Tôi suy nghĩ một lát rồi nhét vào túi cô ấy một mảnh giấy:
"Sau này nếu gặp rắc rối không giải quyết được, nhớ tìm tôi nhé, đây là số điện thoại của tôi."
Thấy không còn gì hấp dẫn, đám đông xung quanh giải tán. Dưới sự ra hiệu của người phụ nữ trung niên, một gã đàn ông vạm vỡ da ngăm đen nhanh chóng lái chiếc xe tải cũ kỹ tới.
Vừa khi tôi và Tống Phi Phi lên xe, sắc mặt cả ba bọn họ lập tức thay đổi:
"Lưu thím, lần này chúng ta ki/ếm bộn rồi!"
Người đàn ông lái xe cũng quay đầu lại:
"Lưu thím, anh em tụi này theo bà bao năm nay, đến lượt chúng tôi chưa?"
"Bọn này không cần tiền, bọn này còn đưa tiền cho bà, chỉ cần giao hai cô gái này cho bọn tôi là được."
Tôi và Tống Phi Phi ôm nhau r/un r/ẩy:
"Các người... các người muốn làm gì?"
Gã đàn ông ngồi bên cạnh cười gằn:
"Dẫn về nhà làm vợ bọn tao!"
Người phụ nữ này tên Lưu Bình, hai gã đàn ông là anh em ruột, một tên Triệu Phú, một tên Triệu Quý. Cả ba đều cùng một làng. Làng của họ nghèo, lại nằm sâu trong núi, đàn ông bình thường trong làng căn bản không lấy được vợ. Để dân làng có thể nối dõi, trưởng tộc đứng ra kêu gọi mọi người quyên tiền, cử Lưu Bình cùng hai anh em họ Triệu - những người đáng tin nhất - ra ngoài tìm phụ nữ về làm vợ.
Xe chạy hai ngày, lại đổi sang máy kéo, cuối cùng đổi thành lừa, sau khi thay đổi gần bốn loại phương tiện, tôi và Tống Phi Phi cuối cùng cũng tới được ngôi làng nhỏ ẩn sâu trong rừng già này. Trong suốt hành trình, để canh giữ chúng tôi, hai anh em Triệu Phú - Triệu Quý thay nhau ngủ. Hai người thức trắng hai ngày, mắt thâm quầng như gấu trúc.
Vừa đặt chân tới làng, chúng tôi đã gây chấn động cả thôn. Gần như tất cả mọi người đều kéo đến, già trẻ lớn bé, khuôn mặt nào cũng đầy vẻ thèm khát và tham lam. Triệu Phú bước tới cởi dây trói ở cổ tay chúng tôi, dân làng đông như thế, hắn chẳng sợ chúng tôi chạy thoát.
Tôi khẽ đ/á chân Tống Phi Phi:
"Nhận ra vấn đề chưa?"
Tống Phi Phi gật đầu:
"Làng này không có đàn bà, toàn đàn ông."
Đồ vô dụng, tôi đảo mắt:
"Nhìn kỹ mặt họ đi."
Hàng trăm người đàn ông trong làng, trên khuôn mặt đen sạm khô héo đều phảng phất một lớp khí đen. Xem về khí vận, cả làng này sẽ ch*t bất đắc kỳ tử trong vòng bảy ngày.
Tống Phi Phi nghe lời nheo mắt quan sát tỉ mỉ:
"Thấy rồi, toàn bộ đều x/ấu xí."
Triệu Phú méo miệng, hắn không hiểu tại sao chúng tôi thì thầm mà to thế. To đến mức cả làng đều nghe thấy. Triệu Phú quay người hướng về Tống Phi Phi gào lên bất mãn:
"Bọn này x/ấu thì sao?"
"Cô đẹp đến mấy cũng phải làm vợ tao, đẻ con cho tao!"
Nói xong, Triệu Phú bước tới chỗ trưởng tộc:
"Trưởng tộc, lần này đến lượt anh em chúng cháu chưa? Anh em chúng cháu trước sau đã đưa bao nhiêu đàn bà về làng rồi."
"Nếu giao hai cô này cho bọn cháu, bọn cháu có thể nộp thêm hai ngàn tệ cho làng!"
Tống Phi Phi hít một hơi lạnh:
"Hai ngàn? Hai ngàn m/ua hai đứa bọn tôi?"
Trưởng tộc liếc nhìn Lưu Bình, bà ta thản nhiên gật đầu. Hai anh em Triệu Phú - Triệu Quý lập tức mặt mày hớn hở, vui như bắt được vàng.
Trưởng tộc lại nghe lời Lưu Bình? Tôi nghi hoặc nhìn về phía Lưu Bình. Ngôi làng này rõ ràng là một ổ buôn người, ban ngày cũng chẳng thấy bóng đàn bà. Vậy tại sao Lưu Bình, một phụ nữ, lại có uy tín lớn đến thế trong làng?
Lưu Bình lạnh lùng liếc tôi. Bà ta đã phát hiện ra sự khác thường của chúng tôi. Chúng tôi không khóc lóc gào thét như những phụ nữ khác, thậm chí trên mặt chẳng hề có chút sợ hãi nào.
Bà ta hứng thú bước tới trước mặt tôi:
"Cô là cảnh sát hay phóng viên?"
"Chúng tôi là hội bảo vệ phụ nữ và trẻ em!" Tống Phi Phi nói đầy chính nghĩa, "Thả chúng tôi ra ngay, không thì khi đồng nghiệp tìm tới đây, các người toi mạng hết."
Dân làng bật cười, lão trưởng tộc cười đến nỗi những nếp nhăn trên mặt duỗi thẳng ra như một đóa cúc già.
"Hai cô yên tâm, cái làng này, người thường không vào được đâu."
Lão trưởng tộc nói không sai, bên ngoài núi được bao bọc bởi một vòng sương m/ù mỏng. Tôi vừa phát hiện ra, Lưu Bình và hai anh em Phú - Quý đều đeo một tấm thẻ gỗ trên cổ. Người không có thẻ gỗ căn bản không tìm thấy lối vào làng. Đương nhiên, dân làng nếu không có thẻ gỗ cũng không ra ngoài được. Lớp sương kia chính là một kết giới cực kỳ đơn giản. Còn tấm thẻ gỗ này chính là chìa khóa ra vào kết giới.
Một ngôi làng nhỏ bé thế này, có kết giới, lại có Lưu Bình - một người sống lại từ cõi ch*t. Thú vị, thật quá thú vị!
Thấy Lưu Bình dẫn chúng tôi về nhà hai anh em họ Triệu, đám đàn ông trong làng bắt đầu xôn xao.
"Triệu Phú, phụ nữ đẹp thế này, mày khéo tay một chút đấy!"
"Đúng đấy, đừng để chưa đến lượt bọn tao thì mày đã chơi ch*t họ rồi!"
Những lời tục tĩu vang lên trong không gian rộng rãi của nhà thờ họ. Trưởng tộc ho nặng một tiếng, dập tắt sự náo động.
"Đừng ồn nữa, lại đây bốc thăm đi."
Tống Phi Phi hoang mang nhìn Lưu Bình:
"Họ làm gì vậy? Bốc thăm cái gì?"
Lưu Bình nở nụ cười tà/n nh/ẫn:
"Là đang bốc thăm các cô đấy, luật làng quy định, phụ nữ mới về chỉ được ở một nhà ba tháng."
"Nếu trong ba tháng không có th/ai, phải chuyển sang nhà khác."
"Nếu có th/ai mà sinh con gái, cũng phải sang nhà khác."
"Chỉ khi sinh con trai, người phụ nữ đó mới được an cư tại nhà ấy, coi như cả đời có chỗ nương tựa."
"Chỗ này gọi là 'lưu thê'."
Tống Phi Phi choáng váng không thốt nên lời. Hai chúng tôi mơ màng theo hai anh em họ Triệu về nhà họ. Đó là một ngôi nhà nông thôn điển hình, bốn gian nhà gạch đỏ, dưới mái hiên phòng chính treo lủng lẳng những xâu ớt đỏ tươi. Thấy chúng tôi vào nhà, một bà lão g/ầy gò khoảng năm mươi tuổi vội vàng đón ra:
"Đón dâu về rồi à?"
Nhìn thấy Tống Phi Phi, mặt bà ta tối sầm lại.