Hắn lấy áo xuống.
Một mảng da th!t lớn lộ ra trước mắt, tôi nhìn đến mức dán ch/ặt cả mắt vào đó.
"Cơ bụng của anh đẹp thật đấy, em có thể ngồi lên đó chơi cầu trượt được không?"
Giang Nại cười khẽ, vành tai đỏ ửng.
"Em say rồi à?
"Lần sau em có thể thử, đừng lúc nào cũng chỉ giỏi nói suông."
Tôi bắt Giang Nại tập xà đơn, nâng tạ, hít đất, hắn đều lần lượt đồng ý.
Chẳng mấy chốc, trên da th!t hắn đã thấm đẫm một lớp mồ hôi mỏng.
Những sợi gân xanh trên cánh tay nổi lên vì gắng sức, giọt mồ hôi chảy dọc theo yết hầu đầy nam tính, xoay tròn trong rãnh cơ bụng rồi trượt vào nơi bí ẩn.
Hai sợi dây rút quần dài ngắn khác nhau làm mắt tôi hoa cả lên.
Vì vận động, giọng nói của hắn trở nên trầm thấp đầy gợi cảm.
"Vừa tắm xong, giờ lại phải tắm tiếp rồi, cúp máy nhé Sơ Sơ, em nghỉ ngơi sớm đi."
"Đợi đã!"
Bàn tay xuất hiện trước ống kính khựng lại.
Giang Nại ngập ngừng: "Em không định là..."
Tôi đi/ên cuồ/ng gật đầu: "Được không? Được không?"
Thấy Giang Nại không chịu gật đầu, tôi làm nũng: "Đi mà, chúng ta yêu nhau cũng gần nửa năm rồi."
"Là 4 tháng 5 ngày", Giang Nại như nhớ ra điều gì đó, "Vậy nên, hiện tại anh còn chưa có danh phận, mà em lại chỉ nhắm vào thân thể anh thôi sao?"
"Làm gì có! Em nhắm vào việc anh đẹp trai, dáng đẹp, đối xử với người khác dịu dàng, thành tích tốt, lại còn đối với em tốt đến mức vô địch, khiến ngày nào em cũng muốn dính lấy anh. Anh không chỉ vẻ ngoài đẹp mà tâm h/ồn cũng đẹp, em thích anh đến mức không chịu nổi.
"Anh Giang Nại, cho em xem chút đi mà, người nổi tiếng từng nói, có dáng đẹp thì phải dũng cảm thể hiện ra."
"Người nổi tiếng? Sao anh không biết nhỉ?"
"Người nổi tiếng, đương nhiên chính là cô bạn gái xinh đẹp, đáng yêu nhất của anh chàng đẹp trai Giang Nại rồi."
Giang Nại ở đầu dây bên kia suýt nữa thì bị câu đến mức cười toe toét, nhưng hắn vẫn cố gắng đ/è khóe môi lại.
"Ch*t ti/ệt." Giang Nại ch/ửi khẽ một tiếng.
Hắn tự giễu cười, giọng nhỏ xíu: "Hướng Sơ, em thực sự biết cách câu dẫn đấy, người say rõ ràng là em, mà người lụy tình lại là anh.
"Giống hệt ông anh kia của em, chẳng phải hạng người tốt lành gì."
Bị chụp cho cái mũ, tôi ngơ ngác: "Giang Nại, anh vừa nói gì, em nghe không rõ."
"Không có gì? Góc này được không?"
"Được, được!"
Tôi gật đầu như giã tỏi: "Nếu thấp xuống chút nữa thì càng được!"
"Cẩn thận mọc lẹo mắt đấy, lần sau gặp anh, cho em xem 3D."
Tôi nhìn đến mức hai má đỏ bừng, vòi hoa sen làm ướt đẫm cơ lưng rộng lớn của Giang Nại, mỗi cử động đều kéo theo vóc dáng hình tam giác ngược quyến rũ.
Không ngờ, đời này tôi lại có thể được ăn một bữa ngon đến thế.
Hướng Dã chính là lúc này gõ cửa phòng tôi.
Tôi lao nhanh xuống mở cửa cho anh ấy.
"Xem em say đến mức nào rồi? Mặt đỏ thế kia, đây là th/uốc giải rư/ợu và nước mật ong, uống xong rồi ngủ đi."
"Vâng."
Tôi ngoan ngoãn uống th/uốc.
"Sao có tiếng nước chảy? Trong phòng tắm của em giấu đàn ông à?"
Hướng Dã rướn cổ nhìn vào trong.
"Ái chà, không có, là điện thoại em, đang xem livestream thôi."
"Livestream gì? Cho anh xem nào."
Bộ n/ão say xỉn quả thực không linh hoạt lắm, tôi phản ứng lại một chút mới giấu điện thoại ra sau lưng.
"Câu cá ấy mà, không có gì hay đâu."
