Trong cõi mê lạc đá/nh mất chính mình.

……

(Chính văn hoàn)

22

Ngoại truyện Kỳ Cảnh Dịch

Ta là Thái tử nước Đại Tấn, vì mời Tùng Trúc Tiên Sinh xuất sơn, nhân dịp dự lễ cài trâm của Chiêu Hoa công chúa mà đến Tây Lăng.

Tùng Trúc Tiên Sinh có nữ đồ đệ, thiếu nữ ấy nhìn mềm lòng lắm.

Dùng kế thoái thủ tiến công, quả nhiên tiểu cô nương giữ ta lại, ta quả là đại thông minh.

Hóa ra tiểu cô nương chính là Vân Nhược Ngọc - công chúa Tây Lăng.

Tiếng ngọc bội leng keng, như thanh âm nàng vậy, thật xứng hợp.

Phúc Lai ch*t, Bội Bội đ/au lòng tưởng ch*t theo, lòng ta như d/ao c/ắt.

Người Tây Lăng đến đón nàng đã thấy mặt ta, ta không thể cởi mặt nạ.

Ta hứa lần sau sẽ cùng nàng đón sinh thần.

Mời được Tùng Trúc Tiên Sinh về Đại Tấn, mãi bận rộn cải cách chính sự, không thể rời thân, ta sắp thất hứa rồi.

Nghe đồn Tây Lăng có bảo đồ nước Cổ Ngô, phụ hoàng dường như hứng thú lắm.

Ta tâu với phụ hoàng, nếu thời cơ thích hợp, nguyện dùng hòa thân đổi lấy bảo đồ.

Chiêu Hoa công chúa đã thành thân, Tây Lăng chỉ còn một đích công chúa đ/ộc thân, ta vội vàng sai người dâng quốc thư cầu hôn.

Đại hôn rồi, vui sướng múa quay.

Vén khăn che mặt, quả thật là nàng, ta thở phào.

Nàng có nhận ra ta không, có không có không?

Nàng hóa ra chẳng nhận ra ta, lại còn xa cách thế này, gi/ận quá, ta ngủ một mình!

Nàng muốn quyến rũ ta? Tốt lắm, tiểu cô nương đã trưởng thành rồi.

Hụt, suýt nữa là s/ay rư/ợu làm càn, không được, chưa tới lúc.

Chính vụ của ta bao giờ mới xong? Ta muốn cùng Thái tử phi áp áp dính dính!

Hay lắm, nàng dám nói ta bất lực? Chó con không tặng nữa. Ái chà, con chó hư này, sao tự chạy mất rồi.

Cái Xươ/ng Bình Hầu này là cậu gì mà dám b/ắt n/ạt Thái tử phi của ta? Đuổi cổ!

Sao không nói tiểu tự cho ta? Là không thích tên Bội Bội, hay không thích ta!

Tay nghề nấu ăn của nàng càng lúc càng hay, ngon tuyệt!

Sao nàng dành bánh của ta?

Hỗn hào, lỡ bọn cư/ớp kia làm bị thương thì sao!

A a a, ta hôn được nàng rồi, tiếp theo phải...

Hừ, đúng là cô gái nhát gan!

Nàng chẳng màng ta có nạp thứ phi hay không, ta tức lắm.

Ta thừa nhận, đã trúng mỹ nhân kế của nàng, Bội Bội của ta thiên hạ vô song.

Đôi môi nàng mềm thế, ta sắp không kìm được rồi.

Tiểu yêu tinh, chọc xong liền ngủ! Gi/ận!

Yến tiệc Tân Niên, ta chuẩn bị bất ngờ rồi.

Cuối cùng ta có thể thực hiện lời hứa, cùng nàng đón sinh nhật.

Nàng đ/au khổ quá, phải chăng ta làm tổn thương nàng.

Nàng nói đúng, ta là kẻ lừa dối.

Bùa bình an nàng cho, phải đặt nơi gần trái tim nhất.

Ta trúng đ/ộc, quân y chưa chế ra giải dược, ta lại sắp thất hứa sao.

Ta nhớ nàng da diết.

Nàng đến rồi, ta đang mơ chăng?

Nàng đang lo cho ta, trong lòng nàng có ta!

Nàng dám mạo hiểm tìm giải dược cho ta, ôi Bội Bội của ta tốt quá!

Thương Ngô quốc đã không muốn sống yên ổn, ta cho các ngươi toại nguyện.

Vệ Thừa Phong nói hắn bỏ tương tư tán vào rư/ợu, hắn muốn làm gì?

Ừ, nếu là nàng đến đây, uống thì uống vậy.

Ê ê, sao th/uốc giải rồi?

Tiểu cô nương không hiểu phong tình, vẫn phải ta chủ động vậy.

Mặc x/ác bảo đồ! Ta chỉ cần Bội Bội!

Hừ hừ, nàng không còn lý do chê ta bất lực nữa rồi.

23

Ngoại truyện Vân Nhược Ngọc

Thiếp có bí mật, chưa từng nói với Kỳ Cảnh Dịch.

Đêm động phòng hoa chúc, thực ra thiếp đã nhận ra chàng.

Đôi mắt ấy, làm sao quên được.

Hóa ra chàng là Thái tử Đại Tấn.

Gi/ận quá, tên đại lừa gạt này, không muốn nhận chàng nữa.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61