Màn đêm dần buông xuống, con thuyền lắc lư giữa lòng hồ.

"Thư Thư, cậu chắc chúng ta không đi nhầm chỗ chứ?"

Tôi vừa dứt lời, chưa kịp nghe Lâm Thư trả lời đã thấy vô số đèn hoa lấp lánh nổi lên mặt nước. Con thuyền nhẹ nhàng cập bến.

Khi bước chân tôi chạm đất, hàng ngàn ngọn đèn cùng lúc bừng sáng, xua tan màn đêm tăm tối.

Hai bên lối đi tràn ngập những gương mặt quen thuộc. Một ý nghĩ chớp nhoáng lướt qua khiến lòng tôi bồi hồi. Chợt nhận ra Lâm Thư đã khuất bóng tự lúc nào.

Ngay sau đó, mẹ tôi cầm bó hoa linh lan tiến đến, đặt nhẹ nhàng vào lòng tôi. Bà không nói gì, nhưng giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên:

"Thẩm Uyển Nghi, từ lần đầu gặp em, anh đã thấy em giống đóa linh lan kiêu sa và quý phái."

"Chắc em không nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau đâu."

Bùi Ngôn Triệt ngừng lời một chút. Một người chạy đến trao vào tay tôi tấm ảnh cũ.

Trong ảnh, tôi mặc bộ đồng phục trắng tinh, ánh nắng xuyên qua tán lá in hằn trên gương mặt.

"Lúc đó anh đang chụp ảnh tuyên truyền cho trường. Đúng khoảnh khắc anh bấm máy, em bỗng lao vào khung hình."

Giọng anh chậm rãi kể lại, chất chứa biết bao dịu dàng. Tôi bàng hoàng khi một cuốn sổ vẽ được đặt vào tay.

"Từ hôm đó, anh luôn lặng lẽ dõi theo em. Anh xem từng triển lãm tranh của em, yêu từng nét vẽ của em. Về sau, anh đặc biệt đi học vẽ, chỉ để ghi lại mọi khoảnh khắc của em qua nét cọ."

Lật giở từng trang sổ, hình ảnh tôi hiện lên sinh động dưới muôn vẻ. Bỗng nhận ra, đây không đơn thuần là tập tranh, mà là tình yêu chất chứa bao năm của Bùi Ngôn Triệt.

"Thẩm Uyển Nghi, tình yêu dành cho em đã âm thầm chảy suốt từ tuổi mười bảy đến hai mươi lăm."

Lời vừa dứt, ai đó đỡ lấy bó hoa và sổ vẽ khỏi tay tôi. Bùi Ngôn Triệt hiện ra trong ánh sáng rực rỡ, tiếng pháo hoa vang lên rộn rã, từng chùm sao băng lấp lánh x/é toang màn đêm.

"Uyển Nghi, anh yêu em. Em đồng ý trở thành vợ anh chứ?"

Anh quỳ xuống, nâng chiếc nhẫn lấp lánh. Tôi nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay về phía anh.

Trong tiếng reo hò của mọi người, chiếc nhẫn được đeo vào ngón tay. Tôi cảm nhận rõ bàn tay anh run nhẹ.

Gió đêm thoảng qua, cánh hoa lả tả rơi đầy mái tóc.

Sẽ luôn có người yêu em. Và sẽ có một người yêu em đến trọn đời.

- HẾT -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Áp lực cực cao Chương 13
6 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm