Vĩnh Vô Vĩnh Vô

Chương 3

13/06/2025 02:24

Chu Uyên nói với tôi câu thứ hai, giọng anh bình thản nhẹ nhàng: "Được".

Lối thoát hiểm ánh đèn mờ ảo, tôi từng bước bước xuống.

Cầu thang quá yên tĩnh, mọi ồn ào của hộp đêm đều bị tôi bỏ lại phía sau, thậm chí tôi có thể nghe rõ tiếng bước chân mình.

Chu Uyên luôn đi bên phải tôi. Khi đi qua đoạn cầu thang đèn hỏng, anh bật đèn flash điện thoại.

Ánh sáng vừa lóe lên, tôi vội ngăn lại: "Đừng bật đèn".

Giọng nói vang lên cùng tiếng nấc nghẹn không giấu nổi.

Chu Uyên không hỏi han, lặng lẽ tắt đèn, cùng tôi bước từng bước chậm rãi.

Cầu thang không dài, rồi cũng có lúc đi hết.

Dừng trước cửa vào tầng hầm, tôi hoàn toàn ngồi thụp xuống, ôm đầu gối che mặt.

Sự hiện diện của Chu Uyên mờ nhạt, trong không gian chỉ còn tiếng thở và nức nở của tôi.

Tôi khóc trong nén giữ.

Tất cả biểu hiện lạnh lùng của Trần Nghiễm tối nay tựa lưỡi d/ao sắc, từng nhát c/ắt vào tim.

Tôi nhớ ánh mắt kinh ngạc khi anh nghe tôi nói yêu.

Tôi nhớ nụ hôn đón nhận bằng gương mặt vô cảm.

Tôi nhớ câu nói băng giá về việc anh đã có bạn gái.

Tôi nhớ động tác dứt khoát đẩy tôi ra cuối cùng.

Không yêu không có lỗi.

Ban đầu là tôi khăng khăng đeo bám.

Trần Nghiễm từng trải qua những ngày tháng khốn khó, chịu đựng vô số thương tổn, mạo hiểm vô vàn mới có được địa vị ngày nay.

Dù khó khăn đến đâu, anh chưa từng bỏ rơi tôi.

Nuôi tôi đến giờ, anh đã nhân nghĩa tận cùng.

Tôi không thể đòi hỏi anh yêu tôi, cưới tôi.

Tôi có tư cách gì?

Anh có quyền yêu người khác.

5

Nhưng lý trí minh bạch không đồng nghĩa với việc trái tim không đ/au đớn.

Tôi không biết mình yêu Trần Nghiễm từ khi nào.

Tôi không đếm được đã yêu anh bao nhiêu năm.

Có lẽ do trải nghiệm thời thơ ấu, tôi là người đặc biệt thiếu an toàn.

Bạn bè tôi ít ỏi, các mối qu/an h/ệ cũng hạn hẹp.

Người duy nhất tôi tin tưởng chỉ có Trần Nghiễm.

Trong 21 năm cuộc đời, ngoài bản thân, dường như chỉ có anh.

Tôi chưa từng nghĩ tới cuộc sống không có Trần Nghiễm.

Tôi ngây thơ nghĩ chúng tôi sẽ mãi bên nhau.

Vì vậy lời từ chối và tin anh có người yêu mới như trời giáng.

Tôi không biết phải từ bỏ Trần Nghiễm thế nào.

Tôi không hình dung nổi Trần Yên không có Trần Nghiễm sẽ ra sao.

Khe cửa tầng hầm lọt vào tiếng động cơ xe ồn ào.

Tôi chợt tỉnh, nhớ về hiện thực.

Và nhớ tới Chu Uyên vẫn lặng lẽ chờ phía sau.

Tôi lau mặt đứng dậy.

Ngoảnh lại nhìn bóng dáng Chu Uyên trong bóng tối.

Tôi nghẹn giọng: "Đi thôi".

Khi sắp mở cửa, Chu Uyên đột ngột lên tiếng: "Đợi chút".

Trong bóng tối, anh nhẹ nhàng nắm cổ tay tôi, đặt vào lòng bàn tay hai chiếc khăn ướt.

Động tác nhanh gọn, không lưu luyến.

Tôi nắm ch/ặt gói khăn, lí nhí cảm ơn.

Chu Uyên không đáp, chỉ đợi tôi lau mặt chỉnh tề trước khi cùng bước ra.

Ánh đèn tầng hầm tràn vào.

Tôi ngoái nhìn Chu Uyên phía sau.

Anh mặc vest đen bó sát, cổ áo sơmi trắng ló ra, đôi mắt khẽ cúi bình thản đáp ánh nhìn.

6

Chu Uyên lái xe đưa tôi về biệt thự.

Mấy tiếng ngắn ngủi tựa lịch sử lặp lại, tôi lại ngồi trên xe trở về nơi này.

Nhưng cảnh cũ người đâu, lúc đến tôi còn hồi hộp chờ gặp Trần Nghiễm.

Giờ phút này chẳng còn gì để mong đợi.

Tôi ngồi trong xe nhìn ngôi biệt thự nguy nga, không muốn xuống.

Chu Uyên ngồi phía trước, không thúc giục.

Tôi lên tiếng giải thích:

"Tôi không muốn về. Ngôi nhà quá rộng, luôn chỉ có một mình."

Đêm khuya tỉnh giấc giữa không gian trống trải, tôi thường sợ hãi.

Những ngày Trần Nghiễm vắng nhà, tôi ở ký túc xá.

Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, hỏi Chu Uyên: "Anh có việc gấp không?"

Anh nhìn tôi qua gương, giọng ôn nhu mà chuyên nghiệp:

"Việc gấp nhất lúc này chính là cô."

Tôi gật đầu, cố nở nụ cười nhạt.

Tựa đầu vào ghế, tôi nói:

"Tôi luôn cô đơn. Nhưng ít nhất lúc này, tôi không muốn một mình.

Nếu thuận tiện, xin hãy ngồi cùng tôi."

Chu Uyên không đáp, chỉ mở cửa trời.

Bầu trời đêm lấp lánh hiện ra.

Tôi không cha mẹ, không người thân, không bạn bè.

Thứ duy nhất tôi có là Trần Nghiễm.

Nhưng Trần Nghiễm có quá nhiều thứ.

Vì thế, tôi thường xuyên cô đ/ộc.

Tôi cũng sợ cô đơn.

Trước đây còn chịu đựng được.

Nhưng trong ngày bị từ chối này.

Tôi chợt nhận ra mình trắng tay.

Sợi dây tôi cố níu bị đ/ứt lúc thấy bạn gái anh.

Tôi rơi vào vực thẳm.

Ít nhất hôm nay, trong ngày bị bỏ rơi này, tôi không muốn đối diện căn pháng trống.

7

Đêm đó, tôi và Chu Uyên ngồi trong xe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm