Song Sinh Tỉnh Mộng

Chương 3

14/06/2025 11:55

“Em… Em đến thành phố F rồi sao?!” Giọng anh ấy vang lên đầy xúc động, dù cách xa màn hình tôi vẫn cảm nhận rõ

“Ừ, ra ngoài giải tỏa tâm trạng thôi. Ở nhà ngột quá.”

“Em đang ở đâu? Gửi vị trí cho anh, anh qua đón.”

[Định vị]

Trên xe yên lặng. Anh ấy cất tiếng hỏi “Mộc Mộc, sao đột nhiên muốn đến F chơi thế?”

“Không có gì đâu, như em nói lúc nãy thôi. Ra ngoài thư giãn chút.”

“Em lừa được người khác chứ không qua mặt được anh. Anh lớn lên cùng em mà. Nếu không muốn nói, anh cũng không ép.”

Tôi cắn môi: “Anh trai… đưa Lâm Nhã về nhà rồi. Họ định kết hôn.”

Lục Nghị gi/ật mình quay sang: “Lâm Nhã… cô ấy ngày xưa…?”

Tôi cúi đầu im lặng, coi như thừa nhận.

“Thế ba mẹ em nói sao?”

“Anh ấy nhất quyết cưới. Ba mẹ phản đối nhưng anh dọa c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Cuối cùng họ đành đồng ý.”

Lục Nghị trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Em ở tạm nhà anh đi. Phòng khách trống, nếu không ngại thì cứ ở đây.”

“Cảm ơn anh…” Giọt nước mắt lăn dài, tôi lau vội. Lục Nghị xoa đầu tôi: “Đừng sợ, có anh đây.”

Căn hộ của anh rộng rãi, tràn ngập ánh sáng. Tôi được xếp ở phòng khách bên cạnh. Anh bảo tôi đi tắm rồi nghỉ ngơi, tối dẫn đi quảng trường chơi.

...

Trong mơ, hình ảnh tuổi thơ hiện về:

“Anh ơi, em đ/au quá…”

“Anh xin lỗi, đừng khóc Mộc Mộc. Đều tại anh dẫn em đi lang thang.”

“Không sao đâu, do em không nhìn đường thôi.”

“Ê ê, Thường Tử Kiến! Con nhóc này là ai thế?”

“Liên quan gì đến mày, Hồ Hạo?”

“Dám hỗn? Muốn ăn đ/ấm không?”

Tôi liền đứng che chắn cho anh trai: “Đừng hòng b/ắt n/ạt anh tôi!”

Hồ Hạo cười nhạo: “Thằng đàn ông mà để con bé che chở. Đồ vô dụng!”

Lúc tỉnh dậy, gương mặt Lục Nghị đầy lo lắng hiện ra: “Ngủ mơ thấy gì mà khóc thế?”

“Em mơ thấy hồi nhỏ… Anh ấy từng hứa bảo vệ em. Nhưng giờ…” Tôi nghẹn lời.

Anh ôm tôi vào lòng: “Nếu không chịu nổi nữa, chúng ta sẽ không về đó. Đám cưới họ, em không muốn đi thì thôi.”

“Anh… sau này có đột nhiên gh/ét em không?”

Lục Nghị cười khẽ gõ đầu tôi: “Đồ ngốc. Anh không bao giờ gh/ét em cả.”

5

Quảng trường về đêm nhộn nhịp. Tôi lạc mất Lục Nghị khi đi m/ua kẹo bông. Gọi điện qua, giọng nức nở: “Em… em lạc mất anh rồi…”

“Đừng khóc! Xem xung quanh có biển chỉ dẫn không?”

“Em đang ở đường Tranh Ngạn, cạnh quầy kẹo bông…”

Mười phút sau, anh xuất hiện với xiên hồ lô trên tay. “Em đúng là đồ ngốc.” Giọng trách móc mà đầy âu yếm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0