Thầm Say Đắm

Chương 6

17/06/2025 08:37

「Tiểu Từ, cảm ơn trời đất đã để em gặp được anh."

"Nếu gặp anh một trăm lần, em cũng sẽ yêu anh thêm một trăm lần nữa."

Dưới ánh đèn flash lóa mắt, tôi cười lạnh, từ từ rút tay mình ra.

Lúc này, màn hình lớn đột ngột chuyển cảnh.

Những slide trình chiếu biến mất không dấu vết, thay vào đó là một đoạn video.

Đó là nội dung chưa từng bị phơi bày trong các tin gi/ật gân bên ngoài.

Trong video, khuôn mặt Tống Trì Trì bị làm mờ nhưng dáng vẻ kiêu ngạo vẫn hiện rõ mồn một.

Tôi - nạn nhân đáng thương - đứng thừ người, trong khi Tống Trì Trì gi/ận dữ đẩy tôi ngã khỏi bậc thềm, miệng không ngừng ch/ửi bới: "Kẻ không được yêu mới là tiểu tam!"

Thẩm Lâm Tranh đứng như gỗ giữa hai người phụ nữ, chẳng thốt nên lời, đúng kiểu thằng hèn nhát.

Đợi Tống Trì Trì ch/ửi xong, hắn mới như tỉnh cơn mộng, giơ tay t/át đá/nh bốp một cái vào mặt cô ta.

Cả hội trường xôn xao.

Đột nhiên, màn hình tối đen.

Lần này là một đoạn âm thanh.

Giọng Thẩm Lâm Tranh say khướt vang lên rõ mồn một, không biết đang nói với ai:

"Tôi không thể nào cưới một nữ sinh đại học không môn đăng hộ đối."

"Tiểu thư nhà họ Vu thì hợp lý đấy, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ, lại xinh đẹp, có vẻ dễ bảo. Loại này thích hợp cưới về làm vợ vì đưa đi đâu cũng thể diện."

Tôi sững người.

Ngay cả tôi cũng chưa từng nghe đoạn ghi âm này.

Trợ lý lấy được nó từ đâu?

Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tôi bình thản nhìn Thẩm Lâm Tranh, khác hẳn vẻ yếu đuối vài ngày trước:

"Một người chồng tử tế há lại không nhớ nổi cỡ nhẫn của vợ?"

Ánh mắt mọi người đổ dồn về ngón tay tôi.

Chiếc nhẫn kim cương đong đưa lỏng lẻo, trông thật nực cười.

Thực ra khi mới phát hiện Thẩm Lâm Tranh ngoại tình, đầu óc tôi trống rỗng, nỗi tủi hờn như liều th/uốc tê lan khắp ngũ tạng.

Tôi không ngừng tự vấn:

Rốt cuộc mình đã làm gì sai, để hắn tìm đàn bà khác?

Mình không đủ xinh? Không đủ giỏi? Hay không xứng tầm gia thế?

Nhưng tất cả đều không phải đáp án.

Sau này, tôi không tự trách mình nữa.

Bởi vấn đề nằm ở chính Thẩm Lâm Tranh.

Dù tôi có hoàn hảo đến mấy, hắn vẫn sẽ phản bội. Không có Tống Trì Trì, sẽ có Lý Trì Trì, Vương Trì Trì.

Kẻ ti tiện bất trung là hắn.

Thẩm Lâm Tranh không xứng với tình yêu của tôi.

Vậy tôi cần gì phải khóc lóc vì hắn? Phải rút lui thật đẹp mắt mới đúng.

"Thẩm Lâm Tranh, kỷ niệm hai năm ngày cưới, tôi nhận được email nặc danh. Cô gái đó nói hai người đã bên nhau ba năm."

Hắn sửng sốt:

"Em... biết từ lúc đó rồi?"

Phải cảm ơn Tống Trì Trì vì bức thư đó.

Nếu không có nó, có lẽ tôi vẫn chìm trong cuộc hôn nhân dối trá này.

Tôi thong thả nói:

"Anh cho rằng tôi là người vợ hợp gu nhất, lại gh/ét tôi tham công tiếc việc, tính cách mạnh mẽ. Anh thích cô ta, lại chê cô ta non nớt nông nổi, thượng cẳng chân hạ cẳng tay."

"Nếu anh cho đó là tình yêu, thì thứ tình cảm ấy cũng hèn mọn như chính con người anh. Suy cho cùng, người anh yêu nhất chỉ có bản thân."

Khi tin tức bị phơi bày, tôi đặc biệt dặn trợ lý đừng tiết lộ thông tin cá nhân của Tống Trì Trì, phải che mặt cô ta lại.

Tôi hiểu cô ta còn trẻ, chưa từng va chạm xã hội, bị Thẩm Lâm Tranh - kẻ dán đầy nhãn thành công - mê hoặc.

Nhưng sự khoan dung của tôi chỉ dừng ở đó.

"Luật sư của tôi đã gửi giấy ly hôn cho anh rồi, nhớ ký tên."

Tôi ra tối hậu thư với Thẩm Lâm Tranh.

Vừa dứt lời, cửa hội trường bị đẩy mở.

Một nhóm cảnh sắc mặc đồng phục tiến vào, xuất trình thẻ ngành trước mặt Thẩm Lâm Tranh.

"Ông Thẩm Lâm Tranh, mời ông đi với chúng tôi."

Thẩm Lâm Tranh gi/ận dữ nhìn tôi, mặt đỏ gay, hoàn toàn mất hết tư cách:

"Vu Từ! Mày làm cái quái gì vậy! Tao chỉ nuôi con bé bên ngoài cho vui thôi, có phạm pháp đâu! Mày dám gọi cảnh sát đến?"

Tôi bật cười chua chát.

Áp sát tai hắn, thì thầm:

"Tình hình bất lợi cho anh lắm rồi, muốn giảm án thì đừng sủa như chó dại."

"Với lại, tham ô ngoại tình... sao không phạm pháp được?"

20

Cuộc hôn nhân của tôi và Thẩm Lâm Tranh trở thành vụ tai tiếng chấn động giới thượng lưu.

Nhưng tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi không phải diễn vở kịch vợ chồng mẫu mực.

Sau khi Thẩm Lâm Tranh bị điều tra, nhiều bạn bè trong giới gọi điện hỏi thăm, tôi đều không nghe máy.

Ngược lại, từ trợ lý, tôi nhận được tin bất ngờ.

Đoạn ghi âm trong buổi họp báo... hóa ra do Văn Tinh Niên cung cấp.

Văn Tinh Niên lấy đoạn ghi âm đó ở đâu?

Tôi muốn hỏi anh ta.

Nhưng nhìn số điện thoại đã lưu, tôi không gọi.

Có những điều hình như tôi chưa thật sự hiểu rõ.

Dù sao, việc cấp bách nhất là nghỉ ngơi cho tốt.

Tôi trốn vào một góc, ngủ thiếp đi rất lâu.

Mơ thấy Thẩm Lâm Tranh quỳ hát 'nước mắt sau song sắt', còn tôi ngồi đếm tiền, cười đến méo miệng.

Đôi khi, tôi còn mơ thấy Văn Tinh Niên.

Tôi dựa hờ vào đảo bếp, sau lưng là hơi ấm từ bàn tay ai khẽ đỡ.

Cảm giác ẩm ướt men theo tai.

Chẳng biết làn đêm dịu dàng hay đôi mắt Văn Tinh Niên đang mê hoặc.

Hình như anh lặp đi lặp lại điều gì, nhưng ý thức tôi đã tan thành mảnh vụn, chỉ còn lại mơ hồ.

Văn Tinh Niên... đã nói gì nhỉ?

"Á——"

Tôi bật mắt, tỉnh giấc trong hoảng hốt.

Thật là phát đi/ên!

Không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mơ thấy cảnh này rồi.

Vu Từ, mày không có chí khí gì sao!

Bực bội lật người xuống giường, tôi nhắn tin cho trợ lý, bảo cô ấy tìm hộ quán bar nào không khí vui vẻ.

Nghĩ một lát, đặc biệt dặn thêm:

【Nhất định phải có thật nhiều nam sinh viên nhé.】

Chẳng qua là Văn Tinh Niên thôi mà.

Anh ta có gì không thể thay thế chứ.

21

Quán bar này không khí quả thật rất tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7