Thực ra, tôi không phải không từng nảy sinh ý định rút lui, chỉ là lúc đó cảm thấy, dù Cố Hành Tri chọn thế nào, tôi vẫn phải đòi lại công bằng cho chính mình.

Nhưng thực lòng, nội tâm tôi không kiên định và dũng cảm như lời anh ấy nói.

[Cố Hành Tri, thực ra em rất sợ, em sợ nữ chủ do số mệnh sắp đặt cho anh không phải là em.]

Anh nhìn tôi, đôi mắt đen thẫm chứa đựng tình cảm sâu đậm: [Anh đã nói rồi, em chỉ cần tin anh là được. Dù số mệnh sắp đặt người khác, Cố Hành Tri anh cũng chỉ yêu mình Chiêm Lộ D/ao em thôi, hiểu không?]

Anh nói nghiêm túc, tôi cũng nghe thật lòng.

Tôi lao vào ôm ch/ặt anh, ôm ch/ặt chàng trai của mình: [Em hiểu, Chiêm Lộ D/ao em cũng chỉ yêu mình Cố Hành Tri anh thôi.]

32.

Sau khi nhận được món quà của tôi, Cố Hành Tri biểu lộ vẻ nửa vui nửa lo.

Niềm vui đã rõ, nhưng nỗi lo cũng không ít.

[Chiêm Lộ D/ao, sao khăn choàng này trước sau không đều nhau thế, cách đan đ/ộc đáo quá nhỉ.]

Tôi nhìn những đường kim lúc mau lúc thưa, cố giải thích: [Bây giờ đang thịnh hành kiểu này mà.]

[Thế còn màu này...]

Tôi nhanh nhảu: [Muốn cuộc sống bình yên, trên người phải có chút xanh lá.]

Anh thở dài đủ sức thổi bay cả cổng vòm, cuối cùng phải tự an ủi: [Thôi được, đằng nào cũng không phải mũ xanh.]

Dù có nhiều ý kiến về chiếc khăn, nhưng anh vẫn vui vẻ quàng nó ngay khi tuyết đầu mùa rơi, nghe nói còn khoe với từng nam sinh trong lớp.

Thấy anh thích sản phẩm handmade của tôi, tôi dò hỏi: [Hay sang năm anh đeo mũ em đan nhé?]

Anh liếc xéo: [Miễn là không cần.]

33.

Ngày tốt nghiệp, nắng vàng rực rỡ, anh kéo tôi đến phòng dân sự làm đăng ký kết hôn.

Hai tay chúng tôi, một bên cầm bằng tốt nghiệp, một bên cầm hôn thư, đúng chuẩn kẻ thắng cuộc của đời người.

Chỉ là tôi vẫn còn chút mơ hồ, không biết mình có phải đã cách mạng thành công, đ/á bay nữ chủ để cùng nam chính có kết viên mãn?

[Này, vui đến mất h/ồn rồi à?]

Tôi hừm một tiếng, ra vẻ: [Em đang vui thay cho anh đó.]

[Ừ, anh rất vui, suốt 20 năm đuổi theo em rốt cuộc đã trói được em rồi.]

Nói rồi anh ôm tôi hôn một cái, rúc vào cổ tôi thở phào: [Chiêm Lộ D/ao, em cuối cùng cũng là của anh.]

Tôi chợt nhớ lại năm lớp 10, dưới ánh hoàng hôn anh đã kiên quyết mà đ/au khổ nói: [Chiêm Lộ D/ao, em là của anh.]

Như định mệnh sắp đặt, như đã an bài từ trước.

Tôi bật cười, ôm ch/ặt lấy anh: [Đồ ngốc, em vẫn luôn là của anh mà.]

Hết.

Ng/uồn: Zhihu Tác giả: Tử Tây Hoan

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm