Xuân Hiện

Chương 10

14/09/2025 10:11

Điểm sáng trên màn hình lớn lấp lánh, dần yếu ớt rồi tắt hẳn.

Người nghiên c/ứu ngồi trước màn hình thở dài: "Sóng d/ao động của CHR001 đã biến mất, có lẽ cô ấy đã vùi thân ở triều đại thất lạc kia rồi."

Đồng nghiệp bên cạnh bưng tách nước lại gần: "Không thể nào, đó là robot ứng dụng công nghệ thế hệ mới nhất. Trừ khi phá hủy lõi, không thì ai gi*t nổi cô ta?"

"Khó nói lắm, có lẽ bị lạc trong dòng thời gian hỗn lo/ạn, hoặc gặp sự cố gì đó."

Cô nhún vai, giọng đầy tiếc nuối: "Xem ra chúng ta vẫn không thể biết được biến cố khiến lịch sử đ/ứt đoạn ở triều đại ấy. Ban đầu tôi còn hy vọng CHR001 tới đó sẽ viết nên câu chuyện gì đó."

Đồng nghiệp hào hứng hỏi: "Sao lại nghĩ vậy? Cô ta chỉ là robot mà."

"Khi chế tạo CHR001, trong lõi của cô ấy ngoài lò phản ứng và khối năng lượng còn có một sóng điện từ kỳ lạ. Giải mã xong thì là ba chữ 'Đi ngắm biển'."

"Cậu biết đấy, biển với con người là biểu tượng lãng mạn. Nhưng robot hiểu gì chứ? Huống chi lúc đó cô ấy chưa được cấy chip và chương trình. Ban đầu Tiến sĩ Lục muốn nghiên c/ứu sâu để phát triển hệ thống trung tâm cảm xúc cho robot. Tiếc là bộ phận không gian - thời gian thúc ép quá, nói đường hầm thời gian sắp tan rồi, đợt sau chưa biết mấy ngàn năm nữa. Chúng tôi đành phải giao CHR001 cho họ trước." Hai người vừa nói vừa đi vào căn tin, m/ua hai suất ăn tối.

Màn hình toàn cảnh trong căn tin đang chiếu chương trình giám định cổ vật.

"Theo miêu tả của vị khách nữ này, chiếc trâm hoa mẫu đơn bện tơ này được phát hiện trong hang động dưới bãi biển khi cô ấy du ngoạn. Người xưa có tích 'cài hoa làm lễ hỏi', phải chăng chiếc trâm này cũng ẩn giấu câu chuyện tình lãng mạn? Mọi người hãy xem, đây là trâm vàng nguyên chất. Dù không tính giá trị cổ, ở triều đại đó hẳn là vật vô cùng quý giá."

"Tôi nghĩ, nếu chiếc trâm này là của người xưa tặng vợ, ắt hẳn ông ấy đã yêu bà sâu đậm lắm."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm