Tất cả cũng chỉ vì muốn phát triển thêm khách hàng.

Tiệc đầy tháng hôm nay, có lẽ vì chuyện của bà Lý nên ai cũng đến hỏi han, tìm tôi bắt mạch chẩn b/ệnh, nhưng chẳng có lấy một người chịu rút ví m/ua th/uốc.

Sau một hồi bận rộn, tôi lấy lý do mỗi ngày chỉ khám cho năm người để từ chối những người tìm đến sau đó.

Đang lúc bực bội, tôi lại lỡ uống một ly rư/ợu trong bữa tiệc.

Vốn dĩ hôm nay tôi tự lái xe nên không định uống rư/ợu.

Đã lỡ uống rồi, lại đang bực dọc, tôi quyết định uống thêm vài ly cho bõ.

Đến khi tiệc tan, tôi đã chếnh choáng say.

Cơn gió lạnh ngoài trời thổi vào khiến tôi tỉnh táo hơn đôi chút.

Khách sạn này nằm gần khu chung cư, xa xôi hẻo lánh, chẳng có lấy một tài xế xe công nghệ nào nhận cuốc.

Chẳng lẽ lại đi bộ về?

Đang lúc chẳng biết làm sao, một chiếc Maybach sang trọng kín đáo dừng trước mặt.

Ừm, rất hợp với thân phận nam chính.

“Cô Tần, để tôi đưa cô về.”

“Không--”

“Cô Tần, từ đây về trung tâm mười mấy cây số, cô chắc là mình tự đi bộ về được chứ?”

Giang Ngộ ngồi trong xe, động cơ gầm rú, bộ dạng như chỉ cần tôi gật đầu là hắn sẽ phóng đi ngay.

Xung quanh đã chẳng còn mấy người.

Chân nhanh hơn n/ão, tôi vội vàng bước lên xe Giang Ngộ.

Cửa sau không mở được, tôi lại lủi thủi chạy sang ghế phụ.

Tay lái của Giang Ngộ rất tốt, xe chạy rất êm, nhưng vì uống nhiều rư/ợu nên tôi vẫn thấy đầu óc quay cuồ/ng.

“Chuyện của bà Lý đã giải quyết xong rồi. Bà ta tuy đã có bốn đứa con nhưng vẫn muốn sinh thêm con trai. Họ tưởng th/uốc đó là th/uốc bổ nên hai vợ chồng cùng uống. Gần đây chồng bà ta đ/au bụng, đi khám ra khối u quái.”

Tôi đã bảo mà, đàn ông sao có thể mang th/ai được.

Hơn nữa th/uốc đó của tôi vốn chẳng có tác dụng gì, cái có tác dụng là nước.

“Cô yên tâm, đã kiện bọn họ rồi, họ sẽ không dám đến làm phiền cô nữa đâu.”

Thấy tôi không phản ứng, Giang Ngộ nói thêm một câu.

Tôi nghiêng đầu: “Anh có cả đội ngũ luật sư à?”

Giang Ngộ nhướng mày: “Có gì lạ sao?”

Cũng đúng, tập đoàn của Giang Ngộ lớn thế kia, sao có thể thiếu những thứ cao cấp như đội ngũ luật sư cơ chứ.

Xem ra tôi vẫn chưa đủ giàu rồi.

Nếu tôi giàu, chuyện kiểu này tôi cũng có thể giải quyết trong phút mốt.

Mục tiêu của tôi là trở thành người giàu nhất, hạ gục Giang Ngộ!

“Nhìn tôi làm gì?”

Có lẽ ánh mắt tôi quá nóng bỏng nên Giang Ngộ đã cảm nhận được.

Người này còn tiện tay bật đèn trong xe lên: “Trên mặt tôi có gì à?”

Làm gì có gì, chỉ có một khuôn mặt đẹp trai đến mức không thể đẹp hơn.

Đừng nói chứ, ngắm mỹ nam dưới ánh đèn này, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp.

Tôi lắc đầu, ép mình phải tỉnh táo.

Tôi là người phụ nữ có chí hướng làm tổng tài, sao có thể bị sắc đẹp mê hoặc được chứ?

Chỉ là, anh ta đẹp thật đấy.

Thì ra nam chính tiểu thuyết đều trông như thế này, mấy ngôi sao trên tivi thật sự không thể sánh bằng.

“Lau nước miếng đi, đến nhà cô rồi.”

“Hả?” Tôi ngơ ngác lau miệng, định xuống xe.

Men rư/ợu chưa tan, lúc xuống xe tôi lảo đảo một cái, may mà được Giang Ngộ đỡ lấy.

Khuôn mặt Giang Ngộ ngay sát bên mặt tôi, có lẽ là do rư/ợu vào gan lớn: “Giang Ngộ, có muốn lên trên với tôi không? Tôi cho anh tiền.”

Bước đầu tiên để làm tổng tài: Bao nuôi một tiểu tình nhân.

13

“Vậy là cô đồng ý rồi?”

Sáng sớm hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, tôi hoàn toàn m/ù mịt.

Giang Ngộ mặc áo ngủ của tôi, tay cầm một cốc nước, gật đầu.

“Cô nói cho tiền, cô cho được bao nhiêu?”

“Tôi…”

Lời nghẹn ở cổ họng, không thốt nên lời.

Đây là vấn đề bao nhiêu tiền sao?

Ồ không, đây chính là vấn đề bao nhiêu tiền.

Đây là Giang Ngộ đấy, tôi lấy đâu ra tiền mà bao nuôi Giang Ngộ làm tình nhân?

“Cái đó… nhà anh phá sản rồi à? Sao lại cần anh đi b/án thân thế này?”

Giang Ngộ không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào tôi, nhìn đến mức tôi thấy rợn cả người.

“Hay là mười ngàn một tháng nhé?”

Giang Ngộ hít sâu một hơi: “Cô…”

“Tôi biết rồi, tôi biết rồi, hơi ít đúng không.” Tôi vội vàng đổi giọng, giơ hai ngón tay lên: “Vậy hay là hai mươi ngàn một tháng?”

Giang Ngộ không nói gì.

“Vẫn… vẫn hơi ít nhỉ. Dù sao điều kiện của anh ở đây, phải đắt hơn tình nhân bình thường một chút.”

Tôi nhắm mắt, cúi đầu, chìa tay ra: “Giá chốt, năm mươi ngàn!”

“Nhiều hơn nữa là tôi không trả nổi đâu, chuyện này hay là thôi đi.”

Không phải không trả nổi, mà là không nỡ.

“Được.”

“Ơ?” Tôi vội ngẩng đầu mở mắt: “Năm mươi ngàn, anh đồng ý thật à?”

Giang Ngộ gật đầu: “Phải.”

“Vậy… có cần ký hợp đồng gì không?”

Không ký hợp đồng thì không đảm bảo, nhỡ Giang Ngộ ăn vạ tôi thì sao?

“Vậy để tôi bảo đội ngũ luật sư soạn thảo.”

Sao cảm giác này giống như Giang Ngộ đang bao nuôi tôi chứ không phải tôi bao nuôi tình nhân nhỉ?

Nhưng có đội ngũ luật sư miễn phí, không dùng thì phí.

“Được, thời hạn ba tháng.”

“Còn có thời hạn à?”

Tôi lườm hắn: “Tất nhiên là phải có thời hạn rồi, nhỡ tôi chán thì sao? Không sao, nếu dùng thấy thuận tay, tôi sẽ gia hạn.”

“Được--”

Giang Ngộ nghiến răng, gọi điện cho đội ngũ luật sư ngay trước mặt tôi.

“Đúng rồi, tôi viết một bản 'Sổ tay tình nhân', anh bảo luật sư thêm vào nhé.”

“Được--”

Đội ngũ luật sư quả thực chuyên nghiệp, nghe yêu cầu như vậy cũng bình thản đồng ý.

“Một, gọi là có mặt, bảo là đi. Hai, không được để họ biết mối qu/an h/ệ của chúng ta. Ba, nơi công cộng không được dựa dẫm. Sổ tay tình nhân tạm thời là ba điều này, sau này nhớ ra tôi bổ sung thêm.”

“Được.”

Sau vài lần bị hànhz hạz, Giang Ngộ đã trở nên vô cảm với những yêu cầu của tôi.

Rất tốt, anh ta sắp trở thành một tình nhân đạt chuẩn rồi.

“Hệ thống, tại sao Giang Ngộ lại làm tình nhân của tôi?”

Thật sự rất kỳ lạ, tại sao đột nhiên lại biến thành thế này?

“Cái này… tôi cũng không biết nữa.”

Hệ thống có vẻ cũng hoang mang, nhưng nó khá lạc quan.

“Dù sao Giang Ngộ vừa đẹp trai, lại vừa 'giỏi việc', cô cũng đâu có lỗ, đồng ý đi.”

Lý lẽ là vậy, đời người mà, chẳng phải nên tận hưởng sao?

Nếu không phải tối qua nổi hứng nhìn sắc đẹp, thì làm sao nhặt được một cực phẩm tình nhân về nhà chứ.

14

Tình nhân này, Giang Ngộ làm rất tốt.

Tuân thủ nghiêm ngặt sổ tay tình nhân, mối qu/an h/ệ của chúng tôi được giữ bí mật rất tốt.

Chỉ có một điều, tôi hơi không hài lòng.

Giang Ngộ hơi bám người quá.

Là một tình nhân không được lộ mặt, thỉnh thoảng hắn lại gọi điện hỏi tôi tối nay có cần hầu hạ không.

Khiến tôi phiền muốn ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm