tắt đèn chẳng một bóng người, ngay cả bảo vệ tuần tra cũng không thấy. Tôi rảo bước về phía rừng cây, không biết Tống Phi Phi xử lý thế nào rồi.

"Xưng hùng xưng bá, ta tung hoành ngàn phương; Xưng hùng xưng bá, chẳng cần ngoảnh lại..."

Theo tiếng hát quen thuộc, tôi thấy Tống Phi Phi đang ngồi dưới đất vừa hát vừa uống bia.

Đợi đến khi lại gần, tôi mới phát hiện cô ấy không ngồi trên ghế mà ngồi trên người Triệu Mỹ Đình.

Triệu Mỹ Đình nằm ngửa dưới đất, làn da mặt không còn mịn màng mà nhăn nheo, già đi cả hai mươi tuổi.

"Con q/uỷ đâu rồi?"

Tống Phi Phi thấy tôi, uống một ngụm bia đầy khoái trá rồi trợn mắt nói như đúng rằng:

"Không đá/nh lại, nó chạy mất rồi."

Tôi nghi ngờ nhìn cô ta, không đá/nh lại mà tâm trạng lại tốt thế này? Còn vừa uống bia vừa hát?

"Lúc nãy tôi thấy con q/uỷ nam đó rất quen, cậu có thấy quen không?"

Tống Phi Phi gật đầu:

"Đương nhiên quen, chúng ta đều từng xem ảnh nó, nó là anh trai Dương Tiển, Dương Thần."

Dương Tiển từ nhỏ sống cùng anh trai và ông nội, năm ngoái anh trai đi thành phố lớn làm ăn mãi không về, không ngờ lại gặp nạn. Linh h/ồn anh ta không yên tâm với em gái, muốn về thăm gia đình lần cuối. Ai ngờ khi trở về lại phát hiện em gái đã qu/a đ/ời.

Dương Thần không chấp nhận nổi, linh h/ồn lang thang trong trường không chịu siêu thoát. Không lâu sau, anh phát hiện thủ phạm gây ra cái ch*t của em gái là Triệu Mỹ Đình. Triệu Mỹ Đình thích lớp trưởng lớp bên cạnh, nhưng cậu ta lại viết thư tình cho Dương Tiển. Vốn quen thói ngang ngược, Triệu Mỹ Đình không chịu nổi liền xúi Trình Lộ b/ắt n/ạt cô.

Để trả th/ù, Dương Thần cố tình tiếp cận Triệu Mỹ Đình, bắt đầu hút dương khí và tinh khí của cô ta. Nếu đã như vậy, tôi thở dài, vỗ vai Tống Phi Phi:

"Thôi, kỹ thuật không bằng người, đá/nh không lại thì đành chịu, chúng ta cũng đâu có cách!"

Không phải chúng tôi không muốn trừ yêu diệt q/uỷ, chỉ là yêu quá mạnh. Nhìn Triệu Mỹ Đình thế này, nhiều nhất cũng chỉ sống được một tuần nữa. Chỉ có điều Dương Thần hút dương khí của cô ta, phá luật âm phủ, sau này chắc không có cơ hội đầu th/ai nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiếc rằng không phải là anh, người cùng em đi đến cuối con đường

Chương 10
Khi tôi đang ngồi trong phòng suite chờ đợi trong bộ váy cưới, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chính mình mười năm sau. Tôi vui mừng hỏi: "Tôi và Lệ Quan Nam có hạnh phúc không? Anh ấy có thực hiện lời hứa đưa tôi đến sống ở trang viên đầy hoa hồng không?" Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi đáp: "Anh ta luôn lừa dối cô, hơn nữa trong tài khoản của Lệ Quan Nam luôn có dòng tiền bảy con số, chẳng hề cần cô phải cùng anh ta phấn đấu." Luồng gió lạnh từ điều hòa thổi xuống đỉnh đầu. Đầu óc tôi vang lên một tiếng "oong", cả người tôi như bị đóng đinh vào ghế. Đầu dây bên kia tiếp tục: "Lâm Sơ Sơ, người mà anh ta thầm thương trộm nhớ từ nhỏ, đã yêu cầu anh ta trước ba mươi tuổi phải yêu một người, càng yêu thật lòng càng tốt, sau đó ở thời điểm thăng hoa nhất của mối tình đó, hãy tự tay nghiền nát nó để chứng minh lòng trung thành tuyệt đối với cô ta." Tôi đứng bật dậy, gót giày cao gót giẫm phải vạt váy cưới khiến tôi loạng choạng. "Nếu cô không tin, bây giờ có thể qua sảnh bên cạnh xem, anh ta đang cùng Lâm Sơ Sơ tổ chức hôn lễ đấy." Tôi nghiến chặt răng, cúp điện thoại rồi lao ra khỏi cửa.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8