Anh ấy gãi gãi cằm tôi, ánh mắt dịu dàng.
"Khi nào em mới biến trở lại đây?"
"Meo."
Chắc là một hai ngày tới thôi.
Cố Xuyên ôm tôi ch/ặt hơn một chút.
"Không sao, cho dù sau này em không bao giờ biến lại được nữa, anh vẫn sẽ m/ua cho em thật nhiều, thật nhiều cá khô, những loại pate đắt tiền nhất. Anh còn đưa em đi ngắm cảnh khắp nơi.
"Anh sẽ cho em một cuộc đời mèo hoàn hảo.
"Nhưng muốn rời xa anh, thì đừng hòng mơ tưởng."
Anh ấy lải nhải không ngừng, y hệt như cái tên nói nhiều hồi cấp ba.
Ồn quá.
Tôi dùng móng vuốt che miệng anh lại, rửa mặt đi ngủ thôi.
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong tư thế vô cùng mát mẻ khi đang nằm trong lòng Cố Xuyên.
Phản ứng của Cố Xuyên còn lớn hơn tôi: "Lần này thì em phải gả cho anh rồi."
Tôi nâng cằm anh lên, giả vờ thuần khiết cái gì chứ, tôi không quên anh đã làm chuyện tốt gì ở đây đâu nhé.
15
Ngày cưới của tôi và Cố Xuyên được ấn định rất gần.
Anh ấy mới được điều đến không lâu, lại còn bận rộn chuyện đám cưới, bận đến mức quay cuồ/ng.
Bạn thân của anh đến thăm cùng quà mừng.
Lộ Minh vừa vào phòng đã đảo mắt một vòng quanh nhà: "Con mèo đó đâu! Mèo đâu! Con mèo mà Cố Xuyên cứ đăng lên trang cá nhân làm tớ ngứa ngáy khó chịu suốt cả thời gian qua đâu."
Cố Xuyên không chút biến sắc giấu tôi ra sau lưng: "Để quà lại, cậu có thể cút được rồi."
Lộ Minh tỏ vẻ tổn thương, nhìn tôi đầy khẩn khoản: "Tần Nguyễn, cậu có biết mấy năm nay tớ sống thế nào không, năm năm! Trọn vẹn năm năm! Thằng chó này thỉnh thoảng nửa đêm lại gọi điện quấy rối, than vãn với tớ là bị nữ thần thời cấp ba đ/á, làm bạn gái tớ cứ nghi ngờ chúng tớ có gì với nhau."
Tôi túm lấy ý chính: "Nữ thần thời cấp ba?"
"Đừng nghi ngờ, chính là cậu đấy, thằng chó này bắt đầu thầm mến cậu từ hồi lớp 10 rồi."
Tôi nhìn Cố Xuyên.
Người kia ngượng ngùng gãi mũi: "Nói chính x/ác hơn là yêu từ cái nhìn đầu tiên."
Nhưng lớp 10 tôi và anh ấy đâu có học cùng lớp.
Cố Xuyên giải thích: "Khi đó cậu tham gia một cuộc thi tranh biện, còn anh là khán giả."
Tôi nhớ ra rồi, lúc đó đúng là có một cuộc thi tranh biện, tôi bị kéo đi để đủ người, cuối cùng lại giành giải nhất.
Hóa ra ở một góc khuất mà tôi không hề hay biết, Cố Xuyên đã gặp tôi từ lâu rồi.
Cố Xuyên ôm eo tôi, tủi thân: "Cho nên thi đại học xong, anh cứ tưởng cuối cùng cũng chờ được ngày mây tan trăng tỏ, ai dè em lại tự ý sửa nguyện vọng, đi đến thành phố khác. Anh cứ tưởng mình bị từ chối rồi."
"Còn không phải tại các anh..."
"Chúng tôi làm sao..." Cả hai đồng thanh.
Tôi lí nhí: "Còn không phải tại anh nói anh gh/ét mèo."
Sắc mặt Cố Xuyên thay đổi tức thì, vội vàng thanh minh với tôi: "Anh không gh/ét, anh thích lắm đấy chứ."
Lộ Minh ngơ ngác: "Gh/ét mèo thì sao chứ? Hồi nhỏ Cố Xuyên nuôi một con mèo hoang, chăm chút từng li từng tí, ngày nào cũng ôm vào lòng cưng như trứng mỏng, thế mà nuôi được một thời gian, con mèo đó bỏ nhà đi mất, nó khóc sưng cả mắt, thằng này bị chúng tớ cười nhạo cả năm trời."
Tôi chớp chớp mắt: "Hóa ra là vậy."
"Chứ cậu tưởng là thế nào, chẳng thèm hỏi anh một câu đã phán cho anh án t//ử h/ình, cậu cũng đáng gh/ét y như con mèo đó vậy."
Cố Xuyên oán trách nhìn tôi, tôi thấy hơi ngượng.
Meo meo tuy đáng yêu, nhưng chuyện này đúng là tôi làm không phải đạo.
16
Ngày cưới của chúng tôi.
Cố Xuyên luôn thay tôi đỡ rư/ợu, anh ấy uống đến say mèm.
Tôi dìu anh vào phòng, lại bị anh ôm eo, ấn vào lòng, anh cắn vành tai tôi: "Anh chờ ngày này lâu lắm rồi."
Nụ hôn mạnh mẽ, phủ kín như muốn nhấn chìm, gần như khiến tôi nghẹt thở.
Tôi đẩy anh ra, anh lại giam ch/ặt lấy tôi, như muốn vò nát tôi, khảm sâu vào cơ thể mình.
Đột nhiên trong người trào dâng một xung động chẳng lành.
"Cố Xuyên, em..."
Nhưng Cố Xuyên rất vội vàng, anh nắm lấy tay tôi, dẫn dắt đến vùng đất xa lạ.
Tiếng thở dốc trầm thấp của anh phả bên tai tôi: "Ngoan nào, anh sẽ làm em vui."
Khoảnh khắc tiếp theo, anh lặng người nhìn tôi biến thành mèo.
Tôi chạm nhẹ vào trán anh.
"Meo~"
"Hết truyện."