Phía tôi mọi thứ đều suôn sẻ, nhưng phía Tô Đại Bảo lại không được thuận lợi cho lắm.

Gương mặt đầy thịt thừa, lại thêm cặp kính dày cộp do cả ngày xem TV chơi điện tử từ nhỏ.

Học lực cũng chẳng khá khẩm gì, thi đại học trượt lên trượt xuống, điểm số thậm chí chẳng đủ vào trường cao đẳng. Mẹ tôi bỏ tiền mời gia sư, đăng ký đủ loại lớp học thêm nhưng điểm vẫn dậm chân tại chỗ.

Lúc này mẹ mới chợt nhớ tới đứa con gái này.

Trước kỳ nghỉ đông năm thứ hai, bà gọi điện cho tôi: "Chiêu Đệ, em trai còn nửa năm nữa là thi đại học rồi, con về phụ đạo bài vở cho nó đi".

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã không nhận một đồng nào từ nhà.

Các kỳ nghỉ hè đông tôi đều làm thêm chỗ Tô Ly, được bao ăn ở. Hết kỳ nghỉ, hai đứa xách ba lô thẳng tiến lên đại học.

Từ đầu tới cuối, bố mẹ tôi hoàn toàn vắng mặt trong những quyết định này.

Thi thoảng gọi điện về, họ cũng chỉ hờ hững kiểu "về hay không thì tùy", ngoại trừ Tết năm nhất tôi về một lần rồi thôi, khỏi phải chịu đựng ánh mắt khó chịu của họ.

Nhận điện thoại mẹ, tôi viện cớ kỳ nghỉ phải đi làm thêm không về được, khuyên bà có tiền thì thuê gia sư riêng cho Đại Bảo.

Mẹ tôi sốt ruột, ngày gọi ba bốn cuộc thúc giục.

Không bắt máy tôi, họ đổi sang bố gọi. Bố không xong, cuối cùng phải nhờ tới bà ngoại.

Nể mặt bà, thế nào tôi cũng phải về.

Kỳ nghỉ đông năm hai, tôi trở về nhà.

Vừa bước vào cửa, mẹ tôi đã quát ầm lên: "Đồ vô tâm! Muốn mày về nhà mà phải thúc ép mãi! Nuôi mày bao năm đúng là phí công! Nuôi con chó còn biết nghe lời chủ, mày thua cả chó!"

Tôi nhíu mày, cảm thấy tiếng ồn thật khó chịu.

Giờ đây, thành tích học tập xuất sắc, tấm bằng đại học danh giá cùng cô bạn thân Tô Ly đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi.

Tôi không cần phải nhẫn nhục nữa: "Mẹ, hiện tại là mẹ mời con về dạy Đại Bảo. Nếu mẹ còn la lối, con sẽ đi ngay. Lúc đó con sẽ nói với bà ngoại là mẹ đuổi con đi. Bà ngoại thông cảm, chắc chắn sẽ không trách con đâu".

"Mày...!" Mẹ tôi há hốc mồm, rồi đành ngậm miệng.

Đi vào nhà, tôi liếc nhìn căn phòng cũ của mình giờ đã biến thành kho chứa đồ, chất đầy quần áo cũ, sách vở cũ, đồ chơi linh tinh của Đại Bảo.

"Con gái lớn không có nhà" - câu nói từng đọc trên mạng giờ mới thấm thía làm sao.

"Thế con ngủ ở đâu?" Tôi hỏi mẹ.

Bà ngẩn người, dường như chưa từng nghĩ tới chuyện này, chỉ tay qua loa về phía sofa phòng khách: "Về có mấy ngày mà đòi hỏi, ngủ tạm đi".

Hai chị em giờ đều đã trưởng thành, để tôi - một cô gái ngủ phòng khách thật bất tiện. Nhưng mẹ chẳng quan tâm, bà chỉ chú ý tới Đại Bảo: "À mà kỳ này xong, sang học kỳ con xin nhà trường cho về ngoại trú. Tối nào cũng phải về kèm cặp em trai! Nửa năm cuối rồi, giai đoạn quan trọng lắm!"

Trường đại học của tôi dù trong thành phố nhưng từ trường về nhà ít nhất hai tiếng đi xe. Đêm nào cũng phải về nhà dạy học - đúng là chỉ có mẹ tôi mới nghĩ ra được ý tưởng đi/ên rồ này.

Tôi lặng lẽ lật giở mấy cuốn bài tập và đề thi trắng tinh của Đại Bảo. Nếu thực sự là giáo viên của nó, có lẽ tôi đã tăng xông vì tức gi/ận.

Có thể nói, khoanh bừa còn đúng hơn là nó tự làm.

Trên vở bài tập toàn hình gái xinh ng/uệch ngoạc, chẳng có dấu hiệu học hành tử tế.

Tôi giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng đã có kế hoạch riêng.

Đây chính là cơ hội để đoạn tuyệt với gia đình này.

Tối hôm đó, Đại Bảo đi học về, thấy tôi liền nhăn mặt: "Tô Chiêu Đệ! Mày tưởng dạy được tao à? Cút khỏi nhà tao ngay!"

Tôi cười khẩy: "Tao đi thì dễ lắm. Nhưng tao mà đi, mày sẽ khổ sở đấy".

Đại Bảo mải mê chơi điện thoại, chẳng thèm ngẩng đầu: "Giở trò dọa tao à?"

Tôi đóng cửa phòng, thong thả ngồi xuống ghế: "Tao đi rồi mẹ sẽ mời gia sư khác, đăng ký thêm lớp học cho mày. Mệt gấp đôi đấy. Cứ để tao ở đây, như hồi nhỏ, mày chơi game tao canh chừng".

Nghe vậy, Đại Bảo hơi đổi sắc mặt: "Thế thì được. Nhưng làm tao phật ý là đuổi cổ ngay!"

Những ngày sau đó, tôi "dạy học" trong phòng Đại Bảo. Khi mẹ kiểm tra thì giả vờ học bài, mẹ đi khỏi lại tiếp tục chơi game.

Thi thoảng thấy nó chơi dở quá, tôi còn giúp nó chơi vài ván. Dần dà, thái độ của nó từ chống đối chuyển sang hợp tác.

Nhìn cảnh nó vô tư chơi game trong kỳ nghỉ đông trước kỳ thi quan trọng, tôi thầm thương hại cho mẹ. Bỏ bao công sức nuôi dạy nhưng lại tự tay h/ủy ho/ại con trai.

Kỳ nghỉ sắp hết, Đại Bảo sắp phải thi kiểm tra đầu học kỳ. Tôi lật cuốn vở trắng tinh của nó: "Sắp thi rồi, nên học chút ít cho điểm đẹp mắt. Không mẹ sẽ đổi gia sư khác đấy".

"Lo gì! Thi thử thì tao có cả đống cách". Đại Bảo bất cần.

Tôi đoán được ý đồ đen tối của nó nhưng làm ngơ: "Đại Bảo, muốn xem ảnh đại học của chị không? Vào được đại học tha hồ mà chơi, thích lắm đấy".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy không chịu cúi đầu.

Chương 10
Tôi nhắn tin cho cửa hàng trang sức hủy chỉnh sửa chiếc nhẫn vào lúc 10 giờ 17 phút tối. Nhân viên nhanh chóng trả lời: "Cô Lâm, có phải kích cỡ đã thay đổi ạ?" Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ vài giây, rồi đáp: "Không, tạm thời không sửa nữa." Bên kia gửi một biểu tượng cảm xúc ngập ngừng, rồi hỏi tiếp: "Vậy lễ đính hôn bên cô vẫn diễn ra như dự kiến ạ? Vì anh Chu đã đặc biệt dặn dò tuần trước, hy vọng nhận được sản phẩm trước ngày 10 tháng sau." Tôi chợt nhận ra, thứ cần chỉnh sửa không bao giờ là chiếc nhẫn. Mà là con người tôi trong mối quan hệ này - kẻ sắp đánh mất chính mình. Thế nên tôi gửi lại hai chữ: "Tạm dừng." Tạm dừng chiếc nhẫn. Tạm dừng lễ đính hôn. Và tạm dừng cuộc đời luôn tự nhủ phải nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Tư Uyển Chương 9