"Xem câu cá làm gì?"
"Dạo này muốn nuôi cá nên xem nhiều chút."
"Ồ, vậy ngủ sớm đi, lát nữa anh qua 'Lưu Bạch' xem sao, ông chủ ở đó nuôi nhiều loại cá quý lắm."
'Lưu Bạch' là quán bar nổi tiếng ở địa phương, anh tôi là khách quen ở đó, lâu dần thành bạn với ông chủ.
"Vậy cảm ơn anh ạ."
Tiễn được vị Phật sống Hướng Dã đi, tôi mới dám lấy điện thoại ra.
Giang Nại đã tắm xong từ lâu, tôi cảm thấy mình vừa bỏ lỡ cả một gia tài.
"Giang Nại, sao anh không tắm thêm lúc nữa."
"Lạnh."
"Giữa mùa hè thế này, lạnh ở đâu ra?"
"Lạnh lòng."
Không biết tại sao, tôi lại cảm thấy giọng điệu của Giang Nại có chút tủi thân.
Tôi trêu hắn: "Vậy mau vào lòng em đi, để em sưởi ấm cho anh.
"Ơ, không đúng, sao anh chuyển từ video sang gọi thoại rồi?"
"Có lẽ là, anh không đẹp bằng con cá nào đó của em."
"Anh nói gì? Em nghe không rõ."
"Muộn rồi, anh buồn ngủ rồi, ngủ đi."
"Vậy cũng được, nhưng có thể vừa gọi điện vừa ngủ không?"
Giang Nại ậm ừ một tiếng.
"Ngủ ngon nhé, bảo bối yêu thương."
Vì s/ay rư/ợu, tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Đương nhiên không nghe thấy lời nói đầy uất ức nhưng lại nghiến răng nghiến lợi của Giang Nại ở đầu dây bên kia.
"Người say là em, người bị lừa thân là anh.
"Đồ không có lương tâm, thật sự coi anh là con cá để nuôi sao?"
Sáng hôm sau, chuyện đêm qua bị quên sạch sành sanh.
Cắm sạc cho chiếc điện thoại đã tắt nguồn, tư duy của tôi mới dần dần quay trở lại.
Mở điện thoại ra, trong album ảnh có tận 2GB video.
Tất cả đều là đêm qua...
Ngay sáng sớm, tôi đã để lại hai dòng m/áu mũi.
10
Dạo này Giang Nại không muốn để ý đến tôi lắm.
Tôi đoán chừng là đêm đó mình quá cuồ/ng nhiệt, làm hắn sợ rồi.
Tôi sợ rằng sau bao lâu câu dẫn, con vịt đến miệng lại bị dọa chạy mất.
Vì vậy gần đây tôi đã tiết chế hơn một chút.
Trong bụi cây nhỏ cũng biết chừng mực.
Lúc hôn không dùng sức, lúc sờ không quá đà.
Chỉ cần có chút vượt giới hạn, tôi sẽ lập tức dừng lại.
Cho Giang Nại cảm giác an toàn cực lớn.
Khi diễn văn nghệ, Hướng Dã và đám anh em tốt của anh ấy đều đến.
Quen Giang Nại lâu như vậy, dù mục đích ban đầu không tốt.
Nhưng tôi lại thấy thương hắn, sợ lộ chuyện yêu đương sẽ khiến hắn bị anh trai và đám bạn của anh ấy đá/nh cho nhừ tử.
Vì vậy lúc diễn văn nghệ, tôi kéo Giang Nại vào hậu trường.
Dưới ánh đèn mờ ảo, hắn ôm tôi ngồi lên bàn, những ngón tay thon dài nắm lấy eo tôi.
Chiếc áo ngắn của tôi để lộ vòng eo, tay Giang Nại ấm áp và khô ráo.
Hắn nhẹ nhàng lau đi vết nước do nụ hôn để lại bên khóe miệng tôi, ánh mắt trong bóng tối vẫn nóng bỏng như thế.
"Vẫn không cho công khai, thật không định cho anh danh phận sao, hửm?"
Tôi chống hai tay lên hai bên mép bàn, hít thở từng chút một.
"Đợi thêm chút nữa, được không? Giang Nại, em thích anh nhất, nếu không thì đã chẳng để anh hôn nhòe cả son môi trước khi lên diễn rồi."
Giang Nại kéo eo tôi về phía trước, mất thăng bằng, tôi trực tiếp vòng hai tay ôm lấy cổ hắn.
Hắn ôm tôi, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, mắt và mũi tôi.
"Lỗi của anh, anh sẽ nhẹ nhàng hơn.
"Nhưng mà, Sơ Sơ, tốt nhất là em đừng lừa anh."
Tôi thở phào một hơi, chỉ cần Giang Nại đồng ý, hắn sẽ không làm ra những chuyện gây chấn động cả trường trong đêm diễn văn nghệ nữa.