Động tác của hắn dừng lại.
"Một nhát."
"Hai nhát."
"Ba nhát."
Rút ra, đ/âm vào hạ bộ hắn. Rút ra, đ/âm vào bụng hắn.
...
Tôi không nhớ rõ mình đã đ/âm bao nhiêu nhát, chỉ nhớ vì liên tục đ/âm vào xươ/ng.
Mũi d/ao đã cùn hết cả rồi.
Trên người hắn đầy những vết đ/âm, đ/âm thêm vào cũng chẳng còn m/áu chảy ra nữa, có lẽ đây chính là dáng vẻ của một cơ thể đã bị rút cạn m/áu.
Gic Gic đứng bên cạnh ngây dại nhìn tôi đ/âm từng nhát vào em trai, con bé không sợ hãi, không khóc lóc.
Chỉ lặng lẽ đứng nhìn.
Dưới chân núi xa xa, tiếng còi cảnh sát dần vang lên.
Tôi cuối cùng cũng vứt con d/ao đi.
Nghĩ một chút, tôi trói em trai vào chiếc ghế lúc nãy, khởi động lại cỗ máy.
Sau đó tôi ôm Gic Gic đang thất thần rời đi, tiếng máy móc ầm ầm, nhưng tôi không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Lửa ch/áy ngút trời, tất cả tội á/c đều sắp bị th/iêu rụi.
Tôi ôm đứa con gái vừa tìm lại được, nhưng đến cả sức để khóc cũng không còn.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
14
Tôi là một b/ệnh nhân t/âm th/ần, cũng là một nạn nhân vô tội.
Đêm nay, chẳng qua chỉ là một vụ hỏa hoạn do ch/áy rừng gây ra.
Những kẻ làm điều phi pháp kia đều tình cờ nhận lấy sự trừng ph/ạt mà thôi.
Tôi từng nói, mỗi người đều có nhân quả của riêng mình, không một ai có thể trốn thoát khỏi sự trừng ph/ạt.
Nhớ đến dáng vẻ lúc ch*t của những kẻ đó, tôi không nhịn được mà bật cười, cười càng lúc càng lớn, cho đến khi hơi thở trở nên khó khăn. Trong cổ họng trộn lẫn mùi m/áu và cảm giác khô khốc bất thường.
Tôi nhận ra điều gì đó, vội vàng đặt con gái xuống, lấy ống xịt hen suyễn từ trong túi ra.
Nhưng cơn hen suyễn lần này bộc phát vô cùng dữ dội, đêm nay tôi đã trải qua quá nhiều chuyện, kiệt sức hoàn toàn, ngón tay r/un r/ẩy khiến ống xịt hen suyễn lăn ra xa.
Tôi trợn to mắt, cơ thể như bị tử thần tóm ch/ặt lấy.
May mắn thay, Gic Gic chạy xuống dưới, nhặt ống xịt hen suyễn đang lăn trong bụi cỏ lên.
Tôi quỳ trên mặt đất, vươn tay ra: "Gic Gic... đưa... th/uốc cho mẹ."
Gic Gic nắm ch/ặt lấy chai xịt, nhưng đứng ch/ôn chân tại chỗ, không hề tiến lại gần tôi.
Tôi ngã xuống đất, ngón tay gần như cào nát cổ họng mình.
Tôi không tin nổi nhìn con bé: "Gic... Gic..."
Gic Gic nở một nụ cười rạng rỡ.
"Con đây, mẹ."
-Hết-