Tôi vội kéo cánh tay Chu Lăng, nở nụ cười dàn hòa:
"《Q/uỷ Tu Bảo Điển》nghe qua chưa! 《Q/uỷ Tu Bảo Điển》do Tạ Tất An soạn! Xong việc này ta tặng ngươi bảo điển, đảm bảo tu vi của ngươi tăng vọt, lúc đó mới bảo vệ tốt cho Trình Thi đúng không?
"Ngươi yên tâm, ta thề sẽ bảo vệ Trình Thi, dù Tống Phi Phi có ch*t ta cũng không để nàng ch*t!"
Chu Lăng mặt lạnh như tiền, rốt cuộc vẫn ngồi xuống:
"Haizz, con cái lớn rồi, có chủ kiến riêng. Thôi, thôi vậy."
Lâm Tân nhìn tôi, lại nhìn Trình Thi:
"Các người đang nói chuyện với ai thế? Diễn nhanh thật đấy! Diễn xuất khá lắm! Lục Linh Châu, cô không đi đóng phim thì phí cả đời!"
Chu Lăng là q/uỷ khế ước của Trình Thi, Lâm Tân là người thường nên đương nhiên không thấy được. Cùng chung cảnh ngộ với hắn là khán giả đang xem livestream:
[Đêm khuya xem phát live này đúng là rợn tóc gáy...]
[Ai hiểu không, là tôi thì chắc ch*t khiếp rồi, ba người kia như đều thấy m/a nhưng mỗi Lâm Tân là không!]
[Đêm đen gió lộng, x/á/c ch*t nổi trên mặt nước, thêm một con m/a vô hình, Lâm Tân hy sinh nhiều thật!]
[Huhu, chỉ cần ta không ra khỏi chăn thì m/a q/uỷ không làm gì được ta!]
[Sợ gì, Linh Châu bọn họ rõ ràng là diễn kịch mà, thật có m/a thì dám xuống thuyền sao?]
10
Mấy người chúng tôi chẳng thèm để ý Lâm Tân, chèo thuyền tiến về phía nữ thi. Mỗi lần tới gần, th* th/ể 💀 lại trôi ra xa, như đang chơi trò đuổi bắt với chúng tôi.
Chèo nửa tiếng đồng hồ, chúng tôi vẫn chưa nhìn rõ mặt nữ thi, chỉ biết đuổi theo đít nàng.
Lâm Tân mất kiên nhẫn:
"Lục Linh Châu, trong hình nộm nhựa kia gắn động cơ hả? Cô đừng diễn nữa được không, bao lâu rồi, vở chính nên bắt đầu chứ?"
"Diễn! Diễn! Diễn! Diễn c/on m/ẹ mày! Lão nương nhịn mày lâu lắm rồi!"
Tống Phi Phi đứng phắt dậy, t/át một cái vào đầu Lâm Tân, khán giả livestream lập tức sôi sục:
[Vãi, đ/á/nh nhau! Tống Phi Phi đ/á/nh người!]
[Người giàu đúng là ngạo mạn, dám đ/á/nh người trước mặt triệu netizen!]
[Chắc là bị chạm nọc rồi, vừa nãy x/á/c ch*t còn rẽ trái các bạn thấy không? Nếu không phải hình nộm thì tôi trồng cây chuối ăn 3 cân c*t!]
[Lầu trên nói thế thì thiếu c*t cứ bảo nhé, tôi giỏi nhất khoản này!]
Lâm Tân bị t/át cho lảo đảo, hắn tức gi/ận đứng dậy:
"Triệu khán giả làm chứng, cô dám đ/á/nh tôi? Tôi sẽ kiện cô!"
Tống Phi Phi nghe vậy càng hăng:
"Đến! Đến! Đến! Đi kiện đi, một cái t/át tôi đền 100 triệu, mau lên!"
"Một trăm! Hai trăm! Ba trăm! Bốn trăm!"
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Tống Phi Phi không chút do dự t/át liền bốn cái, t/át Lâm Tân đờ đẫn người. Hắn ôm mặt ngơ ngác, gi/ận dữ x/ấu hổ:
"Có tiền thì sao? Có tiền là muốn làm gì thì làm sao!"
Tống Phi Phi nhảy lên đ/á một phát vào bụng hắn:
"Năm trăm triệu!"
Rầm!
Lâm Tân bị đ/á trúng, người nghiêng hẳn mất thăng bằng, rơi tõm xuống nước.
11
Livestream náo nhiệt hẳn lên, vô số netizen còn phẫn nộ hơn cả Lâm Tân:
[Tống Phi Phi quá đáng thật! Sao lại đ/á/nh Lâm Tân? Sao không đ/á/nh tôi, tôi cam đoan không cãi lại!]
[Tống Phi Phi nhìn tôi này! Tôi không cần 100 triệu, 50 triệu là được!]
[Lầu trên kia, tôi chỉ cần 10 triệu!]
[Biến! Đừng phá thị trường! Ba Phi Phi nhìn con này, 500 nghìn cũng được!]
[Ôi đm, đừng cãi nữa, x/á/c ch*t... x/á/c ch*t động đậy rồi!]
Sau khi Lâm Tân rơi xuống nước, nữ thi vốn trốn tránh bỗng quay đầu, như con cá lao nhanh về phía thuyền. Lâm Tân cũng phát hiện ra, hắn quẫy vài cái vớt thành thuyền, giọng đầy h/oảng s/ợ:
"Mau... mau kéo tôi lên đi!"
Trình Thi hả hê nhìn hắn:
"Thầy Lâm Tân, hình nộm nhựa thôi mà, sợ gì?"
Lâm Tân suýt khóc:
"Tôi... tôi mắc chứng sợ biển sâu..."
Netizen đồng cảm với hắn:
[Linh Châu bọn họ hơi quá, tôi cũng sợ biển sâu, đêm tối rơi xuống nước đen thui này đúng là mất nửa mạng.]
[Sao tôi nhớ Lâm Tân là dân lặn biển chuyên nghiệp? Hình như hay lặn sâu mà?]
[Tôi có link ảnh hắn lặn kìa, cười toe toét, vậy chứng sợ biển sâu...]
[Lầu trên dù x/á/c ch*t là giả nhưng cảnh đêm nay ai chả sợ, thầy Lâm Tân x/ấu hổ nên bịa cớ thôi. Dù sao Linh Châu bọn họ cũng quá đáng.]
Khi nữ thi sắp tới nơi, Lâm Tân mặt tái mét, tay chân quắp ch/ặt thành thuyền, nửa người đã leo lên được.
"Đm! Các người thật sự không kéo tao lên, còn là người không!
Áaaaa!"
12
Ngay lúc ấy, dị biến bất ngờ ập tới. Mái tóc đen ướt sũng của nữ thi mọc dài như rong biển, quấn ch/ặt lấy eo Lâm Tân kéo hắn xuống nước.
"C/ứu tôi! C/ứu!"
Tôi bước vọt tới nắm tay Lâm Tân. Đêm nay trăng tròn, nếu hắn ch*t dưới nước, sát khí của nữ thi sẽ càng mạnh, lúc đó đối phó càng khó. Hơn nữa, triệu netizen đang theo dõi, nếu Lâm Tân ch*t thật thì chuyện lớn khó che giấu.
Nữ thi lực lượng kinh h/ồn, tôi kéo Lâm Tân mà như kéo tảng đ/á sắp rơi khỏi vách núi.
"Phi Phi, ch/ém nó!"
Tống Phi Phi rút ki/ếm gỗ đào thiên niên trong người, chần chừ:
"Xa quá, với không tới!"
"Dùng Đại Ngũ Đế Tiền!"
Tống Phi Phi ném mấy đồng tiền cổ như ám khí về phía eo Lâm Tân. Đồng tiền chạm vào tóc đen, phát ra tia lửa sáng chói. Tóc đen lập tức co rút, tôi thừa cơ lôi phắt Lâm Tân lên thuyền.
Lâm Tân ngồi thừ người trên thuyền, tay còn nắm ch/ặt nắm tóc đen:
"Á!"
Hắn ném nắm tóc vào mặt Trình Thi, vừa sợ vừa gi/ận gào thét với tôi.