Tống Nhiễm lo lắng liếc nhìn đạo diễn.

Đạo diễn ngầm lắc đầu, ra hiệu cho Tống Nhiễm rằng thứ tự bốc thăm sẽ không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.

Tống Nhiễm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy em muốn cùng Hứa..."

Tôi ngắt lời: "Tôi thi với Hứa Trì."

Sau khi được gọi tên, Hứa Trì không nói một lời, đường nét gương mặt sắc sảo lộ vẻ xa cách, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ lãnh đạm.

"Ơ?" Tôi bắt đầu khiêu khích, "Không dám thi à? Thầy Hứa chẳng lẽ... không được sao?"

Cho dù là người lạnh lùng như Hứa Trì cũng không thoát khỏi định luật "đàn ông đích thực không bao giờ được nói mình không được".

Hứa Trì ngước mắt đá/nh giá tôi một lúc, giọng nói lạnh lùng: "Tôi thi với cô."

[Chị em đến muộn, sao tự nhiên bắt đầu thi vật tay rồi?]

[Hứa Trì và Sở Miểu Miểu đều là hệ nhan sắc đậm nét, không hiểu sao lại thấy đẹp đôi thế nhỉ, hu hu hu.]

[Ha ha, Sở Miểu Miểu không biết tự lượng sức mình, lát nữa thua đừng có khóc.]

Trong dòng bình luận chạy như bay, tôi và Hứa Trì bắt đầu vật tay.

Một giây, hai giây, ba giây...

Hai bên giằng co bất phân thắng bại.

Đến giây thứ hai mươi, cuối cùng tôi cũng thắng được Hứa Trì.

Hứa Trì sững sờ một lát, chưa kịp định thần lại, ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt hình quả vải tròn xoe lộ vẻ khó tin.

[Không phải chứ! Vật tay đấy! Tiếp xúc thân mật đấy! Sao Sở Miểu Miểu lại chơi như thể muốn sống muốn ch*t thế kia?]

[Người khác vật tay thì bong bóng hồng bay tứ tung, còn hai người này chỉ muốn thắng đối phương thôi.]

[Hứa Trì: Tôi nhất định phải thắng! Sở Miểu Miểu: Chiến thắng là của tôi!]

[Sở Miểu Miểu, tôi xin gọi cô là người phụ nữ Trung Quốc cả đời hiếu thắng.]

Tôi chớp chớp mắt: "Làm phiền ảnh đế Hứa rồi, tôi chẳng có ưu điểm gì nổi bật, chỉ được cái là khỏe thôi."

Sau khi dùng ưu thế sức mạnh tuyệt đối để "tiễn" bốn người còn lại, tôi trở thành người bốc thăm đầu tiên.

Tống Nhiễm thua cuộc, đứng bên cạnh mỉa mai: "Chị Miểu Miểu vội vàng như vậy là muốn chung đội với ai thế?"

"Tôi nghĩ mình sẽ chung đội với Hứa Trì, còn cô thì chung đội với tiền bối Mạnh."

[Ha ha, Sở Miểu Miểu tưởng miệng mình được khai quang rồi chắc?]

[Cô ta muốn chung đội với Hứa Trì như vậy, chẳng lẽ là muốn tạo scandal?]

[Tôi cứ đứng đây, đợi xem Sở Miểu Miểu bị vả mặt!]

Sau khi sáu người lần lượt bốc thăm xong.

[Ting: Điều kiện kích hoạt đã thỏa mãn, kỹ năng "Ngôn xuất pháp tùy" đã được kích hoạt!]

Mọi người nhìn kết quả bốc thăm đều im lặng, nhóm đạo diễn lo lắng đến mức mặt xanh mét.

Trong bầu không khí như ngừng trệ, chỉ còn lại những dòng bình luận chạy liên tục:

[Cười ch*t tôi rồi, trước đây toàn là Tống Nhiễm và Hứa Trì chung đội, tình huống này chắc đạo diễn cũng không ngờ tới nhỉ?]

[Nhận vía may mắn để trúng xổ số, trúng số, trúng số!]

[Nhận vía may mắn để thi đậu bằng lái xe!]

[Không phải chứ? Thật sự là y như những gì Sở Miểu Miểu nói sao?]

4

Để trấn an Tống Nhiễm và giúp cô ta có thêm cơ hội tiếp xúc với Hứa Trì, đạo diễn đã giao cho Tống Nhiễm vai trò tổng phụ trách.

Nhóm đạo diễn để Tống Nhiễm chịu trách nhiệm về địa điểm vui chơi và sắp xếp lịch trình cho mọi người vào ngày hôm sau.

Để xây dựng hình tượng hoa sen trắng có trách nhiệm cho Tống Nhiễm, nhóm đạo diễn cũng đã rất nhọc công.

Nhưng ai ngờ ngày hôm sau vẫn xảy ra sự cố.

Tài liệu Tống Nhiễm nhận được bị sai.

Công viên giải trí ngày thường mở cửa lúc 9 rưỡi, cuối tuần mở cửa lúc 8 giờ.

Nhưng cả nhóm chúng tôi lại đến công viên vào lúc 7 giờ sáng thứ Tư theo sự sắp xếp của Tống Nhiễm.

Đến quá sớm, các cửa hàng xung quanh công viên còn chưa mở cửa.

Tệ hơn nữa là ví tiền của chúng tôi đã bị nhóm đạo diễn tịch thu từ lâu.

Đã vậy ông trời còn không chiều lòng người, bầu trời vốn đang quang đãng bỗng nổi gió lạnh, lất phất muốn mưa.

"Chúng ta còn phải đợi bao lâu nữa?" Tiền bối Mạnh Kiều, người bị đá/nh thức từ 5 giờ sáng để làm tóc và trang điểm, không vui, bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa: "Này, tôi không phải không muốn đợi, nhưng hôm qua tôi bị cảm, cơ thể không được khỏe."

Bà ấy nhìn lên bầu trời, bắt đầu gây áp lực tâm lý: "Nếu mưa xuống, chúng ta thậm chí không có chỗ để trú."

"Người phụ trách hôm qua không kiểm tra kỹ thông tin sao?" Mạnh Kiều kh/inh khỉnh liếc nhìn, "Đến chút năng lực đó cũng không có thì làm người phụ trách kiểu gì?"

Tống Nhiễm bị giọng điệu của Mạnh Kiều làm cho r/un r/ẩy, mắt đỏ hoe vì lo lắng: "Chị Kiều, em thật sự không biết giờ mở cửa ngày thường và cuối tuần lại khác nhau..."

Phó Trạch lập tức an ủi Tống Nhiễm: "Em đã làm rất tốt rồi, đừng lo, chúng ta cùng đợi thêm một chút là được!"

Lục Tử Minh nhận được tín hiệu từ Phó Trạch, chạy tới an ủi Mạnh Kiều.

Mạnh Kiều cũng chẳng quan tâm đang livestream, sau khi cơn cáu kỉnh buổi sáng bộc phát thì lời lẽ không hề nể nang: "Nhưng tôi nói rất đúng mà. Nếu mưa thì sao? Tôi lớn tuổi rồi, sức khỏe không tốt, bị ướt mưa mà đổ b/ệnh thì sao?"

Tống Nhiễm bị Mạnh Kiều m/ắng đến phát khóc: "Xin lỗi chị Kiều, tất cả là lỗi của em..."

Trời bắt đầu đổ mưa nhỏ, hai người trông như sắp cãi nhau đến nơi.

Phó Trạch và Lục Tử Minh vội chạy tới can ngăn, giọng nói của bốn người vang vọng bên tai tôi 360 độ không góc ch*t.

Tôi vô cảm nói: "Vậy thì chơi bời gì nữa, chúng ta về thôi."

Vừa dứt lời, nhóm người đang hỗn lo/ạn liền im bặt.

[Không hổ danh là cô, Sở Miểu Miểu, chính x/ác, đúng trọng tâm, đ/âm trúng tim đen.]

[Tống Nhiễm thầm nghĩ: Phục thật, mình chỉ khóc một chút để lấy lòng thương hại thôi mà, sao cậu lại làm thật thế?]

[Mạnh Kiều: Tôi vất vả lắm mới tạo ra mâu thuẫn mà cậu dám cư/ớp ống kính của tôi à?]

Tống Nhiễm và Mạnh Kiều nhìn nhau, im lặng một lát rồi vội vàng tỏ vẻ rộng lượng tha thứ cho đối phương.

Ngay sau đó, cả hai bắt đầu diễn vở kịch tình yêu và hòa bình.

Nhóm đạo diễn cũng biết bắt lấy chủ đề, vội vàng dồn hết ống kính vào họ.

[Khoan đã, sao chỉ có bốn người, Sở Miểu Miểu và Hứa Trì đâu?]

[Hai người họ sẽ không về nhà thật đấy chứ?]

[Đừng nói nữa, hai người này thật sự có thể làm ra chuyện đó đấy!]

...

"Suỵt - cho mọi người xem chị Miểu Miểu và anh Hứa Trì này."

Trong livestream đột nhiên xuất hiện gương mặt Lục Tử Minh, cậu ta lén lút giơ điện thoại lên, vẻ mặt như đang "đẩy thuyền".

Chỉ thấy trong ống kính của Lục Tử Minh, tôi chạy vào trú mưa dưới mái che của nhân viên đạo diễn, tiện tay lấy từ trong lòng ra một chiếc bánh bao cắn dở.

Thấy Hứa Trì đứng một bên để tránh xa rắc rối, tôi vui vẻ mời anh: "Này! Hứa Trì, qua đây trú mưa đi!"

5

[Họ đang dầm mưa diễn vở kịch tình yêu và hòa bình, còn hai người này lại trốn dưới mái che của đạo diễn ăn bánh bao?]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm