Tình yêu tự sát

Chương 1

27/06/2025 23:45

Bạn trai bảo tôi tắt máy tính giúp anh ấy.

Kết quả là tôi thấy được lịch sử trò chuyện của anh.

Một cô gái tên Thanh Thanh hỏi anh: "Vậy bao giờ anh đến cưới em?"

Một

Tề Mạc đi vội đến nỗi không kịp tắt máy tính.

Anh gọi điện bảo tôi tự về nhà và nhớ tắt máy tính giùm.

Tề Mạc vừa là bạn trai tôi, vừa là sếp của tôi.

Bàn làm việc của anh ngay chéo đối diện tôi.

Tôi bước đến, định tắt máy.

Thì một hộp thoại trên màn hình hiện lên câu:

"Tết này chúng mình đi chụp ảnh cưới nhé?"

Lòng tôi chùng xuống.

Nhưng bề ngoài tôi tuyệt đối không biểu lộ gì.

Bởi tôi vẫn đang mỉm cười chào tạm biệt đồng nghiệp, họ không nhận ra bất thường.

Không chần chừ, tôi ngồi vào bàn máy tính của Tề Mạc.

Chủ nhân hộp thoại này được ghi chú là một cô gái tên Thanh Thanh.

Thanh Thanh!

Đầu óc tôi chạy đua.

Chẳng mấy chốc tôi đã x/ác định được mục tiêu.

Hạ Thanh, bạn gái cũ của Tề Mạc, tôi từng nghe bạn anh nhắc qua một lần.

Hôm đó đi ăn tụ tập, một người bỗng nói: "Lão Tề, hôm qua tớ gặp Thanh Thanh."

Câu nói khiến bầu không khí bàn tiệc đông cứng, mọi người im bặt.

Cuối cùng Lục Thành lên tiếng: "Khốn nạn, nhắc đến cô ta làm gì?"

Người kia cũng nhận ra mình nói sai chuyện, gãi đầu: "Xin lỗi, say quá."

Lời xin lỗi hướng về Tề Mạc.

Còn Tề Mạc từ đầu đến cuối mặt lạnh như tiền, cúi mắt, những ngón tay thon dài vô thức xoa chiếc ly.

Không khí ấy, thái độ ấy, tôi thừa nhận mình thấy khó chịu.

Thế là tôi hỏi anh: "Thanh Thanh là ai?"

Anh đáp: "Hạ Thanh, bạn gái cũ."

Tề Mạc không giấu giếm, thẳng thắn như vậy khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn.

Tôi hỏi: "Anh và cô ấy sao thế? Sao mọi người lại có thái độ kỳ lạ vậy?"

Tề Mạc đang cúi xuống nghịch điện thoại, nghe tôi nói liền ôm ch/ặt tôi vào lòng.

Anh véo má tôi, cười hỏi: "Gh/en rồi à?"

Tôi gạt tay anh ra: "Đừng đá/nh trống lảng."

Anh thở dài, ôm tôi ch/ặt hơn.

Anh nói: "Không có gì, chỉ là chia tay không được vui vẻ."

Tôi còn muốn hỏi tiếp, Tề Mạc đột nhiên hôn tôi, hôn đến mức tôi mất khả năng suy nghĩ.

Về bạn gái cũ, thái độ của tôi luôn là không quan tâm, không đào sâu.

Miễn không ảnh hưởng tình cảm hiện tại là được.

Vả lại lúc đó mới là thời cơ tốt nhất để hỏi.

Lỡ mất thời cơ ấy, hỏi lại sau sẽ khiến tôi trở nên hẹp hòi.

Thế là cái tên Hạ Thanh bị tôi bỏ xó trong ký ức.

Không ngờ cô ta xuất hiện trở lại theo cách chấn động đến thế.

Hai

18:07

Thanh Thanh: "Em đến kỳ kinh nguyệt, bụng đ/au quá!"

.: "Cần đi b/ệnh viện kiểm tra không?"

Thanh Thanh: "Không, em nghe nói sau khi cưới sẽ hết đ/au."

Thanh Thanh: "Vậy bao giờ anh đến cưới em?"

.: "Sao đột nhiên nói chuyện này?"

Thanh Thanh: "Em muốn cưới anh, em muốn mãi mãi bên anh."

Thanh Thanh: "Tết này chúng mình đi chụp ảnh cưới nhé?"

.: "Nghe em."

Thanh Thanh: "Hí hí, thế em phải bắt đầu gi/ảm c/ân, anh không được chê em b/éo."

.: "Không đâu, em như bây giờ là tốt rồi."

Thanh Thanh: "Anh chỉ biết dỗ em."

.: "Thôi, không nói nữa, anh phải làm việc."

Thanh Thanh: "Công việc quan trọng hay em quan trọng?"

.: "Anh không làm việc, lấy gì cưới em?"

Từ 6 giờ đến 7 giờ khi anh rời công ty, họ liên tục trò chuyện ngắt quãng.

Trong lúc đó, anh cũng đang nói chuyện với tôi.

Anh hỏi tôi có ăn pizza không, lát nữa mang về cho.

Anh nói cuối tuần đi xem phim nhé.

Anh nói xem phim xong anh nấu cánh gà sốt cola cho em, lần này nhất định thành công.

Tề Mạc là mối tình đầu của tôi.

Yêu lần đầu, tôi từng có rất nhiều tưởng tượng.

Cả tốt lẫn x/ấu.

Tôi từng nghĩ, nếu trong lúc yêu, Tề Mạc ngoại tình, tán tỉnh người khác, tôi sẽ làm gì?

Tôi tưởng mình sẽ khóc lóc thảm thiết, đ/au lòng x/é ruột.

Hoặc quay lưng bỏ đi, không ngoảnh lại.

Nhưng lúc này tôi lại vô cùng bình tĩnh.

Lòng hơi nặng trĩu, hơi thở ngột ngạt.

Nhưng tôi không mất kiểm soát, cũng không sụp đổ.

Lịch sử trò chuyện rất dài.

Tôi tiếp tục lướt xem lên phía trước.

Ngày 15 tháng 6, 13:27

Thanh Thanh: "Hu hu, mặt em bị dị ứng rồi."

.: "Sao thế? Cho anh xem."

Thanh Thanh: "Không, không cho anh xem, x/ấu lắm."

.: "Không sao, em chụp ảnh gửi anh, anh đi hỏi giúp."

Thanh Thanh: "Không, không cho anh xem. Sao anh cứ muốn xem ảnh x/ấu của em? Phải chăng anh muốn xem xong rồi bỏ em?"

Thanh Thanh: "Anh không yêu em nữa à?"

Thanh Thanh: "Anh lại định vứt bỏ em nữa sao?"

Thanh Thanh: "Anh từng nói sẽ mãi mãi bên em mà."

.: "Anh sai rồi, anh không xem nữa, em đừng gi/ận. Anh m/ua th/uốc dị ứng gửi cho em."

Tôi nhớ một tuần trước Tề Mạc đột nhiên mang về nhà hai hộp mặt nạ.

Tôi thấy lạ, sao anh lại đột nhiên m/ua mặt nạ.

Anh nói: "Người ta tặng."

Tôi càng lạ hơn: "Ai tặng anh mặt nạ? Nam hay nữ? Tặng mặt nạ để làm gì?"

Anh nhét mặt nạ vào tay tôi: "Tặng mặt nạ tất nhiên là để bạn gái anh đắp."

Anh nói: "Là một người bạn ở tiệm spa, lâu không gặp, nghe nói anh đang yêu nên tặng hai hộp mặt nạ, nhưng cũng mong anh sau này ủng hộ công việc của cô ấy."

Chuyện này giải thích được nên tôi không hỏi sâu thêm.

Giờ thì rõ, mặt nạ đúng là người ta tặng, nhưng lý do chắc là anh đã m/ua đồ gì đó.

Tề Mạc, rốt cuộc anh đã lừa dối tôi bao nhiêu chuyện.

Ngày 13 tháng 6, 20:27

Thanh Thanh: "Anh đang làm gì? Sao không nghe điện, không trả lời tin nhắn? Anh đi đâu? Anh có biết em lo lắm không!"

Thanh Thanh: "Tề Mạc, em van anh, đừng để em không tìm được anh."

.: "Xin lỗi, công ty liên hoan, anh say rồi, mai nói chuyện nhé?"

Ngày 13 tháng 6, tôi nhớ rõ, đúng là công ty liên hoan.

Vì tháng 6 doanh thu tốt, mọi người đều vui.

Nhất là Tề Mạc.

Tất cả rư/ợu mời đến anh, anh gần như không từ chối ly nào.

Đến nỗi cuối buổi anh đã say không biết gì.

Tôi và đồng nghiệp khác vất vả lắm mới đưa anh về nhà được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe lời hệ thống tránh xa thanh mai trúc mã, anh ta vội vàng bật khóc

Chương 11
Tôi mắc chứng nghiện cắn từ nhỏ, người bạn thanh mai trúc mã đã chủ động hiến thân để giúp tôi thỏa mãn cơn nghiện ấy. Thuở nhỏ là cổ tay, lớn dần lên thì chuyển thành vai và cổ. 【Cậu không thấy anh ta rất bài xích việc này sao?】 Một ngày nọ, sau khi cắn xong, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói máy móc. 【Nhìn xem, anh ta cau mày, hơi thở dồn dập, đến nước mắt cũng sắp trào ra vì thấy cậu ghê tởm rồi kìa.】 Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt, anh cúi đầu, những đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch vì cố nhẫn nhịn. 【Sắp bị đống nước dãi bẩn thỉu làm cho buồn nôn chết đi được mà vẫn không đẩy cậu ra, nam chính thật sự quá lương thiện rồi.】 Hóa ra thanh mai trúc mã của tôi là nam chính, mà nữ chính lại chẳng phải là tôi. 【Nếu cậu không sớm bỏ cái tật nghiện cắn này đi, đợi đến khi nữ chính xuất hiện, cậu chỉ còn nước ôm thịt heo mà gặm thôi.】 Thế là tôi bắt đầu thay đổi thói quen xấu đã được Chu Yến Lê nuông chiều suốt hơn mười năm qua. Một lần nữa cơn nghiện tái phát, cậu bạn cùng bàn tốt bụng đưa cánh tay về phía tôi: "Đừng nhịn nữa, cắn tôi đi." Tôi đang định cúi đầu thì chợt thoáng thấy gương mặt tái mét của người bạn thanh mai trúc mã ở phía xa.
Tình cảm
0
Bóng thưa Chương 10