Lúc đó, cái miệng của con m/a tr/eo c/ổ bỗng phình to như cái vại, còn Lư Tuấn đã bị lưỡi nó quấn ch/ặt, nửa người đã lọt vào trong miệng.

"Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành! Cút ngay!"

Tôi lấy xâu chuỗi Xá Lợi Tử trong miệng nhét mạnh vào họng con m/a, dùng hết sức ch/ém đ/ứt lưỡi nó rồi ôm Lư Tuấn phóng như bay, cuối cùng cũng lao ra ngoài trước khi cửa sinh đóng lại.

Tôi ôm Lư Tuấn lăn qua cửa sinh, hắn bị tôi hất văng ra xa, còn tôi thì quỵ hai gối xuống đất. Thấy Lư Tuấn thoát nạn, Lư Dũng chạy tới ôm hắn khóc nức nở. Khóc xong, hắn bò đến trước mặt tôi, nhất định muốn lạy tạ:

"Lục Linh Châu, anh em tôi n/ợ cô một mạng, chuyện này là chúng tôi sai. Ông Mạnh chúng tôi sẽ lập tức đưa về, tiền kia cũng không dám nhận nữa, ra ngoài này sẽ trả lại cho Mạnh gia."

Mạnh Viễn bước tới đỡ hai anh em họ Lư dậy:

"Tiền bạc gì chứ, coi như không đ/á/nh không quen vậy. Tôi Mạnh Viễn kết giao bằng hữu với hai vị, mấy chục triệu kia xem như lễ gặp mặt, đừng nhắc trả lại nữa."

Tôi và Tống Phi Phi không khỏi nể phục Mạnh Viễn, trước giờ cứ tưởng hắn là công tử ăn chơi, không ngờ lại có tầm nhìn và khí phách như vậy. Anh em họ Lư pháp thuật không thấp, lại thêm cuốn bí kíp Lư gia phương thuật, e rằng sau này họ sẽ trở thành đại sư pháp thuật lừng danh.

"Được rồi, chúng ta nên ra ngoài trước đi, ngôi m/ộ này có chút không ổn." Kiều Mặc Vũ vừa dứt lời, trần m/ộ đã rơi lả tả bụi đất, cả không gian rung chuyển dữ dội. "Trời ạ, m/ộ sập rồi, chạy mau!"

Khi cả đám chạy b/án sống b/án ch*t ra khỏi huyệt đạo, mới phát hiện bên ngoài trời đã sáng rõ, ráng chiếu sáng cả thung lũng như bức tranh thủy mặc. Phía sau lưng, lăng m/ộ đã biến mất không dấu vết, chỉ còn bức tường đ/á hòa vào vách núi, tựa như chưa từng tồn tại.

Tôi kinh ngạc sờ tay lên tường đ/á, Lư Sinh quả nhiên là đại sư phương thuật, đ/áng s/ợ thật!

"Khà khà." Kiều Mặc Vũ vuốt cổ bước tới, vẫn vẻ láu cá quen thuộc, nàng nháy mắt với tôi: "Lục Linh Châu, tôi mời cô đi du lịch nước ngoài nhé, bao vé máy bay ăn ở, sang Anh uống trà chiều, ở lâu đài trăm tuổi nha!"

Tôi nghi ngờ nhìn nàng:

"Cô tốt thế à?"

Kiều Mặc Vũ khoác tay tôi ríu rít:

"Ui da, đi chơi thật mà, không m/ua sắm gì đâu, tour cao cấp, nói dối làm cháu bà!"

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả Hai Cùng Rơi

Chương 7
Em trai tôi không chịu nổi người thầy hướng dẫn lưỡi độc của nó nữa rồi. Nó khóc lóc với tôi: "Chị không hiểu đâu, cái miệng của thầy ấy đúng là vũ khí hủy diệt hàng loạt!" Ôi, tôi đương nhiên là không hiểu rồi. Suy cho cùng từ nhỏ đến lớn tôi luôn được mọi người nâng niu. Ngay cả người yêu qua mạng tôi cũng chọn một kẻ ngọt ngào biết dỗ dành. Người yêu qua mạng giọng nói hay, tính tình điềm đạm, thường khiến tôi vui như hoa nở, tim đập loạn xạ... Nhưng vì sức khỏe tinh thần của em trai, tôi vẫn quyết định tìm gặp riêng người thầy hướng dẫn của nó. Thế nhưng khi gặp vị giáo sư ngạo nghễ lưỡi độc kia, tôi choáng váng. Sao người này giống người yêu qua mạng của tôi đến thế! Để kiểm chứng, tôi lén lút đứng ngoài cửa nhắn tin cho người yêu qua mạng: "Dỗ em đi! Ngay bây giờ!" Trong phòng, vị giáo sư trẻ liếc nhìn điện thoại, đứng dậy ra ban công. Em trai mếu máo: "Tiêu rồi, không biết lại mắng ai nữa, chúng ta chuốc họa vào thân rồi." Thế nhưng tôi lại đứng hình khi nghe tin nhắn thoại vừa nhận được trong điện thoại.
Hiện đại
0
Ứng Từ Chương 13