Tôi gây họa rồi.

Lén lấy chiếc Maybach của chồng đi ra ngoài, cuối cùng lại tông vào một chiếc Porsche.

Lại một lần nữa bắt anh ấy phải giải quyết đống rắc rối do tôi gây ra, tôi tự giác đứng úp mặt vào tường chịu ph/ạt.

Anh tháo kính, xoa xao trán:

“Dù là trẻ con thì làm sai cũng phải chịu ph/ạt.”

Tim tôi thình thịch nhảy lo/ạn.

Mỗi lần anh tháo kính, tôi biết anh sắp… hôn tôi.

Nhưng nếu anh bắt đầu tháo đồng hồ, vậy thì… tiêu thật rồi.

Giờ chạy còn kịp không nhỉ?

1

Có chuyện tìm chồng đúng là thú vui trong đời.

Chồng tôi, Giang Duật Hành, là luật sư vàng nổi tiếng trong nước, chưa từng thua kiện.

Mỗi lần anh được mời lên chương trình pháp luật, là y như rằng lại thu về một đám fan nữ mê mệt.

Dù gì thì trong giới luật sư, gương mặt của Giang Duật Hành đúng là hiếm thấy:

đường nét góc cạnh, mày ki/ếm mắt sáng, đẹp mà không tự biết mình đẹp—càng thêm hút người.

Vậy mà một người đàn ông như thế… lại chẳng có cách gì trị nổi tôi.

Vừa mới lấy bằng lái chưa lâu, tôi đã tự ý lái chiếc Maybach của anh đi m/ua đồ.

Tay lái non, loạng choạng một cái, tôi tông đúng chiếc Porsche đang đổi làn.

Chủ xe Porsche ch/ửi um trời, bước xuống xe nhìn cái đuôi xe be bét của mình rồi quay lại chỉ thẳng vào tôi.

“Cô biết lái xe không đấy?”

“Xuống xe! Xuống đây nói chuyện bồi thường đi! Nghe không?! Xuống!”

Ch*t cha. Trông còn hung dữ nữa chứ.

Tay run run, tôi gọi cho Giang Duật Hành.

“Sao vậy?”

Giọng trầm khàn rất đỗi an tâm của anh khiến tôi muốn khóc hơn.

Tôi nghẹn ngào: “Alo… chồng ơi… em đụng xe rồi…”

Bên kia im lặng hai giây:

“Xin lỗi, nhà tôi có chút chuyện, cuộc họp tạm dừng ở đây.”

Nghe giọng anh, tôi còn tưởng tượng được cảnh anh vừa khoác áo vest vừa đi thật nhanh ra ngoài.

Vậy mà anh vẫn không quên dỗ tôi:

“Ra khỏi xe đi, đứng ở nơi an toàn chờ anh.”

Tôi đáng thương đứng bên mép bồn hoa, trong khi chủ xe Porsche vẫn đang xả hết vốn từ ch/ửi rủa của anh ta lên đầu tôi.

Từ xa tôi thấy Giang Duật Hành bước xuống xe, trên người đúng là bộ vest xám đậm c/ắt may hoàn hảo—chắc vừa từ văn phòng về.

Anh đi nhanh đến, khoác áo lên vai tôi. Tôi mím môi, chỉ muốn nhào vào lòng anh.

Anh nhíu mày đỡ tôi đứng thẳng:

“Đứng yên. Chút nữa tính sổ.”

Chủ xe Porsche còn đang gào lên, vừa nhìn thấy Giang Duật Hành thì đổi sắc ngay:

“À… thì ra là vợ của luật sư Giang. Tôi nói sao chiếc xe này trông quen… Không sao, không sao. Tôi tự gọi bảo hiểm.”

Sự việc diễn ra còn suôn sẻ hơn tôi nghĩ. Hình như đúng thật không có chuyện gì Giang Duật Hành không giải quyết được.

Dọn dẹp xong đống hỗn độn tôi gây ra, anh nhét tôi lên xe, không nói câu nào lái thẳng về nhà.

Không khí trong xe thấp như muốn đóng băng, tôi cũng biết điều mà im thin thít.

Về đến nhà, tôi cúi đầu đi theo sau anh, rồi thành thạo đứng vào góc tường chịu ph/ạt.

Trước đây mỗi lần bị ph/ạt, tôi đều giả vờ ấm ức vu oan anh “b/ạo l/ực gia đình”, cuối cùng anh lại dỗ tôi trước.

Nhưng lần này anh thật sự gi/ận.

Khoanh tay, đứng đó nhìn tôi từ trên xuống, nghiêm đến đ/áng s/ợ.

“Anh nói bao nhiêu lần rồi, đừng tự lái xe ra ngoài. Tại sao không nghe?”

“Em… muốn ra chợ hải sản m/ua ít đồ tươi… Dạo này anh bảo thèm ăn hải sản luộc…”

Tôi càng nói càng nhỏ giọng.

Thấy anh vẫn im lặng, tôi òa lên ôm ch/ặt lấy anh:

“Em sai rồi. Anh muốn ch/ém muốn gi*t gì tùy anh…”

Không chờ được quở trách, tôi chỉ thấy anh vén tóc bên tai tôi một cách rất dịu dàng:

“Để dì giúp việc nấu là được rồi. Em chỉ cần vui vẻ thôi.”

“Nhưng em nấu cho anh là em vui nhất!”

Ôi trời ơi, nói xong tôi đỏ mặt muốn ch*t.

Ở bên nhau từng ấy năm rồi mà mỗi lần nói câu tình cảm với anh tôi đều thẹn đỏ cả tai.

Anh cuối cùng cũng khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt thôi, nhưng đủ để tôi biết:

Nguy cơ qua rồi.

Tôi vòng tay ôm cổ anh, dụi vào như con mèo nhỏ.

Nếu anh là mèo… chắc chắn là mèo Maine Coon. Nhìn thì dữ nhưng thật ra mềm đến không tưởng.

Nhưng mà tôi vui quá sớm.

“Dù là trẻ con, làm sai cũng phải chịu ph/ạt.”

Ngón tay thon dài của anh tháo kính, môi nóng áp sát, ánh mắt sâu thẳm mang theo sự nguy hiểm.

Tim tôi thịch thịch đ/ập.

Mỗi lần tháo kính là anh muốn hôn tôi.

Nhưng…

Khi anh bắt đầu tháo đồng hồ, chân tôi mềm nhũn—xong đời thật rồi.

Nếu không chạy, còn đợi đến khi nào? Tôi xách váy chạy trối ch*t.

“Nam Âm!”

Giang Duật Hành gọi với theo, bất lực đầy giọng.

Tôi đóng sập cửa phòng làm việc.

“Em còn việc phải làm!”

Anh đứng ngoài, giọng dụ dỗ:

“Ngoan, mai làm.”

“Không!”

… Sao tôi thấy mình giống cô bé quàng khăn đỏ bị sói rình thế này?

2

Tôi ấm ức ôm gối, mặc kệ Giang Duật Hành dỗ kiểu gì cũng không trả lời.

Tôi sẽ không nói ra sự thật rằng… tôi bị một bát đồ ăn đêm dụ mở cửa.

“Luật sư Giang ỷ mạnh hiếp yếu. Tôi sẽ kiện anh.”

Anh bật cười, ôm tôi từ phía sau:

“Được. Để anh gửi em mẫu đơn khởi kiện.”

Tôi biết mà, đấu võ mồm với anh thì x/á/c định thua.

Anh luôn tỏ vẻ nhàn nhạt, còn tôi càng nổi nóng anh càng nhìn tôi bằng ánh mắt cưng chiều khiến tôi càng tức.

“Anh m/ua túi cho em.”

Phải để anh móc chút m/áu tôi mới thấy cân bằng.

Hơn nữa… bị hành cả đêm, tôi cũng phải được bù đắp chứ?

“Em còn dám nhắc túi? Tiền sửa xe trừ từ tiền tiêu vặt của em.”

Tôi lập tức bật dậy, nước mắt chưa khô:

“Tại sao! Em xin lỗi rồi mà!”

“Ừ, lần nào em cũng xin lỗi. Rồi lần sau lại phạm.”

“Nhưng anh ph/ạt em rồi mà…”

“Ph/ạt chưa đủ sâu, em chẳng nhớ lâu. Từ nay mỗi ngày anh chỉ chuyển 200 tệ. Nếu ngoan, anh rảnh sẽ đi m/ua sắm cùng em.”

Một cái miệng đẹp như vậy, sao nói ra lời tà/n nh/ẫn đến thế nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm