"Người g/ãy xươ/ng không được ăn dâu tây."

Chu Nhiên nhướng mày, khập khiễng nhảy lò cò đến bên giường, vươn tay định cư/ớp lấy hộp dâu tây của tôi.

Thấy tay đối phương sắp chạm vào hộp, tôi cuống lên, chống tay vào ngựk Chu Nhiên đẩy mạnh ra sau.

Chu Nhiên quanh năm tập gym, cơ bắp trên người cứng như đ/á. Dù đang bị thương ở chân, sức chiến đấu của cậu ấy vẫn rất đáng gờm, chỉ một cái chộp đã nắm lấy cổ tay tôi, đ/è tôi xuống giường.

Mùi hương quen thuộc đó bao trùm lấy tôi. Mặt tôi đỏ bừng, theo bản năng muốn né tránh, trong lúc hoảng lo/ạn không biết túm phải cái gì, tôi gi/ật mạnh một cái.

Tiếng "xoẹt" vang lên.

Tôi và Chu Nhiên nhìn nhau trân trối.

Bộ ngựk trắng trẻo, săn chắc của Chu Nhiên lộ ra hoàn toàn.

Tôi lén lút liếc nhìn một cái, không tự chủ được mà nuốt nước bọt.

"Cái áo này... trắng thật đấy..." Tôi ấp úng đá/nh giá.

Chu Nhiên hiếm khi đỏ cả vành tai, cậu ấy buông tôi ra, định chỉnh lại vạt áo bị tôi x/é rá/ch.

Tiếng mở cửa vang lên.

Cả tôi và Chu Nhiên đều khựng lại, đồng loạt nhìn về phía cửa.

Bốn người ở cửa đều trố mắt nhìn về phía này.

Còn tay tôi, vẫn đang đặt chình ình trên bộ ngựk trần của Chu Nhiên.

"Bố, mẹ, chú, dì."

"Con có thể giải thích."

Tôi nhanh chóng rút tay về, chật vật ngồi dậy từ trên giường, kéo chăn đắp lên người Chu Nhiên.

...

Những chuyện x/ấu hổ nhất cuộc đời này đều đổ lên đầu tôi rồi.

Mẹ kéo tôi sang một bên, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Thường Mật Mật, con có thể giữ ý tứ một chút được không?"

Tôi nhăn nhó mặt mày, trong lòng đắng cay không nói nên lời.

Chỉ vì cư/ớp một quả dâu mà tay lại chui tọt vào ngựk người ta.

Tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này.

"Con biết rồi..." Tôi lí nhí đáp.

13

Chu Nhiên lại chứng minh cho tôi thấy tầm quan trọng của việc rèn luyện cơ thể.

Chỉ trong vòng một tháng, cậu ấy đã có thể đi lại bình thường.

Tôi ở trong ký túc xá, chán đến mức mốc meo.

Nghĩ ngợi một lát, tôi mở khung chat với Chu Nhiên.

'Gii Gii dài thêm 2cm': 【Có muốn ra ngoài chơi không?】

Phía bên kia im lặng mất mấy giây.

Tôi thấy lạ lạ, liên tục làm mới trang cá nhân.

Chu Nhiên trả lời tin nhắn rất nhanh, hầu như là giây trước giây sau.

Vậy mà đã mười phút trôi qua, khung chat vẫn không có động tĩnh gì.

Tôi cất điện thoại, nằm trên giường trằn trọc không yên.

Đột nhiên, màn hình điện thoại sáng lên.

Tôi phấn khích cầm điện thoại.

'Mẹ': 【Về nhà dắt Đậu Đậu đi dạo đi.】

Tôi: ...

Đậu Đậu, thằng con nghịch tử này, tôi vốn định dắt nó ra công viên dạo một vòng.

Ai ngờ nó bướng như lừa, cứ nằm lì ở cửa không chịu nhúc nhích, móng vuốt cào ch/ặt xuống đất.

Tôi tặc lưỡi, bế thốc nó lên đi thẳng đến công viên.

Đậu Đậu ăn nhiều, cả con chó b/éo mầm toàn th!t là th!t.

Đến công viên, tôi đã mệt đến mức thở không ra hơi.

"Mày ngoan ngoãn chờ ở đây nhé." Tôi buộc Đậu Đậu ở cửa sau tiệm đồ uống, rồi vội vã chạy vào trong.

Trà hoa quả, kem lạnh, tôi đến đây!

Một chân vừa bước vào tiệm, tôi đã bắt gặp cái bóng lưng quen thuộc ấy.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ lại một lần nữa, mới x/ác định đó chính là Chu Nhiên.

Chu Nhiên mặc áo hoodie đen, đội mũ lưỡi trai đen, quay lưng về phía tôi.

Tôi chỉ nhìn thấy một nửa đường xươ/ng hàm sắc sảo của thiếu niên.

Chuyện này vốn chẳng có gì lạ.

Nhưng đối diện Chu Nhiên là một mỹ nữ.

Cô gái tóc dài ngang lưng, mặt trái xoan, môi đỏ mày liễu, mỗi cái nhíu mày cười đều làm lay động lòng người.

Hai người không biết đang nói chuyện gì mà cười rất vui vẻ.

Tôi đ/è nén sự chua xót trong lòng, cúi đầu nhìn đôi dép lê của mình và con Đậu Đậu ngốc nghếch ở ngoài cửa.

Khốn thật.

Tôi không cho phép bản thân buồn bã trong âm thầm.

Nam nữ chính trong tiểu thuyết đều là hiểu lầm như thế rồi bỏ lỡ nhau.

Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó.

Tôi lén lút ngồi xuống vị trí không xa Chu Nhiên, giọng nói của họ, tôi nghe rõ mồn một.

"Vậy cô ta thì sao?" Mỹ nữ cười hỏi.

"Chơi chán thì vứt thôi chứ sao, chẳng lẽ giữ lại đến Tết à?" Chu Nhiên lộ vẻ bất cần đời, trông càng lúc càng giống kẻ lêu lổng.

Mỹ nữ gật đầu phụ họa.

Khi tôi hoàn h/ồn lại, nước mắt đã rơi lã chã trên mu bàn tay, chậm rãi trượt vào tay áo rồi biến mất.

Chu Nhiên thậm chí còn chủ động xách túi cho mỹ nữ khi rời đi, tư thế thân mật tự nhiên, giống như đã sống cùng nhau rất lâu rồi.

Còn tôi, kẻ thất bại trong tình yêu này, ngồi một mình trong tiệm đồ uống suốt cả buổi chiều.

Đến tận khi mặt trời lặn, tôi mới lê những bước chân nặng nề, dắt Đậu Đậu về nhà.

Tôi khóc suốt dọc đường, nước mắt rơi như không mất tiền.

Không ít người qua đường nhìn theo, còn có người tốt bụng đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy.

Giấc mộng vỡ tan tành, lúc này tôi mới nhận ra Chu Nhiên quan trọng với mình đến thế nào.

Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Thường Mật Mật tôi không bao giờ vì một người đàn ông mà từ bỏ giới hạn của bản thân.

Trong làn nước mắt nhòe đi, tôi nhẫn tâm xóa sạch mọi thứ liên quan đến Chu Nhiên trong điện thoại.

Đồ tồi.

Tôi trốn trong phòng, m/ắng Chu Nhiên suốt cả một ngày.

Ai lại đi lừa gạt tình cảm người khác như thế chứ.

14

Tôi trốn Chu Nhiên mấy ngày liền.

Cho đến một tối nọ, mẹ đột nhiên gõ cửa phòng tôi.

"Mật Mật, mau xuống dưới đi, Tiểu Chu đang đợi dưới lầu kìa."

Tôi bực bội trùm chăn kín đầu, muốn cách ly mọi thứ bên ngoài.

Nhưng rõ ràng tôi không phải đối thủ của mẹ, bà bắt đầu đếm giây ở ngoài cửa.

Chiêu này lập tức đá/nh thức nỗi á/c mộng trong ký ức của tôi.

Tôi bật dậy, túm đại tóc thành búi rồi xuống giường.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi liếc nhìn con Đậu Đậu đang nhảy cẫng lên.

Tôi nghĩ một lúc, dắt theo Đậu Đậu cùng ra ngoài.

Mấy ngày không gặp, dưới mắt Chu Nhiên đã thâm quầng, cả người trông ủ rũ đến lạ.

Cậu ấy thấy tôi, như cỏ khô gặp nước bỗng chốc hồi sinh.

"Tại sao không gặp mình?"

"Tại sao lại xóa hết WeChat và số điện thoại của mình?"

Chu Nhiên bĩu môi, nhỏ giọng chất vấn những "hành vi x/ấu xa" của tôi.

Tôi càng tức gi/ận hơn, cậu ta đến đây là để hạch tội tôi đấy à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm