Tập đoàn hiện đã mở rộng sang nhiều lĩnh vực như nông nghiệp sinh thái, truyền thông, sản phẩm văn hóa và nghiên c/ứu phát triển công nghệ.
Không chỉ giúp người nông dân tăng thu nhập, tập đoàn còn tạo ra hàng chục nghìn cơ hội việc làm cho địa phương.
Cảnh Dương giờ đã là một luật sư nổi tiếng, cậu ấy từng thực hiện rất nhiều vụ kiện miễn phí cho những người lao động yếu thế.
Ban ngày trên tòa, cậu ấy là một luật sư lạnh lùng, nhưng tối về đến nhà lại biến thành chú cún con bám người.
“Chị ơi, em nhớ chị quá.”
Năm cậu ấy tốt nghiệp, tôi mang th/ai.
Những năm qua, tôi đã ki/ếm được không ít tiền.
Tòa nhà bỏ hoang của nhà họ Thẩm đã được khởi công xây dựng lại từ lâu, các chủ sở hữu cũng đã nhận được sự bồi thường xứng đáng.
Sau khi trả hết n/ợ nần, bố cũng được ra tù.
Trong thời gian ở trong đó, ông không hề nhàn rỗi, ngoài việc đọc sách mỗi ngày, ông còn làm quen với những người cùng phòng giam vốn là những tội phạm kinh tế có học thức cao. Khi ra ngoài, ông đã mang theo một giám đốc tài chính về.
Dưới sự nỗ lực của ông, tập đoàn Thẩm thị đã đứng vững trở lại, những nhân viên cũ đều lần lượt chọn quay về.
Sau khi bé con chào đời, nhóc tỳ trở thành tâm điểm yêu thương của cả nhà.
Những năm nay, mẹ dưỡng b/ệnh ở dưới quê, sức khỏe dần có chuyển biến, đã bắt đầu có ý thức.
Từ khi có cháu ngoại, bố thường bế bé con đến trò chuyện cùng mẹ.
Đúng vào một ngày bình thường, khi bé con gọi một tiếng “bà ngoại”, mẹ đột nhiên cất tiếng nói.
Người bố gần sáu mươi tuổi ôm lấy mẹ mà khóc nức nở.
Cảnh Dương một tay bế bé con, tay kia lau đi những giọt nước mắt không biết đã rơi từ lúc nào trên má tôi.
Tôi hạnh phúc vô cùng, gia đình chúng tôi cuối cùng cũng đã trọn vẹn.
Những năm qua, những nhãn dán dán lên người tôi dần thay đổi từ “thiên kim phá sản”, “ối tình đầu ánh trăng sáng của Giang Dữ”, “hotgirl b/án hàng” thành “nữ doanh nhân”, “nữ chính truyền cảm hứng”.
Giá trị của tôi ngày càng tăng, trên mạng có người mỉa mai Cảnh Dương ăn bám vợ.
Cậu ấy chưa bao giờ bận tâm, ngược lại còn đáp trả:
[Ừm, vợ tôi thực sự giỏi hơn tôi nhiều.]
Trong một buổi phỏng vấn, khi phóng viên hỏi Cảnh Dương rằng cậu ấy đã thích tôi từ khi nào.
Cậu ấy nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng và nói chính mình cũng không biết rõ.
“Lần đầu tiên gặp vợ tôi, tôi cứ ngỡ cô ấy là đóa hồng được nuôi dưỡng trong nhà kính, không chịu nổi gió mưa.
“Nhưng thực ra không phải vậy, cô ấy vốn là người thà g/ãy chứ không chịu cong, dù có rơi xuống bùn lầy, cô ấy vẫn sẽ nỗ lực cắm rễ và nở ra những bông hoa rực rỡ nhất.”
Sau đó, phóng viên hỏi tôi, về những trải nghiệm trong những năm qua, tôi có điều gì muốn chia sẻ với mọi người không.
Tôi nghĩ, có lẽ là:
Tất cả những khổ đ/au không thể đá/nh gục được tôi, cuối cùng đều sẽ hóa thành thanh ki/ếm sắc bén giúp tôi đ/âm xuyên qua màn đêm.
Nếu bạn đang ở dưới đáy vực, đừng sợ, số phận sẽ không bao giờ bỏ rơi bất kỳ tâm h/ồn nào luôn nỗ lực vươn lên.
(Hết)