1

Ở ga tàu cao tốc, tôi thấy một anh cảnh sát trẻ đang dắt chú chó nghiệp vụ Đức ngồi nghỉ. Tò mò, tôi bước lại gần hỏi: "Anh đang làm nhiệm vụ à?"

Anh cảnh sát liếc nhìn tôi đáp: "Không, tôi đang giải lao."

Tôi tiếp tục: "Chú chó đẹp quá, tôi vuốt chút được không?"

Anh ta nhìn chó rồi gật đầu. Thế là tôi nắn nắn cánh tay anh cảnh sát, cảm giác cơ bắp rắn chắc.

Cả người lẫn chó đều đơ ra. Chú chó nghiệp vụ đang thò đầu ra thì đóng băng tại chỗ.

Chiều hôm đó, tôi chứng kiến chú chó không hiểu theo tôi về từ lúc nào bỗng "bụp" một cái hóa thành soái ca cực phẩm.

Anh ta dùng đầu cọ cọ vào tay tôi: "Sao không vuốt em? Sao không? Sao không?"

2

Thu dọn đồ đạc xong, tôi bước ra phòng khách và ch*t điếng.

Trời ạ, cái chú chó nghiệvụ Đức mặc đồ cảnh sát đang nằm phơi bụng trước cửa nhà tôi là thứ gì thế này?

Nó theo tôi về bằng cách nào? Chưa kịp suy nghĩ, chú chó tiến lại gần. Thân hình to lớn khiến tôi hoảng hốt chui tọt vào phòng.

Lâu sau thấy im ắng, tôi thò đầu ra thì thấy nó nằm canh cửa như vệ sĩ. Bỗng nhớ ra lúc chuyển đồ đã quên đóng cửa!

Sau một hồi đấu tranh, tôi định ra đóng cửa thì chú chó vẫy đuôi mừng rỡ lao tới. Tôi ngã chổng vó, tay vô tình vuốt lên bộ lông mượt.

Đang mừng vì thảm lót êm ái thì "bụp" một tiếng - chú chó biến thành trai đẹp cơ bắp cuồn cuộn, làm bung hết cúc áo!

Anh chàng dùng đầu dụi vào tay tôi: "Nãy giờ sao chị không vuốt em hả? Tay chị vuốt đã thế cơ mà!"

Tôi rút tay về tự véo mình: "Tỉnh táo nào... tỉnh..."

Ch*t ti/ệt, tôi vẫn xỉu.

3

Tỉnh dậy thấy nằm trên sofa, bụng được đắp chăn cẩn thận. Cửa đã đóng. Tôi thở phào tưởng là mơ.

Bước xuống đất, chân giẫm phải cái gì mềm mềm. Hóa ra là đuôi chó! Chú chó nghiệp vụ ngoan ngoãn để tôi dẫm lên.

Vòng quanh xem xét, nó vẫn chỉ là chó bình thường. Đang yên tâm thì "bụp" - một anh chàng trần như nhộng chắn ngang màn hình TV:

"Giờ em thành người rồi, được ăn mì cay chưa?"

Tôi lắp bắp: "Đây... đây là chuyện ăn uống thôi ư? Anh không mặc quần áo kìa!"

4

Đang loay hoay gọi điện cho cảnh sát thì chú chó lại hóa người, quấn chăn ngồi nhìn tôi chằm chằm. Họ nói khu tôi đang bị phong tỏa vì có ca dương tính.

Điện thoại đổ chuông. Giọng nói quen quen vang lên: "Chị Mạnh à? Tôi là cảnh sát ở ga tàu sáng nay. Chú chó... có gì lạ không?"

Tôi nhìn sang góc phòng - anh chàng nửa người nửa thú đang li /ếm bát mì gõ lọc cọc. "Không... không có gì đâu ạ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm