Trời Sinh Vị Cứu Tinh

Chương 14

07/06/2025 00:58

Bàn tay lớn vòng qua eo tôi, di chuyển lên trên, chỗ nào chạm đến đều như có luồng điện chạy qua, gây ra từng cơn rùng mình. Tôi vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, như chất xúc tác khiến ánh mắt anh thêm u ám, hơi thở dần trở nên gấp gáp, những nụ hôn mềm mại lần lượt đáp xuống mang tai, cổ tôi.

Nhận thức được điều sắp xảy ra, tôi run giọng: "Nhanh... nhanh quá rồi."

Anh thì thầm: "Không nhanh, anh đã chờ đợi quá lâu rồi."

...

29

Sau này, khi vô tình nhìn thấy tấm ảnh rơi ra từ ví của Phó Lương Thần, tôi mới hiểu ý nghĩa hai chữ "chờ đợi lâu" của anh.

"Nếu mắt em không có vấn đề, người trong ảnh này là em chứ?"

"Sao anh lại có ảnh thẻ cấp 3 của em vậy?"

"Chúng ta từng quen biết trước đây sao?"

"Không thể nào, nếu đã gặp mặt người như anh, em không thể nào không nhớ chứ."

Đối mặt với loạt câu hỏi dồn dập, Phó Lương Thần đưa ra manh mối:

"Tấm ảnh này em đăng trong album QQ."

Tôi ngớ người mở ứng dụng QQ đã lâu không dùng, lục lại album ảnh. Quả thật, cả album của tôi chỉ có duy nhất tấm ảnh này.

"Ý anh là, anh là bạn QQ của em?"

Không đợi anh trả lời, tôi lập tức kiểm tra danh sách bạn bè. Tiểu học, cấp 2, cấp 3, gia đình, bạn bè - những nhóm này đều là người quen cả, không hề có Phó Lương Thần.

Không cam lòng kiểm tra lại lần nữa. Tất cả nhóm khác đều đã gặp mặt, duy chỉ có một người bạn mạng chưa từng gặp trong nhóm "bạn bè". Tôi khó tin: "Đừng nói anh là... chị tri kỷ?"

Năm cuối cấp 3, áp lực học hành đ/è nặng, trường học liên tiếp xảy ra sự cố, trong lòng mỗi người đều phủ một tầng u ám. Không thể giải tỏa, tôi ném một lọ thủy tinh tâm sự, được một người chị ẩn danh luôn động viên. Sau chúng tôi kết bạn, chị ấy không chỉ giúp tôi giải tỏa tâm lý mà còn kèm học. Nhờ vậy, tôi đỗ vào Đại học B.

Phó Lương Thần nhướng mày mặc nhận.

Tôi trợn tròn mắt: "Nhưng sao giới tính anh lại để là nữ?"

"Mẹ tôi đổi, tôi không biết."

"..."

Tôi cúi lại gần: "Hồi đó anh đã thích em rồi à?"

Anh thành thật: "Không, lúc đó chỉ coi em như em gái."

"Sau này, khi điều động về công ty, nhận ra em, tôi mới bắt đầu chú ý."

Hóa ra, chiếc bánh trời rơi đâu phải ngẫu nhiên. Tất cả đều được tính toán kỹ càng.

Tôi gi/ận dữ đ/ấm anh: "Sao anh không gửi ảnh? Nếu biết chị tri kỷ là anh, em đã sớm đốn tim anh rồi!"

"Nếu gửi ảnh sớm, em còn tập trung học được không?" Anh xoa đầu tôi, "Bây giờ vẫn chưa muộn."

Gặp em đúng thời điểm.

Vẫn còn kịp.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm