Những người đàn ông khốn khổ lần lượt đứng lên ủng hộ anh ta, nhưng sức ảnh hưởng còn xa mới đạt được như kỳ vọng. Đàn ông vốn luôn đoàn kết, sao giờ đây khi có lý lẽ hơn lại xuất hiện bất đồng? Anh ta nhíu ch/ặt lông mày, dán mắt vào những bình luận bất ngờ:

"Tôi nghĩ cẩn thận chút là được, đừng vơ đũa cả nắm. Sếp và đồng nghiệp của tôi nhiều người là Người Nó, trong đó cũng có người tốt."

"Các ngành nghề đều cần có đóng góp của Người Nó. Ở công trường, một Người Nó có thể làm bằng hai rưỡi đàn ông. Xây dựng thành phố không thể thiếu họ. Đừng có cố tình kích động h/ận th/ù của họ rồi liên lụy đến những người đàn ông lương thiện chúng ta."

"Đúng đấy! Đừng cố tạo mâu thuẫn. Đây không phải là xung đột giữa đàn ông và Người Nó, mà là giữa người bình thường và kẻ bất thường."

Trạch Thành Kiệt tức gi/ận đ/ập bàn: "Lũ phản bội! Lấy m/áu và nước mắt của chúng ta để lấy lòng bọn chúng!"

09

Phiên tòa kéo dài kết thúc, Người Nó đó đã bị trừng ph/ạt, nhưng theo Trạch Thành Kiệt, hình ph/ạt còn quá nhẹ. Đừng nói đến chuyện gi*t gà dọa khỉ, nói thẳng ra đây chính là sự khích lệ ngầm.

Chưa kịp ng/uôi ngoai, một sự kiện nóng khác lại giáng cho anh đò/n chí mạng. Có lẽ do được anh dũng cảm tố cáo truyền cảm hứng, suốt mấy tháng qua liên tiếp có những nạn nhân nam đứng lên đòi công lý. Vu Quân Bác là một trong số đó.

Anh ta là fan cựu của Trạch Thành Kiệt, không chỉ xông pha trận mạc trong cuộc chiến giữa Trạch và Hứa Huệ Nghi, mà còn không ngừng bình luận ủng hộ từng video khi Trạch lâm vào khủng hoảng. Trạch Thành Kiệt đã quá quen thuộc với tên và avatar của anh ta, xem như một người bạn chưa từng gặp.

Vì vậy khi lướt thấy video của Vu Quân Bác, Trạch lập tức dừng lại xem. Vu Quân Bác kể tối qua sau khi tăng ca, đang đợi xe buýt cuối ở trạm thì bất ngờ một Người Nó tiến đến, thực hiện hành vi quấy rối sau lưng anh.

"Tôi lập tức bắt quả tang, nhưng hắn ta chối phăng định đ/á/nh lại tôi. Trong lúc tôi báo cảnh sát, hắn đã bỏ chạy. Do trời tối và không có camera nên cần thời gian truy bắt, nhưng tôi tin công lý sẽ không vắng mặt!"

"Thực ra trước đây tôi giữ thái độ trung lập với Người Nó. Nếu không có thần tượng Trạch ca kiên trì lên tiếng, có lẽ tôi đã không cảnh giác và dũng cảm đến thế."

"Bằng trải nghiệm thực tế, tôi cảnh báo mọi người: Người Nó đang phá hoại môi trường sống của chúng ta! Nếu tiếp tục dung túng, tất cả chúng ta đều có thể trở thành nạn nhân!"

Trạch Thành Kiệt vừa đ/au lòng vừa ấm lòng, anh vỗ tay qua màn hình. Nhưng chỉ hai ngày sau, sự việc bất ngờ đảo ngược.

Cảnh sát đã x/á/c minh lại diễn biến qua camera của các cửa hàng dọc phố. Tối hôm đó, Vu Quân Bác đứng cạnh biển dừng xe, một Người Nó tiến đến xem thông tin trạm dừng nên chen qua phía sau. Chiếc cặp da của họ vô tình chạm vào lưng anh ta, dẫn đến hiểu lầm.

Cộng đồng Người Nó bùng n/ổ phẫn nộ, hô vang "trời có mắt". Họ đặt cho Vu Quân Bác biệt danh "Quân Nước Bẩn", lộ thông tin công ty và trường đại học, dán bích chương quanh khu anh sống. Chỉ sau một loạt hành động, Vu Quân Bác mất việc, phải chuyển nhà và biến mất khỏi mạng xã hội.

Họ spam bình luận "vụ Quân Nước Bẩn" dưới mọi video tố cáo xâm hại của nam giới:

"Ví dụ sống động đây rồi! Nếu Người Nó chúng ta tiếp tục khoan nhượng, chẳng phải tất cả đều bị vu oan sao?"

"Bài học xươ/ng m/áu, đàn ông nói gì viết gì tôi cũng không tin một chữ!"

...

Chẳng mấy chốc, nam giới hoàn toàn bị động trước dư luận. Nhiều nạn nhân không dám lên tiếng, chỉ biết âm thầm khóc lóc. Trạch Thành Kiệt nhìn tình hình phát triển mà uất nghẹn.

Anh gần như gào thét vào ống kính: "Mọi người thử nghĩ xem, tên Người Nó xâm hại tôi là gì? Ai biết không? Đã phạm tội rành rành mà mấy ai biết tên hắn? Trường hợp như thế nhiều vô số, chỉ vì một Vu Quân Bác mà mọi tội á/c quá khứ, hiện tại và tương lai đều không tồn tại sao?!"

"Bọn chúng quá xảo quyệt! Dựng chuyện cá biệt, giương cao ngọn cờ, ngang ngược hống hách, có chỗ dựa nên không sợ hậu quả!"

"Hơn nữa Vu Quân Bác có cố ý hay không vẫn chưa rõ. Trong môi trường này, quá nh.ạy cả.m cũng là để tự bảo vệ! Bọn chúng chỉ sợ bị vu oan, còn chúng ta? Những vụ xâm hại đến ch*t vẫn xảy ra liên tục. Rốt cuộc ai oan ức hơn?!"

Trạch Thành Kiệt khóc không thành tiếng. Khóc xong, anh chán nản xóa tài khoản, không còn hy vọng gì nữa. Sức mỏng manh của anh thay đổi được gì?

Sự thật như anh dự đoán, video của anh chẳng tạo được sóng gió. Không những thế, còn khiến Người Nó nhớ đến việc Vu Quân Bác từng xem anh là thần tượng. Khi Vu Quân Bác biến mất, họ quay mũi dọa sang anh.

Điện thoại đe dọa gi*t chóc suốt ngày không ngớt. Trạch Thành Kiệt đành tắt máy cho yên thân. Một hôm, anh tránh đám đông lang thang bên bờ sông. Khi tỉnh lại, trời đã tối, vội vã quay về.

Tiếng bước chân rung mặt đất vang lên, mùi rư/ợu nồng nặc xộc vào mũi. Chất cồn càng kí/ch th/ích d/ục v/ọng và b/ạo l/ực của Người Nó, tội phạm say xỉn đếm không xuể. Anh thở gấp, không dám ngoảnh lại, bước càng nhanh rồi chạy. Nhưng chưa kịp chạy vài bước đã bị đuổi kịp.

Người Nó chặn đường, kẹp vai anh: "Trai đẹp, nhìn quen quá. Anh gặp em ở đâu rồi nhỉ?"

"Không... không có đâu." Trạch Thành Kiệt cúi gằm mặt.

"Vậy là duyên trời định. Đi, về nhà anh chơi?"

Ký ức đ/au đớn ùa về khiến thân thể anh run bần bật. Bốn phía vắng tanh, từ chối thẳng thừng quá nguy hiểm. Nhưng nếu bị lôi đi, không điện thoại bên người, hậu quả khôn lường.

Trạch Thành Kiệt lưỡng lự. Rốt cuộc làm thế nào mới an toàn? Tại sao lại rơi vào cảnh này? Anh không làm gì sai, đã cố tránh rủi ro, bảo vệ bản thân. Vậy mà sao vẫn thế?

Phẫn uất dâng trào, cảm xúc át lý trí: "Tao liều mạng với mày đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0