Hai thành phố có tên đọc giống nhau, nên người ta đồn đại nhầm lẫn, coi Phong Đô ngày nay là Q/uỷ Thành trong Đạo giáo. Phong Đô có nhiều sự kiện huyền bí, trùng khớp với truyền thuyết Q/uỷ Thành. Lý do là dù không phải Q/uỷ Thành thật, nơi đây chính là một trong những lối vào Q/uỷ Thành.

Chu Năng chống tay lên quầy, cố mở to đôi mắt ti hí.

"Kỳ lạ thật! Tôi ở Trùng Khánh lâu thế mà mới nghe lần đầu. Cô vừa nói 'một trong những lối vào', chẳng lẽ Âm Ty còn có cổng khác?"

Tôi gật đầu.

"Ngoài Phong Đô, còn một lối vào ở Thái Sơn - đó mới chính là cổng chính Phong Đô. Chỗ này chỉ như cổng phụ, khác nào cổng trước với cổng sau."

"Sơn Hải Kinh" chép: "Bắc Hải có U Đô". Trên bia m/ộ thời Đông Hán còn khắc rõ: "Sinh thuộc Trường An, tử quy Thái Sơn".

Đế vương xưa đều tế trời ở Thái Sơn, không chỉ cầu thiên đình mà còn thông âm phủ, tuyên cáo thiên hạ đế vị của mình.

Chu Năng vừa lè lưỡi vừa chỉ Giang Hạo Ngôn:

"Nghe đi, nghe đi! Mấy đứa sinh viên các cậu hiểu cái gì? Chỉ biết học vẹt, vô dụng! Như môn chủ chúng ta đây mới thật uyên bác. Sinh viên thời nay, kiến thức không có, thể lực cũng kém. Theo tôi, nước nhà đừng mở nhiều đại học, sớm đi làm cho thiết thực."

Tôi lặng thinh.

"Thú thật, tôi cũng là sinh viên."

Chu Năng lập tức nở nụ cười nịnh.

"Môn chủ giỏi thật! Vừa pháp lực cao cường vừa học đại học. Chắc trường danh tiếng lắm? Chẳng như thằng Giang này, học cái trường Nam Giang gì đó - nghe tên đã thấy dỏm!"

Giang Hạo Ngôn bật cười.

"Chủ tiệm Chu, chúng tôi là bạn cùng lớp. Tôi và Kiều Mặc Vũ học chung."

Chu Năng quả là bậc thầy phá hỏng hội thoại, vài phút đã làm cuộc trò chuyện ch*t cứng mấy lần. Tôi và Giang Hạo Ngôn rời tiệm Chu, về lại khách sạn hôm qua, chờ đêm xuống sẽ đi thám thính Q/uỷ Thành.

Vừa bước vào phòng, tôi đã thấy gì đó bất ổn.

14

Chúng tôi ở tại Lệ Tinh Hotel gần Giải Phóng Bia, nơi nổi tiếng phục vụ tốt. Trước khi ra ngoài, tôi đã yêu cầu dọn phòng.

Nhưng giờ, bên cửa kính, ấm trà đổ nghiêng, nước loang lổ sàn nhà.

Giang Hạo Ngôn nhíu mày.

"Sao thế này? Tôi đi gọi nhân viên."

Tôi lắc đầu.

"Thôi, ngủ trưa xong lại đi. Trời nóng, mở cửa cho khô."

Tôi ngả lưng lên giường, khoanh tay sau gáy, thẫn thờ nhìn trần nhà.

Hết hè này lên năm hai. Năm nhất toàn môn cơ bản, năm hai sẽ nhiều môn chuyên ngành, độ khó và thời lượng học đều tăng. Không thể ỳ nữa.

Tôi thở dài.

Ngày trước ngây thơ chọn Quản trị Tài chính, tưởng quản lý được vài chục triệu. Ai ngờ quên quy tắc "nghìn không còn một", vất vả ki/ếm tiền đến giờ mới dành dụm được 58.763 tệ.

Nhỏ giọt thế này, m/ua đồ pháp khí xịn còn không đủ. Thật khiến người nghe đ/au lòng, kẻ thấy rơi lệ.

"Kiều Mặc Vũ, tôi tra thấy Q/uỷ Thành giờ là điểm du lịch. Chúng ta có đến Phong Đô không?"

Tôi gật rồi lắc đầu.

"Sau khi đ/ập Tam Hiệp tích nước, Phong Đô cũ bị nhấn chìm. Trên núi chỉ là khu du lịch, lối vào thật nằm dưới sông Trường Giang."

"Buồn ngủ quá, đừng nói nữa. Nghỉ một tiếng rồi đi."

Giang Hạo Ngôn: "Được, cậu ngủ đi. Tôi đi tắm."

Tắm với rửa! Đồ Phan Kim Liên gì mà ngày tắm ba lần? Tôi bĩu môi, xoay người.

Sáng dậy sớm, trưa hè dễ buồn ngủ. Tôi nằm nghiêng hướng cửa kính, mắt díu lại. Trong cơn mơ màng, chợt thấy vũng nước động đậy.

Rèm trắng mỏng che ngang, ánh sáng trắng mờ như lớp sương mỏng, khiến người hoa mắt.

Nhắm mắt, tim đ/ập thình thịch.

15

Cơn buồn ngủ tan biến. Tôi hé mắt, chứng kiến cảnh tượng kinh dị.

Vũng nước từ từ phồng lên, như bàn tay vô hình nặn bột. Từ cục bột tròn, dần hiện tứ chi. Cuối cùng, cái đầu trong suốt chui ra từ thân.

Thủy nhân đứng đó, lắc lư tứ chi.

Tôi mím môi, mọi manh mối giờ đã thông suốt.

Lý Viễn không nói dối. Kẻ hắn thấy hôm đó chính là thủy nhân này. Khi họ đuổi theo, nó hóa thành vũng nước, lặng lẽ quan sát.

Lúc tôi và Giang Hạo Ngôn vào nhà Lý Trụ, vũng nước dưới cửa sổ cũng là nó.

Thậm chí khi Lý Trụ ch*t, thủy nhân vẫn ở hiện trường, thưởng thức x/á/c tr/eo c/ổ, hứng khởi nghe dân làng và cảnh sát bàn tán.

Thủy nhân từ từ tiến lại, giơ tay định bóp cổ tôi. Nhắm mắt, tôi ngửi thấy mùi tanh nước sông.

Khi nó tới sát giường, tôi bật dậy, trừng mắt gi/ận dữ.

Thủy nhân gi/ật mình, đơ người trong tư thế dang tay.

"Đm đồ bi/ến th/ái!"

Tôi rút gối ném mạnh, lăn xuống đất chộp túi. Gối xuyên qua thân nước, rơi ướt sũng. Rút ki/ếm Thất Tinh, tôi niệm chú đ/âm tới.

Kinh ngạc thay, ki/ếm đồng xuyên qua thân nước, rút về chỉ thấy nước dính đầy. Thủy nhân nhìn tôi đầy kh/inh bỉ, rồi siết ch/ặt cổ tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm