Sau đó, anh ta còn lập một chiến dịch gây quỹ trực tuyến.

Trình Chỉ Chỉ không chịu nổi áp lực dư luận nên đã xuất viện.

Nghe nói khi họ về nhà, cửa nhà bị người ta xịt sơn đỏ.

Hai ngày sau, tôi lại nhận được điện thoại từ Trình Chỉ Chỉ.

"Nhà xảy ra chuyện lớn thế này mà em không về thăm, lòng em chẳng lẽ làm bằng đ/á sao?"

"Mẹ đã phải nhập viện rồi, em đến ngay đi!"

Nhập viện?

Hôm sau tôi liền đến.

"Sao tự nhiên lại phải nhập viện?"

Trình Chỉ Chỉ đã khỏe hẳn, giờ còn có thể chỉ tay vào mặt tôi mà vu khống.

"Em còn dám hỏi."

"Tất cả là tại bạn trai của em đó! Bắt bồi thường 70 triệu, người dùng mạng như chó đi/ên đuổi theo không buông, mẹ về nhà thấy sơn đỏ khắp cửa liền lên cơn đ/au tim!"

Ồ.

Thì ra là do bị hù.

"Nếu chị không dính dáng đến bạn trai em, anh ấy đã liều mình c/ứu chị sao?"

"Bây giờ mới nhớ Chu Dương là bạn trai em à?"

Trình Chỉ Chỉ đỏ mặt, "Chị đừng có nói bậy!"

Tôi lườm một cái, chưa kịp nói thì đã có chiếc bình hoa vỡ tan dưới chân.

"Bảo thằng khốn Trình Y Y ch*t đi!"

Ừ, xem ra mẹ tôi vẫn còn sức.

Thế là tôi yên tâm cúp máy.

Một tuần sau, mẹ Chu Dương livestream thông báo đã nhận được 60 triệu bồi thường.

Xem ra mẹ tôi đã cắn răng trả tiền thật.

Người dùng mạng ào ào chúc mừng.

Nhưng đã lâu thế rồi, Chu Dương liệu còn phẫu thuật được?

Sau khi giải quyết xong công việc của mình, tôi gửi một tập tài liệu cho Sở Giáo dục.

Đó là bằng chứng tôi thu thập được về việc mẹ dạy thêm chui suốt hơn chục năm qua.

Việc này vừa công khai đã gây chấn động trên mạng.

【Người như thế này không xứng làm giáo viên.】

【Bạn bình chọn tôi bình chọn, hãy cho cô ta nghỉ việc ngay đi.】

Giậu đổ bìm leo, nhiều phụ huynh từng cho con học thêm đã đứng lên tố cáo mẹ tôi.

Không chỉ dạy thêm, bà còn thường xuyên s/ỉ nh/ục, hạ thấp học sinh.

Một phụ huynh tố cáo thực danh: "Con trai tôi hiếu động, bị giáo viên này gọi là đồ bại hoại, sâu mọt xã hội, còn bắt nó đứng ngoài hành lang cả ngày."

"Đứa trẻ mới lớp ba đã chán học rồi."

Tội của mẹ tôi lớn thật.

Sau khi điều tra, Sở Giáo dục thẳng tay đình chỉ và sa thải bà, đồng thời yêu cầu hoàn trả toàn bộ thu nhập phi pháp trong vòng 5 năm gần đây.

Còn với học sinh bị s/ỉ nh/ục, mẹ tôi phải đến tận nhà xin lỗi.

Số tiền vừa đưa cho Chu Dương đã vét sạch gia sản, giờ lại phải hoàn trả thu nhập.

Lấy đâu ra tiền?

Trình Chỉ Chỉ được nuông chiều như công chúa, lương ba triệu nhưng toàn đồ hiệu.

Số tiền đó sớm bị Trình Chỉ Chỉ tiêu sạch.

Hôm đó, mẹ tôi nhắn tin cho tôi.

Giọng điệu cứng nhắc, 【Đưa cho mẹ ba mươi triệu.】

Thấy con số này, tôi gi/ật mình.

Thu nhập dạy thêm năm năm nhiều đến thế sao.

Vậy mà khi tôi mới đi làm được một tháng, bị viêm ruột thừa cấp cần mổ, mẹ lại bảo nhà không có tiền?

Nghĩ đến đó, tôi hít sâu nhắn lại, "Không có."

Sau này, tôi nghe nói họ đã b/án nhà.

Video mẹ tôi xin lỗi học sinh kia cũng bị rò rỉ.

Người cả đời kiêu hãnh giờ đã điểm vài sợi tóc bạc bên tai.

Cái vẻ cúi đầu nhún nhường ấy tôi còn chưa từng thấy.

Còn Trình Chỉ Chỉ...

Vì chuyện trước nên danh dự tan nát, đã bị công ty cũ sa thải.

Giờ đi xin việc đâu cũng gặp khó, chẳng nơi nào nhận.

Bạn tôi kể gặp cô ta ở quán karaoke, đang làm tiếp viên hát, người đầy vết thâm tím không chỗ nào lành.

Cũng phải thôi.

Tôi có khuôn mặt giống cô ta đến tám phần, có thời gian ra đường vô cớ bị ch/ửi.

Sau khi giải quyết xong mớ hỗn độn, tôi rời khỏi thành phố này.

Từ ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã chủ động tách khỏi gia đình gốc.

May mắn thay, tôi đã làm được.

Sự nghiệp của tôi ở thành phố bên đã khởi sắc.

Trên tàu cao tốc, tôi lại lướt thấy livestream của mẹ Chu Dương.

Bà hướng camera về phía Chu Dương đang ngồi xe lăn.

"Xin mọi người tặng quà đi, con trai tôi không phẫu thuật kịp, giờ bị liệt hoàn toàn rồi."

"Người tốt hãy giúp đỡ đi, không con tôi không sống nổi đâu."

Điệp khúc chỉ có mấy câu đó.

Nhưng người xem livestream giờ chỉ lác đ/á/c.

Lợi dụng một việc để câu tương tác mãi, lòng trắc ẩn rồi cũng sẽ miễn dịch thôi.

Tôi lướt màn hình, chặn luôn tài khoản của mẹ Chu Dương.

Tôi đang hướng tới tương lai tươi sáng của mình.

Những kẻ và chuyện tồi tệ như thế, cứ để nó mãi nằm lại đó đi.

——Hết

【Toàn văn hết】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm