Tôi vừa định gõ chữ thì cuộc gọi thoại của Tống Nhẫn đã đổ chuông.

"Trời ơi! May mà em từ bỏ anh trai chị rồi, hình như ảnh đang có bồ bên ngoài. Có khi còn làm cho người ta mang bầu rồi ấy?"

Tôi nghe mà hoa cả mắt: "Hả?"

Tống Nhẫn lập tức gửi một tấm ảnh qua. Phòng khách bị bày bừa tan hoang, trong khi thủ phạm đang cầm quyển bách khoa toàn thư cho bà bầu tên "Giúp th/ai kỳ khỏe mạnh, nuôi con ngoan" đọc say sưa.

Thì ra hắn nổi đi/ên ném đồ đạc chỉ vì tin lời tôi bịa đặt về chuyện có th/ai sao? Chẳng lẽ hắn thật sự thích tôi? Bạn gái hắn không phản đối gì sao?

12

Một tuần sau, học bổng và tiền thưởng cuộc thi đã về tài khoản. Liếc nhìn số dư trong thẻ, vừa tròn 20 triệu. Tôi định trả lại tiền cho Tống Thừa Yến, đồng thời giải thích rõ ràng mọi chuyện trước đây, như vậy cũng coi như thanh thản. Sau đó, chỉ cần trở thành người dưng với hắn là được.

Thứ Tư lịch học dày đặc, tan học đã xế chiều, chắc Tống Thừa Yến cũng đã tan làm. Xin địa chỉ căn hộ của anh trai đứa bạn thân, tôi cầm thẻ ngân hàng thẳng tiến tìm hắn.

Gõ cửa lần thứ ba, Tống Thừa Yến mới thong thả mở cửa. Hắn mặc đồ ngủ rộng thùng thình, tóc còn ướt nhẹp. Chắc vừa tắm xong.

"Tống Thừa Yến, em có chuyện muốn nói."

Hắn mở rộng cửa: "Vào trong nói đi."

Tôi nắm ch/ặt thẻ ngân hàng, nói trước: "Anh đang bình tĩnh chứ?"

Cảnh hắn nổi cơn thịnh nộ ném đồ vẫn còn in hằn trong tâm trí.

Tống Thừa Yến ngừng động tác lau tóc: "Ừ?"

"Tức là em sẽ thú nhận một chuyện, anh không được gi/ận, sau đó ai gi/ận trước là chó nhé."

"Không được, anh đang gi/ận rồi."

Tôi lùi một bước: "Vậy em đợi anh hết gi/ận rồi nói sau?"

"Không cần, vì nhìn thấy em là anh đã gi/ận rồi."

"Trừ khi em cho anh làm cha đứa bé, vậy anh sẽ hết gi/ận."

"..."

Tôi chán chẳng thèm đôi co, nhét thẻ ngân hàng vào tay hắn: "Ngày trước em non nớt dại khờ, lừa anh tiền qua mạng, giờ trả lại, anh đừng chấp nhặt, đừng báo cảnh sát bắt em được không?"

Tống Thừa Yến không hề ngạc nhiên, chậm rãi: "Anh nhận ra em từ lâu rồi."

"Em có gửi ảnh cho anh đâu?"

"Nghe giọng nói, mấy đoạn voice em gửi anh nghe cả trăm lần rồi."

"Gặp mặt lần đầu anh đã biết em là người đ/á anh rồi."

Tôi choáng váng đến mức không thốt nên lời. Hắn biết tôi lừa dối mà vẫn đối xử tốt như vậy. Mấy lần há miệng định nói mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

13

Đúng lúc này thang máy có một phụ nữ bước ra. Cô ta vẫy tay: "Bác sĩ Tống! Hoan Hoan nhờ tôi đưa tài liệu này cho anh."

"Bạn gái anh không muốn đến à, cô ấy đang bận làm thêm giờ, không thể đi được nên nhờ tôi chạy qua."

Tống Thừa Yến nhíu mày: "Ai cơ?"

"Anh với Tiền Hoan không phải đang hẹn hò sao? Yên tâm, tôi kín miệng lắm."

Tống Thừa Yến đột nhiên nắm tay tôi: "Chưa theo đuổi được em, bạn gái của anh từ đâu mà có?"

Ánh mắt bác sĩ Đinh đổ dồn về phía tôi, tôi gãi đầu ngượng ngùng: "Bác sĩ Đinh."

"Ồ, cô là cô bé hôm trước phải không, đ/au bụng kinh đỡ chưa? Đơn th/uốc Bắc tôi kê có uống đều không?"

Mấy hôm trước đ/au bụng dữ dội, mồ hôi lạnh toát người, đi khám được bác sĩ Đinh điều trị.

"Dạ, hết đ/au rồi ạ."

Lực nắm ở cổ tay tăng lên, tôi chỉ muốn độn thổ.

"Vậy thì tốt, nhớ giữ giờ giấc sinh hoạt điều độ, đừng ăn đồ lạnh nhé."

Cô ta quay sang xin lỗi Tống Thừa Yến: "Xin lỗi bác sĩ Tống, tôi hiểu nhầm anh và bác sĩ Tiền là một cặp rồi."

Giọng Tống Thừa Yến nghiêm túc: "Tôi và Tiền Hoan chỉ là đồng nghiệp, không rõ cô ấy hiểu lầm điều gì, sau này tôi sẽ nói rõ với cô ấy."

Bác sĩ Đinh gật đầu lia lịa: "Vâng tôi biết rồi, cũng sẽ không bàn tán với đồng nghiệp nữa, vậy xin phép."

Cô ta đi rồi thì tôi nguy to rồi còn gì? Tôi co giò định chạy, Tống Thừa Yến siết ch/ặt tay không buông: "Vào đây."

Hắn rót nước ấm mời tôi, vừa đưa ly nước vừa khiến tôi hiểu rằng hắn chuẩn bị thẩm vấn. Nhưng ngồi thẳng lưng mấy phút, hắn lại lấy túi chườm nóng đặt lên bụng tôi.

Cái cách quan tâm ân cần này khiến tôi không cần đợi hỏi đã muốn giãi bày hết sự tình.

"Em xin lỗi, lại lừa dối anh."

"Em không có th/ai, hình ảnh là lấy trên mạng."

"Lừa anh chuyện mang th/ai vì em tưởng anh đang hẹn hò với bác sĩ Tiền. Em đã dành tình cảm thật lòng, sợ anh đùa giỡn nên mới tránh mặt."

"Ừm, nên cả tuần nay em trốn tránh, thấy anh là ngoảnh mặt làm ngơ."

Tôi chỉ là tránh sự khó xử thôi mà. Để tỏ ra mình không hoàn toàn sai, tôi bĩu môi: "Trước mặt em anh lịch sự là thế, vậy mà về nhà đ/ập phá đồ đạc, còn b/ắt n/ạt Nhẫn Nhẫn, trước sau như một."

"Em trốn tránh có gì là không nên?"

Tống Thừa Yến đột nhiên cúi xuống, nâng cằm tôi: "Ừm, trên giường anh còn nhất quán hơn nữa, em muốn thử không?"

Hắn áp môi lên, thấy tôi không né tránh, liền mạnh dạn hôn sâu.

14

Tôi bị hắn hôn đến mắt lờ đờ, mặt đỏ bừng dựa vào vai hắn. Hắn xoa gáy tôi: "Yêu nhau nhé?"

Tôi vội ngồi thẳng: "Nhưng trước đây em từng lừa..."

Hắn bịt miệng tôi, không cho nói tiếp.

"Em lừa anh cái gì? Em chỉ dành tâm trí cho học hành, không có thời gian cho anh thôi."

"Chẳng qua ba năm không rep tin nhắn, có sao đâu?"

"Anh chỉ cần, em ở bên anh lúc này."

Hắn đang tự thuyết phục bản thân sao? Theo lời Nhẫn Nhẫn, lúc thất tình hắn khóc như chó vậy, giờ sao lại thờ ơ thế?

"Tống Thừa Yến, thực ra... em không cố ý không rep tin nhắn."

Hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ mỉm cười: "Ừm anh biết."

"Em cũng không định lừa tiền anh, em nói là mượn chắc chắn sẽ trả."

Hắn vẫn cười: "Không cần trả, anh không thiếu tiền, chỉ thiếu em. Em đồng ý làm bạn gái anh trước đi."

Sao hắn gấp thế? Tôi muốn giải quyết rõ ràng trước rồi mới tính chuyện tình cảm.

"Được rồi, em đồng ý làm người yêu anh."

Hắn ôm ch/ặt tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Kẻ bị tôi bắt nạt lại là boss của trò chơi kinh dị

Chương 11
Tôi cùng cậu thiếu gia giả bị cuốn vào một trò chơi kinh dị. Ỷ vào việc cậu ta có lỗi với tôi – thiếu gia thật của gia đình – nên ngày nào tôi cũng tác oai tác quái. Vào phó bản vẫn đòi ăn ngon uống sang. Còn thường xuyên đánh mắng cậu ta, bắt nạt như đối xử với một con chó nhỏ. Lại thêm một lần tôi làm ầm lên, bắt cậu ta đi kiếm sữa tươi cho mình, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: 【Trời ơi anh trai ơi, vào tận trò chơi kinh dị rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn làm mình làm mẩy đòi uống sữa tươi à.】 【Cứ tiếp tục gây chuyện đi, đến khi chút ân tình nuôi dưỡng của bố mẹ bị cậu ta tiêu sạch hết, nam chính thù dai nhớ lâu sẽ chẳng để tên pháo hôi sống yên đâu!】 【Tên pháo hôi còn chưa biết thân phận thật của nam chính là boss trò chơi kinh dị. Đắc tội với nam chính rồi thì cái thân yếu ớt mong manh kia cứ chờ bị đám quỷ quái xé thành từng mảnh đi!】 Tôi sợ đến tái mét mặt mày. Vội vàng rụt bàn tay đang chuẩn bị tát cậu ta lại. “Kh… không cần đâu, tôi không uống sữa nữa.” Nhưng lời vừa dứt, sắc mặt Phó Kiêu bỗng trầm xuống, đôi mắt chăm chăm nhìn tôi: “Bé con, sao lại không uống sữa của tôi nữa?” “Chẳng phải em thích uống sữa nhất sao? Mỗi tối uống xong là ngủ một mạch đến sáng, dù có bị hành thế nào cũng không tỉnh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0