Kẻ học dốt đang khóc

Chương 5

07/06/2025 04:22

Tôi về nhà không lâu thì Thịnh Đình Đình đã gọi điện hỏi về kế hoạch chuyến du lịch tốt nghiệp.\n\nVốn dự định sau khi thi đại học xong, tôi cùng Thịnh Đình Đình, Trần Phi Bạch và Diệp Uyên sẽ cùng đi Vân Nam chơi. Vé máy bay và khách sạn đều đã đặt trước khi thi.\n\nTôi nói: "Cứ theo kế hoạch ban đầu thôi, không có vấn đề gì đâu."\n\nDù đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Diệp Uyên, nhưng chuyến đi này là thứ tôi và Thịnh Đình Đình đã mong đợi và lên kế hoạch tỉ mỉ từ lâu. Từ địa điểm, hoạt động đến từng chi tiết nhỏ đều được chúng tôi bàn bạc kỹ lưỡng. Mỗi khi mệt mỏi với việc học, chỉ cần nghĩ đến chuyến đi là lại tràn đầy năng lượng. Tôi quyết tâm không để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến chuyến đi này.\n\nThế nhưng đúng ngày hẹn, phía sau Diệp Uyên lại xuất hiện một người - Hà Lộ.\n\nHà Lộ mặc chiếc váy trắng liếc nhìn bộ đôi váy hai dây đồng điệu của tôi và Thịnh Đình Đình: "Hai cậu hở hang thế này không sợ tia cực tím ở Vân Nam à?"\n\nTôi phớt lờ cô ta. Thịnh Đình Đình chất vấn Diệp Uyên: "Ý cậu là gì? Sao tự ý rủ người khác đi mà không nói trước?"\n\nDiệp Uyên giải thích: "Hà Lộ nói cô ấy cũng đi Vân Nam, trùng đường thôi."\n\nThịnh Đình Đình nhíu mày: "Trùng đường đến mức nào? Chẳng lẽ đi suốt cả chuyến?"\n\nHà Lộ ngồi thu lu một góc, giọng nhỏ nhẹ: "Em sẽ không làm phiền mọi người đâu."\n\nThịnh Đình Đình thở dài n/ão nề, quay sang nhìn tôi với ánh mắt tuyệt vọng. Tôi nén cười thì thầm vào tai cô ấy: "Kệ cô ta đi, không sao đâu."\n\nHà Lộ lại hướng về phía tôi: "Thẩm Thanh, cậu đi như thế này không sao à? Mấy lớp luyện thi tốt sắp khai giảng rồi đấy."\n\nThịnh Đình Đình nghiến răng ken két. Tôi kéo tay cô ấy lại, điềm nhiên đáp: "Không sao, học lớp dở cũng được."\n\nHà Lộ bật cười: "Tâm lý cậu tốt thật."\n\n12\n\nChỗ ngồi trên máy bay vốn được đặt theo cặp: Thịnh Đình Đình ngồi cùng Trần Phi Bạch, tôi ghép với Diệp Uyên. Hà Lộ cứ lải nhải đòi đổi chỗ với Diệp Uyên vì không muốn ngồi một mình.\n\nTôi chủ động đề nghị: "Tôi đổi với cậu."\n\nHà Lộ vội vàng cảm ơn. Góc mắt tôi bắt gặp ánh mắt gi/ận dữ từ Diệp Uyên, nhưng tôi không hề nao núng.\n\nXuống máy bay, Diệp Uyên kéo vali cho Hà Lộ, hai người cười nói vui vẻ. Thịnh Đình Đình và Trần Phi Bạch thì quấn quýt bên nhau, chẳng để ý đến tôi. Tôi lẻ loi đi phía sau, lòng dâng lên nỗi chua xót.\n\nĐúng lúc ấy, một chàng trai mặc áo hoa, đeo kính râm đi ngang qua liên tục liếc nhìn tôi. Cậu ta bỏ kính xuống cười toe toét: "Ngạc nhiên chưa!"\n\nTôi kinh ngạc: "Lý Hạc Minh?! Sao cậu lại ở đây?"\n\n"Đi chơi với nhóm bạn." Cậu ta chỉ về phía sau - mấy bạn cùng khối trường bên, chúng tôi chào hỏi xã giao.\n\nHà Lộ nhanh nhảu đề nghị: "Hay mình cùng đi chung cho vui?"\n\nLý Hạc Minh lạnh lùng từ chối: "Đông người bất tiện."\n\nCậu ta quay sang hỏi tôi: "Em muốn đi cùng tụi anh không?"\n\nTôi lắc đầu. Lý Hạc Minh suy nghĩ một lát rồi quyết định: "Vậy anh đi cùng em vậy."\n\nThịnh Đình Đình vui mừng khôn xiết: "Lý Hạc Minh! Cậu là thần! Giao Thanh Thanh cho cậu nhé!"\n\nTôi trợn mắt: "Cô sợ tôi làm phiền thế giới hai người lắm à?"\n\nTrong không khí náo nhiệt ấy, chỉ có gương mặt Diệp Uyên là đen sầm lại.\n\n13\n\nNhờ có Lý Hạc Minh, nhóm chúng tôi hòa hợp hơn hẳn. Hà Lộ vẫn lẽo đẽo theo sau, nhưng chẳng ai thèm để ý.\n\nMọi chuyện suôn sẻ cho đến khi leo núi Ngọc Long, tôi bất ngờ nhận điện thoại từ... tổ tuyển sinh Đại học Bắc Kinh.\n\nVừa thở oxy vừa leo dốc, đầu óc tôi mụ mị hỏi lại: "Ông thuộc tổ tuyển sinh nào của Bắc Đại?"\n\nCả đoàn người dừng chân. Đầu dây bên kia lí nhí điều gì đó không rõ do sóng yếu. Tôi "alô" mấy phút thì bị cúp máy.\n\nThịnh Đình Đình sốt ruột: "Xuống núi gọi lại đi!"\n\nHà Lộ chế nhạo: "Điện thoại l/ừa đ/ảo thôi mà. Đang đi dở đường sao xuống?"\n\nThịnh Đình Đình ném cho cô ta ánh nhìn kh/inh bỉ: "Ai kêu mày xuống?"\n\nHà Lộ hậm hực bỏ đi. Diệp Uyên liếc nhìn tôi nhưng không nói gì.\n\nThịnh Đình Đình thúc giục: "Điện thoại của Bắc Đại quan trọng lắm! Núi này khi nào chả leo được."\n\nLý Hạc Minh chủ động đề nghị: "Anh từng leo núi Ngọc Long rồi, để anh đi cùng em."\n\nThịnh Đình Đình vỗ đùi đ/á/nh đét: "Phải rồi! Cậu đi cùng Thanh Thanh là hợp lý nhất. N/ão em thiếu oxy mụ đi rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Xương Cốt

