Lâm Khê ta tuổi còn trẻ, phụ thân có ý muốn ta tái giá.

Chỉ là ba năm tang kỳ chưa mãn, khó lòng đề cập.

Xuất giá xuất giá, dẫu đôi tay ta tự nuôi được bản thân, vẫn chẳng bằng nhân lúc xuân thì tái giá, kết thân cùng Lâm gia còn có giá trị hơn.

Tựa như nữ tử sinh ra đã phải lấy chồng.

Tự mình tìm ki/ếm vẫn hơn kẻ khác sắp đặt, tang kỳ sắp hết, ta bắt đầu toan tính, tự tìm ki/ếm lang quân.

Ta là thứ nữ, lại mang thân tái giá, danh tiếng cũng chẳng hay.

Muốn tìm, chỉ tìm được kẻ tương tự ta mà thôi.

May mắn thay Thượng Kinh người đông như mây, có tâm tìm ki/ếm, ắt sẽ gặp.

Ta tự tìm cho mình nhị lang nhà Lý thị lang bộ Hình.

Con trai thứ nhà hắn thích nam sắc, thuở trẻ đùa giỡn với tiểu đồng, còn gây nên một mạng người, nhờ gia thế lớn mạnh, gắng gượng vớt ra khỏi ngục.

Cô gái tốt Thượng Kinh chẳng dám mơ, Lý gia đang tìm nữ tử ngoại địa cho hắn.

Ta đặc biệt trang điểm chỉn chu, đến đạo Trường An.

Ta muốn cùng Lý gia nhị lang đàm một vụ m/ua b/án.

Trời đổ mưa phùn lất phất, không ô, ta nép sát chân tường đi, cẩn thận tránh vũng nước dưới đất.

Bình hoa chờ giá, vạt váy không thể dính nước.

Nữ tử ngoại địa sao bằng bản địa, huống chi nữ tử ngoại địa, chưa chắc khoan dung như ta.

Chỉ là ta không ngờ, bị Tử Thần quân nhìn thấy.

Thân tùy của ngài gọi ta dừng lại, mời lên tầng ba gác Hi Xuân.

Nhã gian kề phố, một mắt thấy rõ toàn cảnh Trường An nhai, người trước cùng ngài đàm thoại vừa đi, hương ch/áy dở chưa tắt, tùy tùng thay trà mới, ta nếm thử, vị cay nồng, hóa ra thêm gừng trừ hàn.

Người kia nghịch chiếc chén không, thong thả hỏi: "Mưa dầm, lại ăn vận thế này, định đi đâu?"

Ta thật thà kể lại.

Tử Thần quân chẳng như người khác, dáng vẻ thảm nhất của ta ngài đều thấy, ngài có ân với ta, là người tốt.

Hơn nữa, Tử Thần quân là người thế nào, nhân mạch rộng, có kẻ hợp hơn Lý gia nhị lang cũng nên.

Tiểu nương nhan sắc bị chủ mẫu gh/en gh/ét, dung mạo ta thừa hưởng tiểu nương, cũng chẳng tệ. Hôm nay đặc biệt điểm trang, để Lý gia nhị lang thấy, cưới về cũng ra dáng.

Ta quản hiệu may nhiều năm, nghĩ cũng đủ năng lực quản gia. Lý gia nhị lang chơi bời ngoài thế nào ta đều không quan tâm, ta chỉ một yêu cầu, mấy hiệu may trong tay ta khó nhọc gây dựng, thành hôn rồi, ta phải tiếp tục kinh doanh.

Còn con cái, Lý gia cần đứa trẻ che đậy tính nam sắc, ta cũng cần con để giữ vững ngôi chủ mẫu, sinh ắt phải sinh, đến lúc sinh thế nào, lại bàn cùng Lý gia nhị lang.

Ta càng nói, mặt Tử Thần quân càng đen.

Nói đến đoạn sinh con, mặt ngài đen như đáy nồi.

Trong lòng ta lặng lẽ đếm, lần gặp thứ năm này, ấn tượng của ngài với ta hẳn càng tệ hại.

Tùng hương ch/áy hết, rơi một đoạn tàn.

Ngài rốt cuộc nghịch đủ chiếc chén không, rắc một tiếng đặt xuống bàn, nhíu mày, giọng trầm trầm: "Kỳ thực cũng không phiền phức thế."

Ta nghĩ đó là biện pháp bất đắc dĩ, nghe Tử Thần quân còn đường khác, ta vui sướng khôn tả, ngước mắt nhìn ngài đầy hân hoan:

"Quân thượng còn cách nào?"

"Nàng gả cho ta là xong."

Vừa gặp tiếng sấm trời, ta choáng váng, mở miệng hỏi câu bất hợp thời nhất:

"Làm thế, ngài được gì?"

Tùy tùng bên cạnh thật sự không nhịn được, khẽ nhắc: "Lâm tiểu thư, quân thượng coi trọng nàng, là phúc của nàng đấy!"

Làm thiếp cho Tử Thần quân, đúng là giải được khốn cảnh ta, phụ thân chắc không nói gì, Giang gia kia cũng dễ buông tha, chỉ là – tiểu nương ta chính là thiếp, bị chủ mẫu đ/á/nh mắn hà hiếp cả đời, quân thượng lại có ý với Lâm Tuyết, nếu sau này còn cưới trưởng tỷ ta làm chủ mẫu – ta hoang mang nghĩ – mệnh vận ơi, tựa như vòng luân hồi, con đường tiểu nương đi qua, ta còn bước lại ư?

Trời lại ầm ầm mấy tiếng sấm, ta định thần, gắng kéo ý nghĩ tán lo/ạn về.

Mở miệng, chẳng những bất hợp thời, mà còn không biết phận:

"Đa tạ quân thượng hảo ý, chỉ là... ta không làm thiếp."

Tử Thần quân không nói, ta cũng không dám nói nữa, ta chưa thấy ngài nổi gi/ận, không biết ngài gi/ận rồi phải làm sao, chỉ rụt rè ngước mắt nhìn ngài.

Ngài ngồi nghiêng, làn gió lẻn vào lay động tay áo, hai búi mi dài cong rủ xuống.

Hóa ra đang cười.

Mưa rào ập tới, nhìn xa cả dải Trường An nhai bị mây đen vần vũ bao phủ. Duy mảnh nhỏ nhã gian này ấm áp khô ráo:

"Lâm Khê, nói với bổn quân, thế nào là gả?"

Ta hơi ngẩn người, trợn mắt to, định nói, nghe ngài chậm rãi từng chữ:

"Tam môi lục sính, bát th/ai đại kiệu."

"Lâm Khê, nàng là phu nhân bổn quân chính thức cưới hỏi."

11

Tử Thần quân rốt cuộc đính hôn với Lâm gia.

Lễ sính lục thập tứ th/ai cao nhất đưa đến Lâm gia, chủ mẫu còn chưa kịp vui, đã kinh ngạc trước tên trên sính thư.

Bà không kịp giữ lễ tiết, cứng nhắc hỏi: "Hay là có nhầm lẫn, quân thượng khi ấy rõ ràng nói..."

Quan môi nhạt nhẽo hỏi lại: "Quân thượng khi ấy nói gì?"

Một câu hỏi, cả đường hoàng lập tức im bặt.

Quân thượng khi ấy thật nói, tiểu thư Lâm phủ không tệ.

Nhưng Lâm phủ có hai vị tiểu thư.

Chủ mẫu ngã bệ/nh nặng.

Phụ thân ta dù không thích ta, nhưng vốn thích quyền thế, để tỏ coi trọng, thay đổi thái độ lạnh nhạt, hỏi han tiểu nương, gấm lụa, phấn sáp, cả hòm gửi sang viện lệch.

Tiểu nương bỗng thành kẻ sủng ái nhất.

Đó là chuyện sau.

Tin Tử Thần quân cưới vợ làm Thượng Kinh dậy sóng.

Chợ búa đều bảo, Tử Thần quân cái gì cũng tốt, chỉ ánh mắt không tốt.

Với thân phận ngài, cưới công chúa mới xứng.

Mà Lâm gia nhị tiểu thư bên kia hôn sự, nàng là thứ nữ, thân tái giá, danh tiếng rất kém, trên người toàn hành động kinh thiên động địa.

Ngoài kia bàn tán xôn xao, ta mỗi ngày vẫn như thường đến hiệu may trông nom, khiến người đứng đường ngắm nhìn.

Thím may trong hiệu lớn tuổi, khuyên ta chi bằng ở nhà tránh vài ngày, thêu thùa áo cưới cũng tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
40.27 K
9 Mùa xuân ở quê Chương 9
10 Hồi Âm Thầm Mến Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để Em Thế Chỗ Anh Ta

Chương 23.
Sau sáu năm kết hôn, Phó Cảnh Xuyên cảm thấy chán, muốn ly thân một thời gian để tìm lại cảm giác tình đầu. Anh ta tìm đến cô em khóa dưới của tôi, còn tôi thì tìm đến người anh em của anh ta. Trong điện thoại, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi vô tình gặp nhau ở khách sạn. "Anh đưa đàn em khóa dưới về khách sạn, cô ấy uống say rồi, anh không thể để cô ấy một mình được." Đang lo không tìm được lý do, tôi chỉ luôn vào anh em của anh ta bên cạnh: “Cậu ấy cũng say rồi, dù gì cũng là anh em của anh, em không thể để cậu ấy ngoài đường được." Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, người anh em của anh ta phá vỡ sự im lặng: "Hay là bốn người chúng ta cùng gộp đơn luôn đi, không chừng còn được giảm giá nữa." Thế là anh ta tức đến mức mặt mày tái mét. Ba tháng sau, anh ta chia tay với cô em khóa dưới và nói muốn quay về gia đình để có con với tôi. Nhưng không ngờ điện thoại lại do người anh em của anh ta nghe máy: "Bên này thì không dứt được rồi, cô ấy vừa mới mang thai vài giờ trước."
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Bệnh Sạch Sẽ Chương 10