Tôi thực sự cũng không gh/ét anh ấy. Chỉ là từ hồi cấp ba, thế giới của tôi đã chỉ còn chứa đầy hình bóng một người tên Lâm Dã, nên tôi chủ động chặn mọi tín hiệu tình cảm từ bên ngoài.

Lời Lục Trì hôm nay nói không sai chút nào, thực chất tôi đang trốn tránh anh ấy. Lục Trì... luôn khiến tôi nghĩ về những yêu đơn phương không thành.

Tiếng rung điện thoại c/ắt ngang dòng suy nghĩ.

"Một người họ Lục" vỗ nhẹ vào tôi và nói: "Đại gia lớn thật đấy".

Tôi đợi một lúc nhưng không thấy tin nhắn nào nữa. Chắc... lỡ tay thôi?

Tôi bỗng nhớ đến mấy câu tỏ tình tự tin trên mạng, đ/á/nh bạo hỏi: "Nghe nói anh thích em, thật không?"

Một lúc sau, bên kia mới thản nhiên đáp: "Hóa ra em không biết."

Tôi: ...

Ch*t chửa, toi rồi.

Thú thực, dù tự tin nhưng tôi chưa từng dám nghĩ Lục Trì thật sự thích mình. Ít nhất là trước khi anh ấy tỏ tình.

Tôi từng nghĩ Lục Trì phải gh/ét tôi mới đúng. Hồi cấp ba, để tiếp cận Lục Trì, tôi làm không ít chuyện 'bợ đít':

- Lục Trì đ/á bóng, tôi mang nước tặng. Nhưng anh ấy không nhận của tôi, quay sang lấy chai nước của hoa khôi lớp bên.

- Lục Trì quên sách, tôi hào hiệp đưa sách mình cho. Ai ngờ vừa ra khỏi lớp đi ph/ạt, Lục Trì cũng theo ra - hóa ra đem sách tôi tặng cho cô gái khác cũng quên sách.

- Lục Trì đ/á/nh nhau, tôi ra can. Không những bị đ/á vào chân, anh ấy còn lạnh lùng bảo: "Đừng xen vào chuyện của người khác".

Tủi thân. Thật là đem lòng tốt đạp đít chó. Nếu không vì Lâm Dã, ai thèm hầu hạ anh ta!

Tóm lại, dù Lục Trì nói thích tôi, nhưng tôi chưa từng cảm nhận được tình cảm ấy.

6.

Đầu năm đi xem bói, thầy bói khẳng định: "Năm nay đào hoa của cô cực thịnh". Lúc ấy tôi tưởng mình và Lâm Dã sắp thành đôi. Hóa ra... không phải vậy.

Hoa đào tàn cũng là hoa đào.

Mấy ngày sau khi Lục Trì tỏ tình, tôi - 'cô gái ế 27 tuổi chưa yêu lần nào' - bị mẹ ép đi xem mắt.

Mẹ tôi dặn qua điện thoại:

- Là con trai cô Trương đó.

- Hồi mẫu giáo học chung lớp với con đấy.

- Cấp ba cũng chung trường, duyên phận lắm.

- Ngoan hiền lắm, mải làm nên 28 tuổi vẫn chưa yêu, nhà người ta sốt ruột.

Tôi nghe mà rợn tóc gáy. Đàn ông gần 30 còn giả vờ trai tân, chắc ẩn tật gì. Lại có vẻ bảo bối của mẹ nữa.

Đang suy diễn, mẹ nói thêm: "Làm bác sĩ nha khoa đấy".

Nha sĩ? Không... trùng hợp thế chứ?

Ôi trời, càng sợ gì càng gặp nấy. Người xem mắt chính là Lục Trì.

Trong bệ/nh viện, Lục Trì mặc áo blouse trông đĩnh đạc. Hôm ăn tối mặc đồ casual phóng khoáng. Hôm nay anh vận sơ mi tây lịch lãm, tay áo xắn lên để lộ cẳng tay rắn chắc, tựa người vào ghế sofa liếc nhìn tôi.

Phải công nhận, Lục Trì có gương mặt đẹp 'mặc bao tải cũng xinh'. Nếu không vì mối qu/an h/ệ lấn cấn, chỉ cần nhìn mặt này thử yêu cũng không thiệt.

Thấy tôi đến, Lục Trì không ngạc nhiên hay khó xử. Tôi như thấy khóe môi anh hơi nhếch lên rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

Ngồi xuống tôi chợt nhận ra: Thì ra 'lão chu già 28 hiền lành bảo bối' chính là Lục Trì! Ngoài 28 tuổi và nghề nha sĩ, mấy cái còn lại đâu có đúng?

Tôi bật cười.

"Cười gì thế?" Lục Trì nhướng mày, như nhìn thấu vẻ ngoài đoan trang để lộ bản chất kỳ quặc của tôi.

"Không... không có gì." Tôi nhanh chóng nghiêm mặt.

Khoan đã! Mẹ bảo Lục Trì học chung mẫu giáo với tôi? Sao tôi không nhớ chút nào?

Hồi nhỏ tôi nổi tiếng nghịch ngợm, chọc trời khuấy nước. Mẹ từng than: "Con gái tôi sống sót tới giờ mà không bị ai đ/á/nh ch*t quả là phép màu". Bố còn bảo nuôi khỉ trên núi Nga My còn ngoan hơn tôi.

Linh tính mách bảo điều chẳng lành.

"Nghe nói... anh học chung mẫu giáo với tôi?" Giọng tôi run run.

Anh cười: "Ừ".

"Vậy hồi đó... tôi có làm gì anh không?" Tôi muốn chui xuống đất.

"Khá nhiều." Giọng Lục Trì đầy ẩn ý.

Ch*t chửa! Trong những giai thoại 'lưu truyền' của gia tộc, chuyện tôi cư/ớp nụ hôn đầu của bé trai xinh đẹp hồi mẫu giáo luôn được nhắc đến mỗi dịp lễ Tết.

Nhìn gương mặt Lục Trì bây giờ, chắc hồi nhỏ anh cũng xinh lắm. Tôi im lặng cay đắng.

"Em... hồi đó còn nhỏ..." Tôi ấp úng.

"Không sao." Lục Trì thản nhiên, quay ra ngắm phố xá qua cửa kính.

Tôi thở phào chưa xong, anh đã thong thả nói: "Vì tôi đã quen rồi".

"Hả?"

Quen gì cơ?

"Quen với việc em vô trách nhiệm, ngang ngược." Lục Trì bình thản buông lời cáo buộc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng vườn hoa đã phạm sai lầm

Chương 7
Trong yến tiệc thưởng hoa, phu quân Hầu Tước Thừa Ân cùng tiểu thiếp của lão Hầu gia lén lút tư thông trong phòng hoa. Khi ta vô tình bắt gặp, Tạ Tri An cùng ả tiểu thiếp ấy đã đồng mưu, nửa đêm dùng chiếc khăn lụa trắng siết cổ ta đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mẫu đơn làm phân bón hoa. "Hi Nhi, ngươi đừng trách ta, ai bảo ngươi phát hiện chuyện giữa ta với Trinh Nương? Việc này nếu để lộ, Trinh Nương làm sao còn đường sống!" Trinh Nương càng đắc ý: "Con dâu hiền, cứ yên tâm mà đi. Con của ngươi ta sẽ nuôi nấng tử tế, lo cho nó một tương lai xán lạn." Linh hồn ta vương vấn mãi nơi phủ Hầu, chứng kiến cảnh họ đóng cửa sống cuộc đời quấn quýt như hình với bóng, thậm chí còn sinh ra đứa con hoang, giả xưng là con của thiếp thất nuôi trong phủ Hầu. Chúng bày mưu khiến con trai ta ngã ngựa mà chết, để đứa con của chúng thế tập tước vị. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh về ngày diễn ra yến tiệc thưởng hoa. Lần này, ta mở cửa phòng hoa từ trước, rắc lên những đóa mẫu đơn rực rỡ một lớp mật hoa đặc quánh. Mùa xuân mẫu đơn khoe sắc, kim châm đậu nhụy hoa. Vừa hay để mời các vị khách thưởng thức vở kịch tuyệt diệu này!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
độc nô tì Chương 8