Khi tôi đang trên bờ vực suy sụp, người đồng nghiệp đã rời đi từ lâu bỗng quay lại lấy đồ.

“Ơ, Song Song? Sao em chưa về? Bạn trai em không phải đến đón từ sớm rồi sao?”

Dạo này Lục Trì thường xuyên đón tôi, mọi người trong công ty đều mặc định chàng trai cao ráo điển trai luôn đứng đợi trước cổng chính là bạn trai tôi.

Vậy người cô ấy nhắc đến chắc chắn là Lục Trì.

Tôi sững người.

“Khi nào ạ?”

“Lúc em vừa ra ngoài gọi điện ấy.”

Gọi điện…

Tôi lục lại đoạn hội thoại lúc nãy, bỗng gi/ật mình nhận ra Lục Trì hẳn đã hiểu lầm.

Anh ấy không tưởng tôi định nói lời chia tay rồi quay về với Lâm Dã chứ?

Tôi vội gửi mấy tin nhắn giải thích, nhưng tất cả đều như đ/á ném ao bèo, không một hồi âm.

10.

Tôi chợt nhận ra tìm Lục Trì không dễ như tưởng tượng.

Bình thường nhắn tin cho anh, dù nội dung gì anh cũng phản hồi ngay. Nếu có việc bận, anh sẽ kiên nhẫn giải thích rõ ràng. Ở bên anh, tôi luôn cảm thấy an toàn, chưa từng hoang mang như hôm nay.

Tôi muốn tận mặt giải thích, mới phát hiện mình thật sự chẳng hiểu gì về anh. Không biết quá khứ, sở thích, nơi anh tìm đến khi buồn phiền. Tôi mất dấu anh hoàn toàn.

Tôi lang thang vô định trên phố, nhìn ai cũng thấp thoáng bóng anh, nhưng chẳng phải anh. Nỗi sợ vô hình bủa vây. Tôi chỉ còn biết tiếp tục nhắn tin:

- Lục Trì, anh thật sự hiểu nhầm rồi

- Lục Trì, anh không tin em sao?

- Em đã nói rõ với anh ấy rồi, em thật sự không còn tình cảm nữa

- Lục Tr�, hiện tại và tương lai em chỉ yêu anh

- Lục Trì, em yêu anh

- Lục Trì, chúng mình kết hôn đi

Đang soạn tin tiếp thì chuông điện thoại vang lên.

Bạn trai Lục bác sĩ: Được, chúng ta kết hôn.

...

Hình như tôi vừa bị lừa.

Nhưng khoảnh khắc ấy, trái tim tôi nhẹ bẫng. Dù là lên thuyền của kẻ cư/ớp, tôi cũng đành cam chịu.

Khi gặp Lục Trì, tôi không chút do dự - chạy ùa vào lòng anh, vừa hạnh phúc vừa quấn quýt. Hơi thở anh phảng phất mùi thông tuyết pha lẫn th/uốc sát trùng, không quá dễ chịu nhưng tôi lại thích.

Anh xoa xoa đỉnh đầu tôi:

“Lúc nãy em nói vẫn còn hiệu lực chứ?”

Giọng Lục Trì khàn đặc, thanh âm trong trẻo căng như dây đàn. Chưa kịp đáp, anh đã nói thêm:

“Anh đã tin hết rồi.”

Đúng vậy, từng lời tôi thốt ra anh đều nghiêm túc tiếp nhận.

“Còn tùy anh thể hiện thế nào đã.” Dù lúc này, tính bướng của tôi vẫn trỗi dậy.

Lục Trì buông lỏng vòng tay. Gió đêm bờ sông lùa vào khiến tôi rùng mình.

“Lúc nãy anh thật sự nghĩ… em sẽ bỏ rơi anh.”

“Trình Song Song, em thật sự rất giỏi làm người ta đ/au lòng.”

“Từ mẫu giáo, cấp ba, đến bệ/nh viện, luôn là em chủ động đến quấy rầy anh.”

“Rồi lại tùy tiện vứt bỏ anh.”

Khó có thể tin những lời này phát ra từ Lục Trì - con người kiêu ngạo, tự tôn, từng coi thường tất cả.

Nghe nói mèo bị bỏ rơi rồi được nhận nuôi lại sẽ trở nên ngoan ngoãn khác thường vì sợ bị lìa xa. Lục Trì lúc này khiến trái tim tôi quặn thắt.

Lục Trì yêu tôi chưa từng thay đổi, anh chỉ đang cố gắng trở thành phiên bản tôi ưa thích.

“Lục Trì.” Tôi gọi tên anh.

“Ừm?”

“Em nói thật đấy, chúng ta kết hôn đi.”

Tôi muốn cho anh cảm giác an toàn, nói rõ rằng người tôi yêu không phải Lục Trì đang đóng giả Lâm Dã, mà là toàn bộ con người anh.

Anh sững sờ.

Tưởng mình nói quá nhanh, nào ngờ anh quỳ một gối trước mặt tôi.

“Song Song,” Lục Trì lấy từ túi ra chiếc hộp nhỏ, “lẽ ra nên là anh nói câu này trước.”

“Hãy làm vợ anh.” Giọng anh chân thành.

Đôi mắt Lục Trì đẹp đến mức khi chăm chú nhìn thẳng như thế, không thể nào từ chối được.

Tôi ngắm chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út hỏi: “Anh m/ua nhẫn từ khi nào?”

Lẽ ra đây chỉ là tình huống bất ngờ, tôi tưởng chúng tôi còn yêu đương dài dài, nào ngờ bị anh dụ lên thuyền hôn nhân.

“Chuẩn bị từ ngày tái ngộ em.” Lục Trì đáp.

Tôi lặng người.

Khó hình dung nổi Lục Trì sau khi phẫu thuật cho gương mặt sưng vếu của tôi, lại còn nghĩ đến việc m/ua nhẫn cưới sau giờ làm. Đúng là nhân tài hiếm có.

“Lục Trì, anh thích em từ khi nào vậy?” Câu hỏi mà tôi vẫn chưa tháo gỡ được.

Tưởng sẽ nghe được lời đường mật, nào ngờ anh lắc đầu: “Không biết nữa.”

“Ban đầu anh chỉ tức gi/ận vì em không nhớ mình, dần dần lại bắt đầu để ý.”

“Lúc em tiếp cận anh, thực sự anh rất vui.”

“Ai ngờ em lại là vì Lâm…”

Thấy anh sắp lật lại lịch sử, tôi vội chặn họng bằng nụ hôn.

Trong hơi thở đan xen, tôi nghe anh thì thầm:

“Trình Song Song, anh yêu em nhiều lắm.”

“Lục Trì, em cũng yêu anh.”

Tôi quyết định mỗi lần tỏ tình sau này đều phải gọi tên anh, để anh biết tình cảm này chỉ dành riêng cho anh.

Tối đó sau khi Lục Trì đưa tôi về, anh nhắn tin:

“Tình không biết tự đâu, đã thương là thương sâu đậm.”

Là dân khối A mà lời lẽ còn ủy mị văn vở thế này. Vừa chế giễu trong lòng, tôi vừa lăn lộn trên giường cố ghìm nụ cười đến đ/au má. Làm sao đây, yêu anh mất rồi.

11.

Chuyện kết hôn với Lục Trì không phải lời đùa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng vườn hoa đã phạm sai lầm

Chương 7
Trong yến tiệc thưởng hoa, phu quân Hầu Tước Thừa Ân cùng tiểu thiếp của lão Hầu gia lén lút tư thông trong phòng hoa. Khi ta vô tình bắt gặp, Tạ Tri An cùng ả tiểu thiếp ấy đã đồng mưu, nửa đêm dùng chiếc khăn lụa trắng siết cổ ta đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mẫu đơn làm phân bón hoa. "Hi Nhi, ngươi đừng trách ta, ai bảo ngươi phát hiện chuyện giữa ta với Trinh Nương? Việc này nếu để lộ, Trinh Nương làm sao còn đường sống!" Trinh Nương càng đắc ý: "Con dâu hiền, cứ yên tâm mà đi. Con của ngươi ta sẽ nuôi nấng tử tế, lo cho nó một tương lai xán lạn." Linh hồn ta vương vấn mãi nơi phủ Hầu, chứng kiến cảnh họ đóng cửa sống cuộc đời quấn quýt như hình với bóng, thậm chí còn sinh ra đứa con hoang, giả xưng là con của thiếp thất nuôi trong phủ Hầu. Chúng bày mưu khiến con trai ta ngã ngựa mà chết, để đứa con của chúng thế tập tước vị. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh về ngày diễn ra yến tiệc thưởng hoa. Lần này, ta mở cửa phòng hoa từ trước, rắc lên những đóa mẫu đơn rực rỡ một lớp mật hoa đặc quánh. Mùa xuân mẫu đơn khoe sắc, kim châm đậu nhụy hoa. Vừa hay để mời các vị khách thưởng thức vở kịch tuyệt diệu này!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
độc nô tì Chương 8