Phục Thu xưa nay vốn dĩ nhận mệnh. Thủa còn để chỏm, thầy bói xem xương, bảo rằng nàng cốt nhẹ mệnh hèn, kiếp này chỉ có thể làm nghề bán phấn buôn hương. Gặp lúc gia cảnh khốn cùng, người cha chẳng chút đắn đo, đem nàng bán thẳng vào lầu xanh. Thời thiếu nữ treo bảng tiếp khách, bà tú nói nàng tuy dung mạo mỹ diễm, nhưng nét mặt lại thê lương đáng thương, hạng khách tìm đến tuyệt chẳng phải phường thiện lương. Quả nhiên, cứ cách dăm ba bữa, nàng lại phải chịu một trận hành hạ đọa đày. Đến độ trung niên, nhan sắc tàn phai, nàng gả làm vợ kẻ thương nhân. Láng giềng bàn tán rằng nàng môi mỏng mắt cáo, e là hạng chẳng chịu an phận thủ thường. Chẳng bao lâu sau, lời ra tiếng vào bủa vây, gã thương nhân không chịu thấu điều tiếng, đã đuổi nàng ra khỏi cửa vào một đêm mưa gió mịt mùng. Dẫu là như thế, nàng chưa từng oán hận người đời, chỉ tự trách bản thân mình bạc mệnh. Lúc hấp hối, lão thầy bói năm xưa say khướt đi ngang qua, lớn tiếng khoác lác với đám đông rằng: "Hai mươi năm trước, ta ở ngoại bang có gặp một con nhỏ, tuổi còn xuân xanh mà đã có tư chất nghiêng nước nghiêng thành." "Ta giả mù, xem xương cho nó, bảo rằng nó mạng hèn, cả đời này chỉ có thể làm kỹ nữ, làm ca nhi." "Các người đoán xem sao, cả nhà bọn họ đều tin sái cổ!"
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
26