Tôi tỉnh dậy với khả năng đọc suy nghĩ đồ vật. Thế là tôi đến chợ đồ cổ, livestream săn hàng hiếm.

【Nhớ hoàng thượng Đường Thái Tông dùng ta uống rư/ợu đàm đạo biết bao...】

【Hừm, tao mới xuất xưởng tuần trước, còn thơm nguyên mùi nhựa!】

【Đúng rồi, cứ thổi phồng đi, cố gắng biến tao từ ngọc thủy tản thành ngọc phỉ thúy đi nào!】

Thế là tôi nhặt cuốn sách rá/ch đệm chân bàn, b/án được 8 triệu. M/ua khối đ/á vô chủ giá nghìn tệ, mở ra ngọc tử la lan trị giá 30 triệu.

1

"Đây là chén mã n/ão cánh hoa đời Đường, bảo vật trấn quầy của tôi. Thấy cô có duyên, tôi b/án rẻ 25 vạn thôi."

Tại chợ văn vật Phan Gia Viên, tôi bị chủ quầy chèo kéo. Trên livestream, vài bình luận lưa thưa:

"Lại săn đồ ư? Toàn là cò mồi cho tiểu thương thôi!"

"Có mỗi tôi vào xem vì nhan sắc streamer à?"

"Tôi cũng thế, em này xinh thật."

Tôi mặc kệ, cầm lên chiếc chén mã n/ão được cho là cổ vật. Vừa chạm tay, đã nghe tiếng nó than thở:

【Nhớ các huynh đệ Nghĩa Ôu lắm. Không biết giờ chúng nó có đang giả cổ nốt không?】

Chủ quầy vẫn mồm năm miệng mười thao thao. Nhìn sang điện thoại, đã có người nhận xét: "Ha! Đồ này y chang hàng chợ Nghĩa Ôu tôi m/ua!"

... Đúng vậy, chính x/ác là hàng chợ đúc khuôn - chén mã n/ão tự thừa nhận. Tôi là streamer chuyên săn đồ cổ, bởi tôi có khả năng đặc biệt: Nghe được tiếng nói của đồ vật.

2

Cửa hàng giám định cổ vật gần đó không thiếu. Tôi chọn hiệu lớn nhất. Vừa bước vào đã nghe phiến đ/á kê cửa gào thét:

【Loại giày dép gì mà dám giẫm lên lan can ngọc trắng Hán triều của ta!】

Tôi cố ý đứng lên nó mấy giây, hả hê nghe ti/ếng r/ên rỉ trước khi vào cửa. Đưa chuỗi ngọc cho ông chủ: "Tràng hạt Từ Hi Thái Hậu từng đeo, tiệm có thu không?"

Livestream cười ầm:

"Haha! Đồ Từ Hi? Mơ giữa ban ngày!"

"Thôi out đây, n/ão phẳng quá chịu không nổi."

Ông chủ đeo kính soi tỉ mỉ, rồi mời thêm chuyên gia. Lát sau, ông gật đầu:

"Đúng là tràng hạt của Từ Hi, đáng tiếc bảo quản kém. Tôi trả 20 vạn, cô b/án không?"

Cả livestream ch*t lặng. Tôi mỉm cười giải thích: "Từ Hi cuồ/ng ngọc trai. Khăn choàng của bà có 3500 hạt, táng theo còn 820 hạt nữa. May ra tôi m/ua được Nam châu, chứ Đông châu thì vô giá."

3

Đám đông xúm lại quầy phía trước. Một lọ hoa vỡ tan tành. Chủ quầy b/éo núc ních gào thét: "Gốm Thanh Hoa đời Nguyên, đấu giá cả ngàn vạn! Đền ngay 10 vạn đây!"

Cô gái tay xách túi Hermès Birkin mặt đỏ bừng: "Ông đưa không khéo làm rơi, sao đổ lỗi cho tôi?"

Tôi nhặt mảnh vỡ xem: Gốm thô, dáng cứng - đồ giả rẻ tiền. Đây là chiêu "gốm không qua tay" - thả rơi khi khách đón để tống tiền. Cô gái lịch sự không địch lại tên gian thương. Tôi bước tới, nhặt mảnh vỡ lên nghe ngóng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0