Tôi và thằng đểu đã ly hôn

Chương 4

14/06/2025 10:26

Ngôi nhà cũ vẫn được giữ nguyên, nhưng hầu hết thời gian họ đều sống cùng tôi. Khi m/ua căn nhà này, tôi đá/nh giá cao sự tiện lợi của nó. Cách b/ệnh viện cấp ba chỉ mười lăm phút đi bộ. Xung quanh có hơn chục trung tâm thương mại. Đối diện khu dân cư là trường tiểu học, cấp hai và cấp ba. Đi ra cổng Tây là công viên. Bố tôi chỉ ở chưa đầy một tuần đã hài lòng không chê vào đâu được. Mỗi ngày ông ra công viên năm sáu lần, làm quen với nhiều bạn già. Mẹ tôi ngày nào cũng đi shopping. Ở đây không chỉ có trung tâm thương mại mà còn vô số cửa tiệm nhỏ và chợ đầu mối. Bà so sánh giá cả mỗi ngày, vui hơn cả bố tôi. Tôi lo lắng nhất cho con trai. Sau khi ly hôn, tôi đã kịp thời trao đổi với giáo viên chủ nhiệm của cháu. Cô giáo nói ở trường không bạn nào nhắc đến chuyện này, khuyên tôi yên tâm. Lớp cháu là lớp chuyên cấp hai, bọn trẻ cắm đầu vào giải đề. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra con trai tôi rất ổn định về tâm lý. Trước đây do tôi bận rộn, bố nó ít ở nhà, cháu thường phải tự đặt đồ ăn. Giờ có ông bà ngoại, bữa nào cháu cũng được ăn đúng giờ với những món được chuẩn bị kỹ lưỡng. Khi cháu làm sai, tôi m/ắng. Trước kia dù không muốn cháu vẫn phải chịu. Giờ tôi vừa mở miệng, ông bà đã xông ra m/ắng tôi. Con trai tôi nếm được mùi ngọt ngào khi sống cùng ông bà. Còn bố nó. Trước khi ly hôn, bố nó mặc kệ mọi chuyện của con, đẩy hết cho tôi. Sau ly hôn, sợ mất lòng con, bố nó đột nhiên quan tâm hơn hẳn. Tin nhắn nào của cô giáo cũng xem ngay. Con trai bảo: 'Giá biết bố thay đổi thế này sau ly hôn, con đã khuyên mẹ ly hôn sớm rồi'. Tôi nghe mà dở khóc dở cười. Bố tôi gật gù: 'Cháu nói phải đấy'. Mẹ tôi cũng đồng tình. Mọi thứ đang đi theo hướng tốt đẹp hơn. Không chỉ đời sống, sự nghiệp tôi cũng thế. Có bố mẹ làm hậu phương vững chắc, tôi có thêm thời gian tập trung cho công việc. Ngoài khám b/ệnh, tôi còn nhận mấy dự án nghiên c/ứu. Bận quá, b/ệnh viện cử hai thực tập sinh hỗ trợ. B/ệnh viện chúng tôi trực thuộc trường đại học y. Hai sinh viên này rất giỏi, giúp tôi rất nhiều. Đền đáp lại, tôi tạo nhiều cơ hội cho họ. Không những thu nhập của họ tăng, tôi còn mạnh dạn giao quyền cho họ phụ trách nội dung quan trọng dưới sự hướng dẫn của mình. Họ tiến bộ rất nhanh. Giáo viên hướng dẫn Lâm Bác để ý điều này. Một hôm, Lâm Bác chủ động tìm tôi, được đằng chân lân đằng đầu, hỏi tôi có nhận thêm sinh viên không? Tôi nói quá bận, không có sức, từ chối. Ai ngờ anh ta không bỏ cuộc, lại đến tìm tôi mấy lần. Thấy anh ta thật cứng đầu, tôi thành thật giãi bày: 'Nhà tôi có bố già mẹ yếu, lại thêm con trai sắp thi cấp ba, lúc nào cũng cần tôi xoay xở. Tôi không thể lao vào công việc quá'. 'Tôi cần dành dự phòng, không thể kín lịch được'. Anh ta hỏi: 'Thế chồng chị đâu, không phụ giúp được sao?'. Tôi đắng lòng: 'Tôi không có chồng, đã ly hôn rồi'. Anh ta gi/ật mình, vội xin lỗi. Hôm đó anh ta không thuyết phục nữa, ra về nhanh chóng. Nhưng trước khi đi, có nói một câu khiến tôi ngẩn ngơ: 'Tôi cũng đ/ộc thân, cũng ly hôn rồi'. Sau này tôi mới hiểu ý đồ của anh ta. Anh ta nhờ phó viện trưởng mai mối. Phó viện trưởng là thầy hướng dẫn thạc sĩ của anh ta, cũng là người tôi đang xin làm giáo sư hướng dẫn tiến sĩ. Ban đầu, phó viện trưởng không đá/nh giá cao tôi, cho rằng tôi gần bốn mươi, vướng bận gia đình, vừa làm vừa học khó hoàn thành luận án. Nhưng khi biết Lâm Bác theo đuổi tôi, ông ấy lập tức đồng ý. Ông nói: 'Lâm Bác không tham vọng lớn, chỉ muốn sống bình dị, là người biết lo cho gia đình. Có anh ta làm hậu thuẫn, tôi tin chị sẽ hoàn thành được tiến sĩ'. Tôi định từ chối, nhưng việc hệ trọng nên hỏi ý kiến bố mẹ. Mẹ tôi nghe xong cười tươi như hoa: 'Mẹ vẫn mong con lấy bằng tiến sĩ. Hồi con tốt nghiệp thạc sĩ, mẹ đã muốn con học tiếp, nhưng các bà bạn can ngăn nữ tiến sĩ khó lấy chồng nên mới bảo con đi làm. Giờ cháu đã có rồi, còn ngại gì nữa?'. 'Học đi, à không, tái hôn đi!'. Bố tôi nói: 'Thử một lần nữa đi, già rồi cần có bạn đời. Con xem bố giờ không rời mẹ được dù một khắc'. Lời bố tôi tin được. Từ khi họ đến, cách họ quan tâm nhau khiến tôi thấm thía. Tôi hỏi ý kiến con trai. Nghe nói người đó họ Lâm, cháu đồng ý ngay. Cháu reo lên: 'Tuyệt quá! Tuyệt quá!'. Tôi ngạc nhiên: 'Tìm bố dượng mà con vui thế?'. Con trai giải thích: 'Bố dượng họ Lâm đấy mẹ. Nếu mẹ cưới bác ấy, ai biết được chữ Lâm của con là họ bố đẻ hay bố dượng?'. Cháu nghiêm túc nói: 'Mẹ ơi, con muốn có bố, dù là bố dượng'. Ánh mắt cháu đầy mong đợi. Thế là tôi nhận lời Lâm Bác. 09 Lâm Bác đúng như phó viện trưởng nói. Anh ấy thực sự là người bằng lòng với hiện tại. Công việc hành chính trong trường đại học, địa vị thấp hơn giảng viên và nghiên c/ứu viên. Nhưng anh làm rất vui vẻ. Anh theo ngạch hành chính, lên đến phó cao cấp thì dừng lại, không bon chen. Ngoài việc tranh thủ cơ hội cho sinh viên nghèo, anh chẳng cầu cạnh ai. Vợ cũ cũng vì thế mà bỏ anh. Họ kết hôn mười năm, có một con trai. Trước cưới, anh là thạc sĩ, vợ là cử nhân. Sau hôn nhân, vợ anh không những lấy được tiến sĩ mà còn sang nước ngoài nghiên c/ứu. Lâm Bác cố gắng cũng có thể theo kịp. Nhưng anh thực sự không muốn đua chen nữa. Anh thấy cuộc sống thế là đủ. Vợ cũ kh/inh anh không chịu tiến thủ, lại thêm xa cách hai nước, kiên quyết ly hôn, đưa con đi nước ngoài. Mấy năm nay anh ở Trung Quốc một mình, chưa từng nghĩ tìm đối tượng mới. Cho đến khi gặp tôi, anh nói lại muốn kết hôn. Còn muốn hơn cả lần đầu. Anh nói chuyện rất khéo. Khiến tôi rất vui. Tôi bảo tôi cũng là người ham tiến thủ, lại trẻ hơn anh, đang phấn đấu lên chức chính cao. Anh nghiêm túc đáp: 'Em có quan trọng không? Nếu em quan trọng, anh cũng sẽ lên chính cao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6