“Lúc đó tôi sẽ đi Tương Tây, tìm th/uốc giải rồi gửi nhanh cho các vị.”

Các thầy phong thủy lập tức trở nên căng thẳng, cùng với Lưu Hùng.

“A, sao được ạ, Đại sư Kiều, chúng tôi đi Tương Tây cùng ngài đi.”

Tôi liếc nhìn Lưu Hùng đầy chán gh/ét.

“Đất Tương Tây nhiều bí thuật nguy hiểm, các người đi theo chỉ thêm phiền. Ông có năng lực gì?”

Lưu Hùng sững người một lúc.

“Năng lực... chi tiền có được không? Đại sư Kiều, số tiền Huyền Trạch lúc nãy tôi sẽ đền, thêm 20 triệu tệ th/ù lao nữa!”

Xèo——

Tôi lẩm nhẩm tính toán nhanh: Tiền 5 triệu của Lý Oanh Oanh cộng 35 triệu của Lưu Hùng, tổng 40 triệu. Nhân với 1‰, trời ơi! 4 vạn tệ! Phát tài rồi!

Nghề địa sư này, nhận tiền giải nạn nhưng không được giữ quá 1‰, không thì gặp họa. Nhìn thì thu cao nhưng bao năm nay thực lãi chẳng bao nhiêu, haizz.

“Tiền bạc không quan trọng, chủ yếu tôi lo chất đ/ộc này của ông có thể phát tác sớm. Thôi được, ông đi Tương Tây cùng tôi vậy.”

Hôm sau, tôi bảo Lưu Hùng đặt quần áo cha anh vào qu/an t/ài, an táng lại. Lại miễn phí làm pháp sự, chỉnh lại vị trí bia m/ộ tránh thế “Tứ hung phá môn”.

Cùng lúc, Lý Oanh Oanh đơn phương tuyên bố chia tay trên báo chí, còn hào phóng chúc phúc tôi và Lưu Hùng. Tin này lập tức chiếm trang nhất Hồng Kông.

Giang Hạo Ngôn gọi điện cho tôi, giọng kinh ngạc:

“Kiều Mặc Vũ, cậu định cưới lão già Hồng Kông đó sao?”

Tôi phủ nhận: “Làm gì có! Về tôi giải thích sau. Đúng dịp tôi cần đi Hồ Nam, cậu đi cùng nhé.”

Cúp máy, tôi bảo Lưu Hùng thuê máy bay riêng đưa tôi về đại lục.

“Tôi về trường xử lý chút việc. Ba ngày sau gặp thẳng ở sân bay Biên Thành Tương Tây.”

Nhóm lão niên lưu luyến tiễn tôi, hứa hẹn sẽ cùng đi Tương Tây, còn tặng vô số đặc sản Hồng Kông.

Ôm bọc yến sào, vi cá đắt tiền, tôi cười tít mắt.

Cửa máy bay đóng lại, tôi áp mặt vào kính vẫy tay:

“Thế nhé, Tương Tây gặp!”

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm