Hồng Diệm Sát! Mà là 7 cái Hồng Diệm Sát!
Tôi nuốt trọn tiếng thét vào trong cổ họng, quay người bỏ chạy như bị chó đuổi sau lưng.
Hồng Diệm Sát, ngàn mạng đền. Một trăm oan h/ồn của những người con gái vô tội ch*t oan, trong điều kiện đặc biệt sẽ hóa thành Hồng Diệm Sát. Mà một khi Hồng Diệm Sát xuất hiện, thế gian này sẽ không có cách nào hóa giải.
Bởi Hồng Diệm Sát không phải q/uỷ cũng chẳng phải yêu, mà giống như một lời nguyền. Lời nguyền được phát động bởi m/áu thịt và linh h/ồn của hàng trăm người phụ nữ.
Uất khí kinh khủng này chỉ có thể hóa giải bằng đúng một ngàn mạng người. Ngàn người ch*t, Hồng Diệm tiêu.
"Kiều Mặc Vũ, Tống Phi Phi, Bách Hợp! Chạy mau!"
Nhìn hình dáng búp hoa kia, chúng tôi chỉ còn tối đa nửa tiếng. Vừa chạy khỏi địa lao, tôi đụng thẳng vào Triệu Lỗi, tôi túm ngay cổ áo hắn:
"Nhanh nhanh, đi c/ứu người đi, có một quả tên lửa đang nhắm vào chỗ này, nửa tiếng nữa sẽ n/ổ tung!"
Giải thích Hồng Diệm Sát với họ chắc chẳng ai hiểu, nhưng 7 cái Hồng Diệm Sát tụ tập, hiệu quả cũng ngang một quả tên lửa. Chẳng mấy chốc, Tống Phi Phi dắt Dương Bắc Tinh chạy tới, phía sau Dương Bắc Tinh còn có mấy chàng trai trẻ mặt mày bầm dập.
Bãi đậu xe vẫn còn mấy chiếc xe bus, chúng tôi nhét đại những người được c/ứu vào xe, rồi tiếp tục chạy về phía thủy lao và hồng lâu. Đi về mấy lượt như thế, cảm giác đ/au thắt ng/ực càng lúc càng mạnh. Tôi ôm ng/ực kéo Kiều Mặc Vũ:
"Không kịp nữa, không đi thì tất cả ch*t chỗ này!"
Những ai còn sức đi được vài bước, chúng tôi đều đã c/ứu ra hết. Số còn lại là mấy người bị thương nặng, chỉ còn thoi thóp. Kiều Mặc Vũ cắn môi nhìn về phía thủy lao, lát sau nghiến răng quay đầu:
"Đi!"
26
Dưới sự chỉ huy của tôi và Kiều Mặc Vũ, mấy chiếc xe bus phóng vút ra khỏi khu vực. Ngay khi chúng tôi vừa thoát ra, mây đen từ khắp nơi ào ào kéo đến bao trùm cả khu vực.
Chớp gi/ật liên hồi, những tiếng sấm vang lên từng hồi trong tầng mây.
"Nhanh nhanh! Nhanh hơn nữa!"
Xe chạy như bay, phía sau làn khí đen như thủy triều lan tỏa khắp nơi, tựa đám mây hình nấm phun trào. Chẳng biết chạy bao lâu, tầng mây trên trời mới dần tan đi, tầm nhìn trở nên quang đãng.
Tôi liếc nhìn biển chỉ đường, chúng tôi đã ra khỏi thị trấn này, đến ranh giới một thị trấn khác.
Tống Phi Phi lau mồ hôi ngồi phịch xuống cạnh tôi:
"Cái thị trấn này, sau này chắc thành trấn m/a nhỉ? Chúng ta c/ứu được mấy trăm người, trong khu vực đó làm gì có tới bảy ngàn người.
Ngàn mạng đền, Hồng Diệm tiêu. Thị trấn này nổi tiếng là trấn l/ừa đ/ảo, bên trong có hàng chục khu vực như thế. Mà mục tiêu đầu tiên của Hồng Diệm Sát chính là những kẻ đ/ộc á/c từng h/ãm h/ại phụ nữ.
Những oan h/ồn ch*t vì Hồng Diệm Sát, sau khi ch*t đều hóa thành lệ q/uỷ. Bảy ngàn lệ q/uỷ, nơi này âm khí sau này chắc còn nặng hơn âm ty.
"Haizz, vẫn phải phiền sư tôn bà lão đến bày kết giới, sau đó phong ấn luôn cái thị trấn này, kẻo có người vô tình lạc vào."
Tống Phi Phi gật đầu, lát sau bật dậy:
"Ái chà, 3000 vạn của lão tử!"
Bách Linh cười khúc khích xách máy tính từ phía sau len lên:
"Gọi em nghe cái coi, đừng nói 3000 vạn, 3 tỷ em cũng cho chị!"
Tống Phi Phi chớp mắt ngơ ngác:
"Thì ra cảm giác bị tiền đ/ập vào mặt là như này à?"
"Hức hức Linh Châu đại sư! Đúng là đại sư Linh Châu!"
Đúng lúc này, Dương Bắc Tinh khóc lóc xông tới ôm ch/ặt chân tôi, dính đầy nước mũi lên quần:
"Mẹ em ngày nào cũng xem livestream của cô, em còn chê bà ấy đầu óc không tỉnh táo, m/ê t/ín d/ị đo/an!"
"Em không ngờ người đầu óc không tỉnh táo lại là em! Cô lại còn tới c/ứu em!"
Tôi gh/ê t/ởm đẩy hắn ra:
"Nghe giọng tôi quen không?"
Dương Bắc Tinh ngẩn người:
"Hơi quen, hình như thời gian trước bị em lừa 1.5 tỷ..."
"Á! Linh Châu đại sư em xin lỗi!"
Tiếng thét thảm thiết vang lên trong xe, mọi người đều im thin thít quay mặt ra cửa sổ, giả vờ ngắm cảnh.
28
Tiền đòi lại được, không ngờ còn ki/ếm được món hời lớn. Kiều Mặc Vũ cười tít mắt:
"Lục Linh Châu, lần sau có chuyện tốt thế này nhớ gọi tôi nhé!"
Tôi không rảnh đáp lại cô ta, mấy ngày tôi ở Miến Bắc bị m/ắng lên xu hướng tìm ki/ếm. Mọi người đều bảo tôi là kẻ l/ừa đ/ảo, fan hâm m/ộ cũng thành antifan, bởi một cao nhân đạo thuật bị lừa viễn thông trông đúng là giả trân.
Hơn nữa có một blogger nổi tiếng chuyên vạch trần l/ừa đ/ảo chủ động khiêu chiến tôi, sẽ livestream vạch trần tôi vào tuần sau.
Tuần sau...
Ch*t thật! Trước đây tôi từng nói trong livestream tuần sau có một buổi pháp sự, hắn không định đến phá đám chứ?
Pháp sự mà bị phá thì hậu quả nghiêm trọng lắm!
Tôi vội nhắn tin riêng, cố ngăn hắn lại. Tin nhắn gửi chưa lâu, tôi nhận được lời mời kết bạn, blogger này rất trẻ, giọng đầy quyết tâm:
"Lục Linh Châu! Cô cứ đợi đấy, tôi sẽ x/é toạc mặt nạ cô trước mặt hàng triệu fan!"
- Hết -
Anh Đào Tiểu Tử