Cả Nhà Tôi Đều Được Tái Sinh

Chương 8

08/06/2025 17:59

“Cút ngay! Tao tìm anh trai tao, liên quan gì đến mày? Anh trai tao giỏi hơn mấy đứa vô tâm, trăng hoa nhãi nhép ngoài kia gấp vạn lần!” Hứa Phương Nhã há miệng cắn vào cổ tay Hứa Chi Hàng, cắn rất mạnh khiến cậu đ/au đớn buông tay, cô ta nhanh chóng cư/ớp lấy điện thoại.

Hứa Tử Kỳ bắt máy.

“Mấy đứa biết tao đang gọi cho ai không?” Hứa Phương Nhã che mic nói như hét vào mặt đám đông, “Nói ra sợ ch*t khiếp lũ m/ù mắt chó má kia!”

Cô ta chạy lên bục giảng, giọng đột ngột chuyển sang ngọt ngào rền rĩ khi nói chuyện điện thoại: “Anh trai~ Em có tiết mục trong lễ kỷ niệm Quốc khánh, cần mời phụ huynh, anh đến xem em biểu diễn được không ạ?”

“Anh ơi, em xin lỗi… Vì bố mẹ đều bận, em đành phải bảo với cô giáo là anh sẽ đến…”

“Anh~ Đây là lần đầu em mời anh đến trường, em còn hứa chắc với cô giáo rồi… Anh sẽ đến chứ? Nếu anh không đến, em… em thật tội nghiệp quá…”

Hứa Chi Hàng lần nữa gi/ật điện thoại, tắt máy rồi ném lại cho cô ta, mặt đen như mực bước phắt ra khỏi lớp.

Cả lớp há hốc nhìn theo.

Hứa Phương Nhã đứng trên bục giảng nhìn xuống, giọng đắc ý: “Tất cả đều coi thường tao đúng không? Thà chơi với đứa hèn mạt từ trại mồ côi cũng không thèm liếc mắt nhìn tao?

“Được lắm! Lần này tao sẽ cho các người một bài học nhớ đời! Đến lúc đó, lũ mắt chó coi người thấp kia đừng hòng đến xin làm bạn với tao! Dù có li/ếm gót chân tao, bà cũng chẳng thèm cho cơ hội!”

Ánh mắt cả lớp dành cho cô ta như đang nhìn một trò hề.

17

Tối lễ kỷ niệm.

Những học sinh nhận giải cùng diễn viên được giáo viên sắp xếp vào phòng chờ chỉnh trang dung mạo.

Hứa Phương Nhã vừa trang điểm vừa lẩm bẩm ch/ửi rủa, mắt đỏ ngầu tức gi/ận.

Bộ trang phục biểu diễn đặt may cùng dây chuyền kim cương mẹ cô hứa hẹn vẫn bặt vô âm tín. Không những thế, từ ngày đi công tác nước ngoài, mẹ cô đã mất liên lạc nhiều ngày.

Vài học sinh nhận ra trang phục và phụ kiện của cô không phải hàng thiết kế như quảng cáo, bèn châm chọc: “Hồi nãy khoe choảng lớn, đeo dây chuyền trăm triệu đâu rồi? Ha ha!”

“Thi nói phét mà Phương Nhã đứng thứ nhì, chả ai dám nhận nhất nhé!”

Mặt Hứa Phương Nhã tái xanh, cô nghiến răng: “Tao nhớ mặt mấy đứa rồi! Đợi lát nữa gặp anh trai tao, xem các người còn cười nổi không!”

Chuẩn bị xong, chúng tôi xuống hội trường ngồi cùng phụ huynh chờ lễ trao giải sau tiết mục văn nghệ.

Thấy Hứa Phương Nhã lén gọi cho Hứa Tử Kỳ, Hứa Chi Hàng ngồi cạnh tôi nhanh tay bấm máy trước. Nhưng đầu dây bên kia không phản hồi.

Hứa Phương Nhã lên sân khấu.

Cho đến khi tiết mục kết thúc.

Hứa Tử Kỳ vẫn không xuất hiện.

Cổng hội trường yên tĩnh.

Hứa Chi Hàng thở phào.

MC mời nhóm học sinh top 10 lên nhận giải. Cả tôi và Hứa Chi Hàng đều có tên.

Đứng trên sân khấu, Hứa Chi Hàng quay sang tôi mỉm cười an ủi: “Chị yên tâm, em đã gọi điện nói anh đừng đến rồi.”

Tôi lặng thinh.

Hứa Tử Kỳ đến hay không cũng mặc kệ. Hiện giờ chỉ có Hứa Phương Nhã là đang sốt ruột chờ đợi.

Hồi mới về Hứa gia, Hứa Tử Kỳ bận rộn suốt, nửa năm chỉ sum họp vài lần. Mỗi lần về toàn ngủ bù, ngoài Hứa Phương Nhã cố đeo bám nói chuyện, anh chẳng thiết giao tiếp với ai.

Dù anh có đến, cũng chỉ để ý Hứa Phương Nhã, chẳng liên quan gì đến tôi.

18

Ai ngờ lời Hứa Chi Hàng vừa dứt, cổng hội trường đột nhiên xôn xao, tiếng hét vang dội.

Giáo viên được điều đi giữ trật tự nhưng vô ích.

Bóng dáng người đàn ông đeo kính râm lấp ló trong đám đông khiến cả hội trường đi/ên lo/ạn. Dù che mặt nhưng mọi người vẫn nhận ra - Hứa Tử Kỳ đã đến thật.

Không hổ danh ngôi sao, ngoại hình điển trai cùng phong thái tỏa sáng khiến anh như tâm điểm vũ trụ.

Hứa Phương Nhã hét lên: “Anh trai em! Anh trai em đến rồi! Tránh ra!”

Chẳng ai nghe thấy tiếng cô.

Trường học chưa bao giờ náo lo/ạn thế. Bảo vệ và giáo viên phải huy động tối đa để giữ trật tự.

Hứa Phương Nhã không thể len đến chỗ anh trai, liền nhảy lên sân khấu gi/ật mic của MC: “Anh Tử Kỳ! Em ở đây! Anh thấy em không?!”

Âm thanh vang dội khắp hội trường.

Mọi ồn ào chợt im bặt.

Nhưng Hứa Tử Kỳ như không nghe thấy, bước lên sân khấu hướng về phía chúng tôi.

Dưới ánh mắt ngưỡng m/ộ của tất cả, anh ôm chầm lấy tôi.

Và tôi nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc. Y hệt cách bố tôi từng làm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm