Bụi Nguyệt

Chương 7

04/08/2026 07:26

“Giang Dữ, tôi và anh không còn qu/an h/ệ gì nữa, anh dựa vào quyền gì mà quyết định thay tôi?”

Tôi chất vấn anh.

“Số tiền đó tôi sẽ trả thay cho em.” Anh thản nhiên lên tiếng.

“Giang Dữ, không phải vấn đề nào cũng có thể giải quyết bằng tiền.”

Tôi hít một hơi sâu, nhắc nhở anh.

“Vậy em nói cho anh biết em muốn gì? Thẩm Nguyệt Trần! Em muốn gì?”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, đột ngột lớn tiếng hỏi:

“Giang Dữ, chúng ta đã chia tay rồi.”

“Anh không đồng ý! Anh không đồng ý với việc em đơn phương chia tay.”

Hơi thở anh dồn dập, giọng khàn đặc.

“Số điện thoại của anh chưa từng đổi, bốn năm qua không đợi được một cuộc gọi nào từ em.

“Thẩm Nguyệt Trần, những năm qua, em có từng nghĩ đến anh không?”

“Có nghĩ, nhưng có tác dụng gì không? Có ăn được không?”

Tôi nén nỗi nghẹn ngào.

“Ngày anh tốt nghiệp, tôi đã gọi cho anh, nhưng Bạch Hân là người nghe. Cô ta nói anh đã ngủ rồi, bảo tôi đừng liên lạc nữa…”

Giang Dữ sững sờ, hoảng lo/ạn giải thích:

“Ngày tốt nghiệp, anh uống nhiều quá, điện thoại bị mất, tới hôm sau cô ta mới trả cho anh…

“Chúng anh không có ở bên nhau…

“Sau khi em đi, anh luôn tìm em, nhưng anh không thể liên lạc được…

“Sau đó, Bạch Hân cho anh xem một tấm ảnh, em ở sân bay cùng một người đàn ông nước ngoài…

“Cô ta nói, nhà em n/ợ nhiều tiền, em phải gả sang nước ngoài mới đủ an toàn…”

Tôi nhìn anh, chỉ biết cười khổ.

“Vậy là anh tin sao?

“Nười đó là bạn của bố tôi, ông ấy được nhờ để giúp tôi ra nước ngoài.”

Anh cúi đầu, hối h/ận tộc cùng.

“Xin lỗi, đáng ra anh phải tìm thấy em sớm hơn…”

Tôi lặng lẽ lắc đầu.

Nhìn thiếu niên mà tôi từng yêu thương sâu đậm, lòng tôi muần vàn cảm xúc.

“Giang Dữ, thực ra năm đó, sau khi gọi cuộc điện thoại đó, tôi đã t/ự t*.

“Ngày đó, mẹ bị báo tình trạng nguy kịch, tôi không trả nổi tiền nhà nên bị đẩy ra đường, người tôi yêu nhất lại ở bên bạn thân của mình. Tuyệt vọng, tôi chỉ thấy sống quá khó khăn.

“Nhưng Cảnh Dương đã đến kịp và c/ứu tôi. Cậu ấy đã ngồi bên tôi giữa đường phố lúc 3 giờ sáng, nơi mà ánh đèn vẫn sáng trong các tòa văn phòng, nơi mà mọi người đều đang nỗ lực vì cuộc sống.

“Giang Dữ, anh không phải sự c/ứu rỗi của tôi, Cảnh Dương mới là.

“Tôi nên có lời xin lỗi, năm đó tôi quá ích kỷ, không hiểu nổi nỗi khổ của anh. Khi tôi tự mình ở trong căn phòng trọ tồi tàn, tôi mới hiểu tại sao anh không bao giờ muốn mở camera khi gọi video.

“Xin lỗi, cảm ơn anh vì năm đó đã bất chấp tất cả mà yêu tôi…”

Giang Dữ quỳ sụp xuống, che mắt khóc nức nở.

“Nguyệt Trần, anh không biết em đã khổ sở thế nào…”

Tôi cười lắc đầu:

“Không phải lỗi của anh, đừng tự trách. Vượt qua những năm tháng đó, tôi thấy mình thật kiên cường.”

Giang Dữ mắt đỏ hoe, giọng r/un r/ẩy:

“Nếu không có hiểu lầm năm đó, em có quay lại với anh không?”

Tôi lắc đầu:

“Ai có thể vượt qua chữ “nếu”, ai có thể chiến thắng nỗi tiếc nuối?”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi:

“Nhưng anh không cam tâm. Từ trước đến nay, anh vẫn luôn nhớ về em…”

Cửa bất ngờ được đẩy ra. Cảnh Dương đứng ở đó.

Cậu ấy nhìn Giang Dữ, ánh mắt khác lạ:

“Anh yêu chị ấy mà để người khác lăng mạ chị ấy sao? Anh không tin tưởng chị ấy, vậy mà giờ lại giả vẻ thâm tình? Thật nồm nđà!”

Giang Dữ cế cứng họng.

14

Trên đường về, Cảnh Dương lặng lẽ theo sau.

Tôi quay đầu hỏi:

“Cảnh cừu non, không có gì muốn nói với chị sao?”

Cậu ấy rủ mắt như chú chó con:

“Chị… tối nay chị muốn ăn gì?”

Tôi:“…”

“Cừu nướng!”

Tôi gi/ận dỗi bước đi, cậu ấy vội vã bám theo.

Tôi quay lại chất vấn:

“Cảnh Dương, chúng ta là qu/an h/ệ gì?”

Cậu ấy ừ ừ: “Chị em…”

“Được, vậy để chị tìm cho em một anh rể. Giang Dữ cũng không tệ, vừa đẹp trai vừa nhiều tiền…”

Cậu ấy gào lên:

“Chị không được ở bên anh ta!”

Tôi cười:

“Không ở bên anh ta thì bên ai? Hay là em giới thiệu bạn em cho chị nhé?”

Cậu ấy nhìn tôi, dường như sắp khóc đến nơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm