“Ki/ếm một cỗ qu/an t/ài thôi cũng đủ mệt rồi, còn đòi loại ch/ôn dưới đất cả trăm năm. Cậu biết tớ vất vả thế nào không?”

Tôi vỗ vỗ chiếc qu/an t/ài dày cộm:

“Cậu hiểu cái quái gì chứ? Qu/an t/ài thường vô dụng. Chỉ loại nằm dưới đất hơn trăm năm mới hội tụ được địa khí.”

Để trừ tà cần ngũ hành thiên địa. Ngũ hành gồm Thổ, Kim, Thủy, Mộc, Hỏa. Thổ trấn trung ương, hùng vĩ bát ngát, chính là địa khí. Nên bước đầu tiên, bắt Trình Lộ nằm dưới đất ba ngày.

Nghe đến ba ngày, Trình Lộ suýt nữa đã đi/ên lo/ạn. Tôi lấy ra bình oxy, đèn pin, bánh quy, nước khoáng cùng chồng hồ sơ dày cộm. Những hồ sơ này ghi lại toàn bộ cuộc đời những học sinh bị Trình Lộ b/ắt n/ạt đến t/ự t*, cùng những bức thư gia đình họ viết.

“Phi Phi, lại đây, đóng Thất Tinh Đinh.”

Giữa tiếng gào thét đi/ên lo/ạn của Trình Lộ, sau khi dùng vồ gỗ đóng đinh xong, tôi hạ qu/an t/ài xuống hố đã đào sẵn rồi cùng Tống Phi Phi lái xe về trường. Con bé này nghiện làm cô giáo, ngày nào cũng dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, nghĩ đủ trò hànhz hạz học sinh.

“Cô dạy kiểu này mà nhà trường không ý kiến gì?”

Tống Phi Phi xoay cổ tay 360 độ rồi vuốt mái tóc bồng bềnh:

“Vì tôi m/ua luôn trường rồi. Từ giờ, thời khóa biểu lớp ta sẽ áp dụng toàn trường.”

21

Ba ngày với chúng tôi thoáng cái đã qua, nhưng với Trình Lộ chắc dài như ba năm. Khi kéo cô ta ra khỏi qu/an t/ài, Trình Lộ đã ngơ ngẩn như kẻ mất h/ồn:

“Gi*t tôi đi, xin hãy gi*t tôi đi!”

Trình Lộ khóc lóc, nước mũi nước mắt nhễu nhoét khắp mặt.

“Nói bậy gì thế? Bọn này đang trừ tà c/ứu cô đấy! Không thì khi m/a mị hút đủ bảy sinh h/ồn, thân x/ác cô sẽ thành vật chứa, biến thành x/ác sống chỉ nghe lệnh hắn.”

Bước thứ hai của trừ tà: đưa Trình Lộ đến hang mỏ. Đây là hang khai thác sắt bỏ hoang. Tống Phi Phi còn lợi hại cả Đôrêmon, muốn gì cũng có ngay. Tôi cảm giác dù đòi lên mặt trăng nó cũng lo được.

Theo thủ tục, tôi ném cho Trình Lộ đèn pin, hai túi lương khô, vài chai nước rồi cùng Tống Phi Phi phóng xe bỏ đi. Trình Lộ kêu mình mắc chứng sợ không gian kín, ở đây chắc ch*t mất. Tống Phi Phi bĩu môi:

“Yên tâm đi, hang này sâu hun hút như vực không đáy, đến tôi còn chẳng biết nó thông ra đâu. Cô đi trong đó ba ngày cũng chả sao, không tính là không gian kín đâu.”

Thổ và Kim xong, tiếp đến Thủy. Chúng tôi đưa Trình Lộ ra biển, nh/ốt cô ta ba ngày trong lồng chống cá m/ập khổng lồ dưới đáy biển. Sau Thủy là Mộc. Lần này Trình Lộ không sợ nữa, cô ta ở trong căn nhà gỗ giữa rừng nguyên sinh, nơi này với cô như thiên đường. Màn chính cuối cùng: Hỏa. Đây là bước cuối, tôi và Tống Phi Phi phải túc trực suốt. Chúng tôi đưa Trình Lộ tới vùng nhiệt đới, tìm khu vực đ/á núi bắt cô ta ngồi lên.

“Sao không ra bờ biển? Nóng ch*t đi được!”

Tống Phi Phi trốn trong lều bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại.

“Bờ biển toàn nước, Thủy khắc Hỏa, hiệu quả giảm mạnh. đ/á núi thì khác, Hỏa Thổ tương sinh mà!”

Thời khắc quan trọng cuối cùng đến vào đúng ngọ ngày thứ ba. Sau khi trói Trình Lộ như bánh chưng, tôi dùng vải đen che kín bốn phía, cắm cờ lệnh xung quanh. Loại vải đen này là vải liệm đặc chế, chỉ nó mới có thể vây khốn m/a mị vô hình vô sắc.

22

Chẳng mấy chốc, trên núi đ/á bỗng gió cuồ/ng phong gào thét, thổi tấm vải đen phành phạch. Phía tây tấm vải đột nhiên phồng lên cục u lớn. Tim tôi đ/ập rộn lên, m/a mị xuất hiện rồi!

Vừa chạm tay đã thấy bất ổn. Cục u này tròn trịa, chắc nịch như quả dưa hấu:

“Phi Phi coi chừng! Dây trói Trình Lộ lỏng rồi!”

Tôi đ/á một cước đẩy Trình Lộ về giữa vòng vải. Con m/a mị này khá lợi hại, dám để Trình Lộ tự cởi trói.

Sợi dây tôi thắt nút quân đội chuyên dụng, đến con lợn nái hai trăm cân còn không thoát nổi.

Tiếp theo là trò đ/ập chuột đồng. Tôi và Tống Phi Phi mỗi người canh hai mặt, Trình Lộ vừa thò đầu ra là ấn ngay xuống. Một tiếng đồng hồ chạy lo/ạn xạ, mồ hôi lưng ướt rồi lại khô, muối đóng thành hạt lốp đốp rơi theo nhịp chạy.

Cổ họng tôi khô ch/áy, không khí hít vào như lửa đ/ốt, phổi đ/au nhói như bị th/iêu.

“Đại Uy Thiên Long!”

Khi nắm đ/ấm tôi lại đ/ập vào chỗ phồng trên vải đen, bên trong đột nhiên tĩnh lặng. Một lát sau, xung quanh tấm vải nổi lên vô số bong bóng phồng. Tôi lùi một bước cảnh giác nhìn những cục u này. Một chỗ phồng to hơn hẳn những cái khác.

Chính là nó!

Tôi dùng hết sức ném đồng Ngũ Đế Tiền ra định trụ bốn phía, rút d/ao găm rạ/ch một đường nhanh như chớp rồi dùng dây trấn q/uỷ buộc ch/ặt tấm vải, trông như bù nhìn teru teru bouzu đen.

“Xong rồi? Mẹ kiếp, mệt đ/ứt hơi~”

“Á!”

Tống Phi Phi mệt lả ngồi phịch xuống đất, lát sau lại hét lên nhảy dựng:

“Nóng ch*t mẹ! Đi thôi, trốn khỏi chốn ch*t ti/ệt này mau.”

Tôi cẩn thận cho gói vải đen chứa m/a mị vào túi. Hehe, có con m/a mị này, KPI tháng này ổn định rồi!

Khi dỡ tấm vải đen, chúng tôi phát hiện Trình Lộ bất tỉnh nằm giữa, mặt mày bầm dập, m/áu mũi chảy dài nửa bên mặt.

23

Chuyện trường lớp tạm yên. Tống Phi Phi luyến tiếc vai giáo viên hắc ám, ngày ngày vẫn loanh quanh trong trường. Trung học Tinh Quang thay đổi hoàn toàn, từ trường đầu gấu thành nơi kỷ cương nghiêm minh. Nhiều phụ huynh nghe danh gửi con đến, Tống Phi Phi thu bạc đầy túi.

Hôm đó, Tống Phi Phi đi dạy về, mặt mày ủ rũ tìm tôi:

“Hình như Trình Lộ có bạn trai rồi.”

“Chính là, chính là cái Dương Thần đó… Anh trai Dương Tiển, Dương Thần. Cậu xem chuyện này, ta có nên quản không?”

Tôi thò tay ngoáy tai:

“Cậu nói gì? Tôi nghe không rõ~”

“Tôi nói Dương Thần!”

“Dương mai? Tôi không thích ăn dương mai!”

“Dương Thần! Dương Thần! Dương Thần!”

Con bé Tống Phi Phi vốn thông minh lanh lợi hôm nay đần độn thảm hại. Tôi không nhịn được lật mắt:

“Cam sành tôi cũng chả muốn ăn. Thôi, không nói nữa. Chúng ta có đại sự, cô mau từ trường về đây.”

Tống Phi Phi lập tức hứng khởi, quăng chuyện Dương Thần lên chín tầng mây:

“Đại sự gì? Đại sự gì?”

- Hết -

Anh Đào Tiểu Tửu

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiếc rằng không phải là anh, người cùng em đi đến cuối con đường

Chương 10
Khi tôi đang ngồi trong phòng suite chờ đợi trong bộ váy cưới, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chính mình mười năm sau. Tôi vui mừng hỏi: "Tôi và Lệ Quan Nam có hạnh phúc không? Anh ấy có thực hiện lời hứa đưa tôi đến sống ở trang viên đầy hoa hồng không?" Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi đáp: "Anh ta luôn lừa dối cô, hơn nữa trong tài khoản của Lệ Quan Nam luôn có dòng tiền bảy con số, chẳng hề cần cô phải cùng anh ta phấn đấu." Luồng gió lạnh từ điều hòa thổi xuống đỉnh đầu. Đầu óc tôi vang lên một tiếng "oong", cả người tôi như bị đóng đinh vào ghế. Đầu dây bên kia tiếp tục: "Lâm Sơ Sơ, người mà anh ta thầm thương trộm nhớ từ nhỏ, đã yêu cầu anh ta trước ba mươi tuổi phải yêu một người, càng yêu thật lòng càng tốt, sau đó ở thời điểm thăng hoa nhất của mối tình đó, hãy tự tay nghiền nát nó để chứng minh lòng trung thành tuyệt đối với cô ta." Tôi đứng bật dậy, gót giày cao gót giẫm phải vạt váy cưới khiến tôi loạng choạng. "Nếu cô không tin, bây giờ có thể qua sảnh bên cạnh xem, anh ta đang cùng Lâm Sơ Sơ tổ chức hôn lễ đấy." Tôi nghiến chặt răng, cúp điện thoại rồi lao ra khỏi cửa.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8