Tin nhắn anh gửi rất gượng gạo, có lẽ anh cực kỳ ít khi chủ động trò chuyện với người khác.

Tôi trả lời: "Cũng tốt ạ."

Một lúc sau, anh lại gửi tin nhắn: "Ngày mai làm gì?"

Tôi đáp gọn lỏn hai chữ: "Đi xem mắt."

Hôm kia là sinh nhật mẹ tôi, bà đăng ảnh chụp chung của hai mẹ con lên vòng bạn bè. Không ngờ con trai bạn mẹ thấy được, nói là yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Tôi không cãi lại được mẹ nên đành đồng ý gặp một lần vào tối thứ Bảy.

Thấy Giang Dữ không trả lời, chắc là anh lại bận rồi. Thế là tôi cũng đặt điện thoại xuống tiếp tục tăng ca.

10

Thứ Bảy, tôi ăn diện đơn giản rồi đến nhà hàng đúng giờ hẹn.

Phục vụ dẫn tôi đến chỗ ngồi đã đặt trước, đối tượng xem mắt đã đến rồi.

Thấy tôi, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ kinh ngạc, đứng dậy chào hỏi: "Chào em, anh là con trai bạn mẹ em, anh tên Hoàng Gia Hữu."

Tôi cười với anh ta: "Em là Vu Tiêu Tiêu."

Nói xong tôi ngồi xuống đối diện anh ta.

"Đã là xem mắt thì em nghĩ chúng ta nên thẳng thắn một chút. Em có thể hỏi anh vài câu không?"

Tôi gật đầu: "Được, anh hỏi đi."

"Nghe mẹ anh nói, em là con một à?"

"Vâng."

"Thế thì tốt quá, anh cũng là con một."

Tôi sững người: "Sao em nhớ mẹ em từng bảo anh có hai chị gái mà..."

Anh ta cười: "Chị gái ấy mà, lấy chồng là người ngoài rồi, nhà anh chỉ có mình anh là con trai thôi."

Sắc mặt tôi tối sầm lại ngay lập tức.

Trước khi đi, mẹ tôi đã dặn đi dặn lại, bữa cơm này tôi phải ngồi đủ một tiếng, nếu không là không nể mặt bà. Mặt mũi của bà quan trọng hơn bất cứ thứ gì, nhất là trước mặt bạn bè. Nếu không làm được, tôi sẽ bị càm ràm cả năm trời.

Nhìn điện thoại, còn năm mươi lăm phút nữa.

"Tiêu Tiêu, nếu m/ua nhà thì nhà em dự định góp bao nhiêu?"

Tôi uống ngụm nước: "Hai triệu đi, còn lại trả góp, em tự trả n/ợ ngân hàng."

"Nhà anh góp bốn trăm nghìn, đến lúc đó m/ua căn nhà lớn hơn một chút."

Cái này là sao? Anh ta đã mơ tưởng về tương lai rồi à?

"Tiện cho anh hỏi thu nhập của em thế nào?"

Tôi cố nhẫn nhịn trả lời: "Chưa tính thưởng thì mỗi tháng hơn 20 nghìn, nhưng em vừa được thăng chức, thưởng cuối năm sẽ nhiều hơn một chút."

Nghe đến đây, mắt anh ta sáng rực lên: "Vậy thì khá xứng đôi với anh đấy."

Tôi hỏi: "Còn thu nhập của anh?"

"Làm tròn thì gần một vạn."

"Không làm tròn thì sao?"

"Sáu nghìn."

Sự kinh ngạc trên mặt tôi không giấu nổi.

Thấy vậy, anh ta vội bổ sung: "Công việc của anh rất ổn định, không giống các em, không biết chừng ngày nào đó lại thất nghiệp."

Tôi "hừ hừ" hai tiếng coi như trả lời.

Lúc này không khí có chút gượng gạo.

Anh ta tiếp tục nói: "Phụ nữ nên lấy việc chăm sóc gia đình làm trọng, công việc tốt nên để lại cho đàn ông."

Tôi nhìn thời gian: "Xin lỗi, em cần xử lý chút việc."

Thế là tôi lôi máy tính ra, những gì anh ta nói tôi đều phớt lờ. Loại người này không chỉ lãng phí thời gian của tôi mà còn đang thách thức giới hạn chịu đựng của tôi. Tôi thậm chí còn chẳng buồn m/ắng anh ta. Lỡ đâu m/ắng xong anh ta khôn ra, học được cách che giấu thì chẳng phải là rơi vào hố lửa sao.

Xử lý xong công việc vẫn còn mười phút mới đủ một tiếng. Tôi lấy điện thoại ra, định lướt Weibo để gi*t thời gian.

Tôi kiểm tra tin nhắn riêng, bất ngờ thấy một tin nhắn từ Tiểu Triệu, trợ lý của Giang Dữ. Thời gian gửi đúng vào ngày tôi đến đoàn phim.

【Chị Tiêu Tiêu, em là Tiểu Triệu, trợ lý của thầy Giang.】

【Lúc nghỉ giải lao, thầy Giang cứ tìm chị ở khắp phim trường.】

【Hôm nay trạng thái thầy Giang không ổn, quay phim cứ NG liên tục, trước đây chưa từng có chuyện này.】

……

【Thầy Giang cứ đòi em đưa điện thoại, hình như đang đợi tin nhắn của ai đó.】

【Có phải thầy Giang yêu rồi không, cảm giác như anh ấy vừa bị đ/á vậy.】

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, đầu óc trống rỗng.

"Vu Tiêu Tiêu?"

Tôi hoàn h/ồn, nhìn về phía Hoàng Gia Hữu.

"Việc của em xong chưa?"

Tôi lắc đầu, chụp một tấm ảnh của Hoàng Gia Hữu gửi cho mẹ.

Sau đó soạn hai chữ gửi đi: 【Điểm danh】.

Gửi xong tôi đứng dậy, nói với anh ta: "Buổi xem mắt hôm nay đến đây thôi, em còn việc."

Anh ta cố níu kéo: "Anh thấy hai chúng ta khá hợp đấy."

Tôi trực tiếp ra quầy tính tiền: "Không cần chia đôi đâu, bữa này em mời."

Nói xong không ngoảnh đầu lại, tôi lái xe rời đi ngay lập tức.

11

Không lâu sau, mẹ tôi gọi điện tới.

"Người ta hài lòng về con lắm, chỉ là con bận quá thôi."

Tôi không nhịn được đáp trả: "Mẹ, anh ta nói anh ta là con một, lương tháng sáu nghìn, bắt con phải quay về làm nội trợ."

"Bữa cơm này là con mời, anh ta không chê trách được gì đâu."

"Con cũng đã làm đúng theo yêu cầu của mẹ, ngồi đủ một tiếng rồi."

……

Tôi vừa lái xe vừa càm ràm, đến dưới lầu thì đỗ xe lại.

"Vu Tiêu Tiêu."

Tôi sững người, giọng Giang Dữ?

Tôi quay đầu thấy chiếc xe bên cạnh hạ cửa kính xuống, anh đang nhìn tôi.

Tôi bước tới, chui vào ghế phụ: "Sao anh lại đến đây? Không phải đang quay phim ở đoàn à?"

"Em xem mắt thế nào?"

Tôi sững người, sao anh lại đột nhiên hỏi chuyện này...

"Cũng bình thường ạ."

Bình thường vì sau này không cần gặp lại nữa.

"Tại sao em lại đột nhiên đi xem mắt?"

Tôi thở dài: "Gia đình ép thôi, chắc họ thấy em cũng có tuổi rồi."

Anh quay đầu nhìn nơi khác: "Có phải em không thích anh nữa rồi không?"

"Sao có thể không thích anh được! Anh là nam thần của em mà!"

Tôi cười ha ha hai tiếng để che giấu sự chán nản lộ ra ngoài.

"Nhưng mà, rồi sẽ có ngày anh có bạn gái, sẽ kết hôn……"

"Người đó, không thể là em sao?"

Giọng anh rất nhẹ, nhẹ đến mức tôi không nghe ra cảm xúc gì. Như thể những gì anh vừa nói chỉ là ảo giác của tôi.

Thấy tôi không nói gì, anh lại quay đầu nhìn tôi.

"Người kết hôn với anh, không thể là em sao?"

Tôi ôm đầu, trợn tròn mắt, vừa rồi tôi nghe thấy gì vậy? Không lẽ tôi đang nằm mơ! Mẹ ơi!

Con rồng trong lòng tôi đang gào thét!

Nam thần của tôi nói, anh ấy muốn kết hôn với tôi!

Tôi không thể thoát ra khỏi sự phấn khích tột độ, cả người cứng đờ, không nhúc nhích.

Anh tưởng tôi không tin, biểu cảm vô cùng nghiêm túc và chân thành.

"Đêm đó, lúc em muốn lén hôn anh, thực ra anh chưa ngủ."

Tôi cuối cùng cũng lấy lại được chút lý trí: "Hôm đó anh bảo em đi, nói em làm ảnh hưởng đến anh."

"Vì phía sau là cảnh hôn, em ở đó sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của anh."

"Cảnh đó anh NG hơn hai mươi lần."

"Anh không tìm thấy em, gọi điện thì em tắt máy, anh khó chịu lắm."

Anh cúi đầu: "Vu Tiêu Tiêu, sau khi quen em, anh đột nhiên cảm thấy cảm giác được người khác bảo vệ thật tốt."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm