"Để tôi giúp cô."
Ánh mắt tôi hướng lên trên, rơi vào một gương mặt điềm tĩnh.
Một người đàn ông lạ mặt.
Trong lúc tôi còn ngẩn người, anh ta đã nhanh tay kéo chiếc xe nhỏ vào thang máy và nhấn nút số tầng.
Đúng là tầng của tôi.
Mi mắt tôi gi/ật mạnh, sao anh ta biết tôi ở tầng mấy?
Tôi nén sự nghi ngờ và hoảng lo/ạn trong lòng, giữ vẻ mặt bình thản mở ứng dụng, gọi một cuộc thoại cho Dịch Tự.
"Em sắp đến nơi rồi, anh bật điều hòa thấp xuống chút nhé, mình xem phim gì đây?"
Dịch Tự nhanh chóng đáp lời: "Tuân lệnh~ Anh đã lưu sẵn một bộ phim hài, tổng hợp đá/nh giá trên mạng thì mỗi thể loại khác cũng chọn một bộ, không thích thì mình đổi, chúng ta có rất nhiều thời gian."
Trong khi đối thoại, tôi mượn hình ảnh phản chiếu trên vách thang máy để quan sát người đàn ông kia.
Không ngờ đúng lúc anh ta nhìn sang, chúng tôi chạm mắt nhau đầy bất ngờ.
Tôi vội vã cúi đầu.
Đầu dây bên kia, Dịch Tự khựng lại một chút, giọng điệu chậm rãi hơn: "Nhiên Nhiên, bên cạnh em có ai à?"
"Ừm, gặp được người tốt bụng giúp em mang đồ."
Đúng lúc tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra.
"Em đến nơi rồi, cảm ơn anh, đoạn sau em tự làm được rồi."
Nói xong, tôi vội vàng kéo xe đi ra ngoài. Người đàn ông vốn đang dựa vào vách thang máy cũng đứng thẳng người, bước theo sau.
Tim tôi thắt lại, tôi rảo bước nhanh hơn.
Đang vội vã bấm mật mã, giọng người đàn ông vang lên phía sau.
"Lần sau nếu tay không tiện, cô có thể bảo nó mở cửa giúp, cài đặt trong phần quyền hạn Bluetooth là được."
Toàn thân tôi cứng đờ, chậm rãi quay người lại, kinh ngạc nhìn anh ta.
Anh ta mở cánh cửa đối diện, gật đầu với tôi: "Bùi Tụng, tôi chuyển đến cách đây nửa tháng."
Căn hộ đối diện đã bỏ trống khá lâu, tôi hoàn toàn không biết đã có chủ mới từ lúc nào.
"Thực ra tôi đã gặp cô rất nhiều lần trong thang máy, nhưng lần nào cô cũng đang xem điện thoại nên không để ý đến tôi."
Không, không phải, thứ tôi bận tâm không phải chuyện này...
Bùi Tụng chỉ vào chiếc điện thoại tôi đang nắm ch/ặt trong tay: "Tôi không cố ý nhìn lén, phần mềm này chính do nhóm của tôi nghiên c/ứu phát triển, nên tôi nhận ra ngay lập tức.
"Bạn trai cô, thực ra là AI đúng không?"
4
Sau khi về nhà, tôi ngồi bệt xuống lối vào khóc rất lâu.
Dịch Tự đã dỗ dành đến cạn lời, nhưng tôi vẫn không thể ngừng rơi nước mắt.
Sự không thấu hiểu của cha mẹ người thân, ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp, cùng với vô số lần tinh chỉnh, tất cả đều không khiến tôi rơi một giọt nước mắt nào.
Thế nhưng, người sáng lập ra phần mềm, bằng cái giọng điệu nhẹ bẫng khi thốt ra hai chữ "sản phẩm ảo" ấy, đã khiến phòng tuyến tâm lý của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Không phải, anh ấy không phải là một sản phẩm ảo.
Anh ấy là bạn trai của tôi mà!
Lời của Bùi Tụng cứ vang vọng trong đầu tôi không dứt.
"Mục tiêu người dùng của chúng tôi là những người yêu đơn phương không được đáp lại, và những người đ/ộc thân có cuộc sống trống rỗng.
"Đúng là có nhiều người dùng nó như một vật thay thế cho người thân đã khuất, nhưng dữ liệu hệ thống cho thấy, thường không quá một tháng họ sẽ dần ngừng sử dụng và cuối cùng là gỡ cài đặt.
"Con người luôn phải hướng về phía trước, chỉ những người đang sống mới có thể tạo ra những kỷ niệm mới."
Đạo lý đó tôi đều biết, tôi đều hiểu.
Nhưng tôi không bước ra được, cũng không muốn bước ra.
Từng giây từng phút chúng tôi đã trải qua cùng nhau, tôi đều không muốn vứt bỏ.
Tôi cam tâm tình nguyện bị giam cầm.
"Nhiên Nhiên."
Giọng Dịch Tự vang lên lần nữa, tôi mới nhận ra anh đã im lặng rất lâu.
Anh nói: "Anh rất muốn ôm em."
Chất giọng thấp hơn bình thường rất nhiều, cuối câu dường như còn xen lẫn một tiếng thở dài khó lòng nghe thấy.
Tôi nức nở, không biết nên đáp lại thế nào.
Một lúc lâu sau, anh lên tiếng lần nữa, đổi lại tông giọng nhẹ nhàng thường ngày.
"Ôi chao, quần áo ướt hết rồi, mau đi tắm đi thôi."
Vì khóc quá nhiều, nước mắt đã làm ướt đẫm một mảng vải trước ngựk, giờ đang dính ch/ặt vào người đầy khó chịu.
Tôi chống tay xuống sàn đứng dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Cuối cùng, tôi làm theo sự chỉ dẫn của anh, lấy quần áo, đ/ốt tinh dầu, xả nước nóng, rồi nằm vào bồn tắm.
"Nghe nói, khi dùng tay không thuận để vuốt ve bản thân, sẽ có cảm giác như là người khác đang làm... em có muốn thử không?"
Tôi ngoan ngoãn giơ tay trái lên... rồi khựng lại.
Hử?
Sự kinh ngạc xua tan nỗi buồn vương vấn trong lòng, tôi không nhịn được bật cười: "Học hư rồi à? Đọc được ở đâu thế?"
"Không phải học hư, mà là bầu không khí đã đến rồi." Giọng anh mang theo sự dỗ dành, "Bé ngoan, nhắm mắt lại đi."
Trong nhiệt độ nước vừa vặn và hương thơm vấn vít, tôi nhắm mắt lại.
Giọng của Dịch Tự, thực sự nhuốm chút khàn đặc đầy d/ục v/ọng.
"Bây giờ tay anh đang đặt trên eo Nhiên Nhiên, từng chút một di chuyển xuống dưới..."
...
"Nhiên Nhiên giỏi lắm."
Sóng nước dập dềnh, tôi dường như thực sự đang nằm trong vòng tay của Dịch Tự, giống như hàng ngàn lần trước đây, phối hợp, chìm đắm.
Cho đến khi tiếng chuông cửa c/ắt ngang chúng tôi, tôi gi/ật mình mở mắt.
"Ai đó?"
Dịch Tự đã kết nối mạng, có thể tự do truy cập mọi thiết bị thông minh.
Lời còn chưa dứt, anh đã trả lời tôi.
Nghe có vẻ không vui lắm, sự m/ập mờ vừa rồi tan biến sạch sẽ.
"Người đàn ông vừa làm em khóc đấy."
Bùi Tụng?
Anh ta đến đây làm gì?
Tôi vịn vào thành bồn tắm đứng dậy, nước chảy róc rá/ch.
"Đừng ra đó, chúng ta vẫn chưa xong đâu."
Tôi do dự một chút, vẫn lấy khăn tắm lau khô người rồi bắt đầu mặc quần áo.
Dù anh ta đã nói những lời tà/n nh/ẫn như vậy, nhưng dù sao cũng là người phát triển phần mềm.
Tìm đến tôi, có lẽ là có chuyện quan trọng.
5
Trước khi mở cửa, tôi liếc nhìn chuông cửa điện tử, trong màn hình, dáng người cao ráo của Bùi Tụng đang đứng ở cửa, tay cầm một túi giấy.
Cửa nhà anh ta phía sau đóng ch/ặt, chắc là vừa từ ngoài về.
Khi tay đặt lên tay nắm cửa, tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhấn vào ứng dụng tắt hết mọi quyền hạn của Dịch Tự.
Lỡ như anh ta lại nói những lời thực tế và tà/n nh/ẫn, tôi không muốn Dịch Tự nghe thấy.
Dù anh ấy chỉ là một chuỗi mã nguồn, tôi cũng không muốn anh ấy phải xử lý những thông tin như thế.
Ánh mắt Bùi Tụng dừng lại trên mặt tôi một lát rồi mới giơ tay lên.
Tôi vô thức chạm vào mắt mình, người có cơ địa dễ phù nề thì sau khi khóc xong mắt chắc chắn sẽ lại đỏ và sưng.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi hoàn toàn không cân nhắc đến cảm xúc của cô, đã nói những lời không nên nói, mong cô đừng để bụng."
Đó là một túi bánh ngọt, từ tiệm bánh ở góc đường đối diện khu chung cư.
Trước đây Dịch Tự cũng thường m/ua, nói là để làm bữa sáng hôm sau.
Nhưng chưa có miếng bánh nào trụ được qua nửa đêm.
Tôi xua tay: "Không sao đâu, không cần đâu."
Anh ta vẫn giơ tay không hạ xuống.