Ông bà nắm lấy tay tôi, giới thiệu tôi với những nhân vật quyền quý có mặt tại đó.
Điều này cũng gián tiếp cho họ biết về quyền thừa kế của nhà họ Tần sau này.
Khi mọi người nhìn về phía tôi, nụ cười của họ cũng trở nên chân thành hơn hẳn.
Đúng lúc này, Tần Thiến Thiến vẫn đang quỳ dưới đất cố tình loạng choạng, hét lên một tiếng: "Á--"
Mọi ánh nhìn của mọi người lập tức đổ dồn về phía đó.
Tần Thiến Thiến ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt đẫm lệ, vẻ đáng thương vô hạn:
"Ông bà ngoại, con xin lỗi, là do con quỳ lâu quá nên hơi thiếu m/áu, con không cố ý đâu ạ."
Cô ta rất thông minh, gọi một tiếng "ông bà ngoại" trước mặt bao nhiêu người thế này, coi như đã danh chính ngôn thuận, miễn cưỡng bước chân vào cửa nhà họ Tần.
Sắc mặt em trai tôi tối sầm lại.
Ngay giây tiếp theo, một cái t/át giáng thẳng vào mặt cô ta.
Thân hình đang quỳ của cô ta loạng choạng, bị đá/nh cho choáng váng.
Em trai tôi mỉa mai nói: "Ở đâu ra cái loại đến khóc thuê mà thích gào rú lung tung thế này."
Tần Thiến Thiến lập tức sưng mặt như cái bánh bao, lắp bắp nói: "Em là chị gái của anh mà."
Em trai tôi giơ tay t/át thêm cái nữa:
"Tôi nghe không rõ, nói lại lần nữa xem."
Tần Thiến Thiến lại nói lần nữa: "Em là chị gái của anh."
Em trai tôi lại vung tay: "Vẫn chưa nghe rõ, nói tiếp đi."
Lúc này cha tôi mới phản ứng kịp, vội vàng tiến lên ngăn cản: "Tần Lâm Thâm, mau dừng tay! Đó là chị gái con!"
Em trai tôi ngoáy ngoáy lỗ tai, cười cợt nhả:
"Cha, cha lú lẫn rồi à, mẹ con chỉ sinh ra con và chị con thôi, từ đâu ra lại chui ra một người chị gái thế này?"
Cha tôi cứng cổ nói: "Cha nói là thì chính là, con đừng có làm lo/ạn nữa."
Em trai tôi lập tức cười lớn, gào lên:
"Mọi người mau lại xem này, con đàn bà này là con riêng của cha tôi ở bên ngoài, tuổi còn lớn hơn cả tôi.
"Chậc chậc chậc, trông x/ấu thật đấy, mẹ nó chắc cũng x/ấu lắm, cha ơi cha có gu lạ nhỉ, đúng là không biết chọn lọc gì cả!"
Em trai tôi ch/ửi bới thực sự rất khó nghe.
Ông bà ngoại nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, ngầm đồng ý với hành động của em tôi.
Nếu là ngày thường, cha tôi chắc đã rút thắt lưng ra đá/nh em tôi rồi, nhưng có ông bà ngoại ở đây, cho ông ta mười cái gan cũng không dám.
Thế là ông ta tức đến đỏ mặt tía tai, nghiến răng nghiến lợi: "Tần Lâm Thâm, mày muốn tạo phản à, còn coi tao là cha mày không hả?"
Em trai tôi bật cười: "Cha làm ra chuyện mất mặt thế này mà còn đòi con coi là cha á?
"Đến lúc cha già nằm viện, con sẽ rút ống thở của cha luôn.
"Trong đám tang của cha, con sẽ thuê một đám vũ nữ thoát y, tổ chức cho cha thật náo nhiệt."
4
Có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nhưng mọi người cũng chẳng để tâm, dù sao em trai tôi cũng nổi tiếng là kẻ ngang ngược trong giới này.
Cha tôi tức đến r/un r/ẩy cả người.
Tần Thiến Thiến chớp lấy cơ hội, lập tức hùa theo:
"Em trai, em có thể không thích chị, cũng có thể đá/nh chị, nhưng sao em có thể nói cha như thế, ông ấy là cha của em mà!
"Cha chỉ phạm phải lỗi lầm mà mọi đàn ông trên đời đều mắc phải thôi.
"Hơn nữa em là con cái, có tư cách gì mà chỉ trích cha? Nếu không có ông ấy thì làm sao có em ngày hôm nay?"
Tôi nhếch môi, cái logic "bỏ qua sự thật" của Tần Thiến Thiến này cũng ra gì đấy.
Cha tôi lập tức thẳng lưng, quở trách em trai: "Con nhìn xem Thiến Thiến hiểu chuyện biết bao, nhìn lại con xem, mau xin lỗi Thiến Thiến đi, sau này học hỏi nó nhiều vào."
Em trai tôi cười lạnh đáp trả: "Học theo mẹ nó làm tiểu tam à? Hay học nó đến làm lo/ạn đám tang mẹ tôi?"
Cha tôi gi/ận lắm, nhưng lúc này chỉ có thể nén gi/ận nhìn tôi: "Tần Tư Du, con còn không mau quản thằng em con đi."
Tôi thở dài, lấy khăn tay đưa cho nó: "Đừng làm lo/ạn nữa."
Em trai tôi nhận lấy khăn lau tay, ngoan ngoãn đáp:
"Vâng, con nghe lời chị."
Đứng bên cạnh, cha tôi suýt nữa hộc m/áu.
Ông bà ngoại cũng nói một câu không nặng không nhẹ: "Thôi, cứ thế đi."
Cha tôi lập tức thu lại cảm xúc trên mặt, lặng lẽ đứng bên cạnh.
Các vị khách xung quanh như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Tần Thiến Thiến giờ bị em trai tôi đá/nh sợ rồi, chẳng dám làm càn nữa, lặng lẽ trốn vào một góc.
Nhưng mục tiêu hôm nay của cô ta cũng đã đạt được.
Bốn mắt nhìn nhau, cô ta vội vàng thu lại nụ cười đang nở trên môi.
Tôi nhếch môi, đương nhiên phải để cô ta vào nhà rồi, nếu không thì làm sao khiến cô ta sống không bằng ch*t được.
...
Đám tang kết thúc, ông bà ngoại và các vị khách đều ra về.
Cha tôi lái xe đưa chúng tôi về biệt thự ở lưng chừng núi, người hầu đứng hai bên chào đón.
Tần Thiến Thiến ôm cánh tay cha tôi đi trước nhất, dáng vẻ như chủ nhân căn nhà.
"Chào mừng ông Tần, tiểu thư, thiếu gia về nhà."
Cha tôi gật đầu: "Từ nay nó là nhị tiểu thư của các người."
Người hầu gật đầu: "Vâng, thưa ông Tần."
Tần Thiến Thiến kh/inh khỉnh nhìn họ, tưởng tượng đến cảnh sống trong biệt thự này với tư cách tiểu thư.
Tôi và em trai nhìn nhau, cùng nhếch môi đầy ẩn ý.
Khi mẹ tôi còn sống, bà đã nhiều lần dặn chúng tôi đừng làm ra chuyện gì quá tay.
Nhưng giờ đây, mẹ tôi không còn nữa rồi...
5
Tần Thiến Thiến trước đây ở phòng khách một cách không danh chính ngôn thuận, dù rộng rãi nhưng nhìn căn phòng ngủ xa hoa của tôi và em trai, cô ta đương nhiên không cam tâm.
Thế là cô ta làm nũng: "Cha ơi, phòng con ánh sáng không tốt lắm, bác sĩ bảo con cần phơi nắng nhiều."
Cha tôi chẳng cần suy nghĩ: "Phòng đàn trên tầng thượng ánh sáng rất tốt, sau này con ở phòng đó đi."
Tần Thiến Thiến vui vẻ: "Cảm ơn cha, cha đối với con tốt thật."
Đó là phòng đàn của mẹ tôi, ông ta đúng là dám nghĩ thật.
Tôi nhướng mày, thản nhiên lên tiếng: "Chuyện này không vội, cũng đến giờ rồi, cha, cha phải ra sân bay rồi đấy."
Cha tôi lúc này mới phản ứng, vỗ vỗ vai Tần Thiến Thiến, cười cưng chiều:
"Thiến Thiến, cha đi công tác một tuần, con muốn quà gì nào?"
Tần Thiến Thiến ngoan ngoãn nói: "Chỉ cần cha ở ngoài ăn uống đúng giờ, khỏe mạnh là món quà tốt nhất cho con rồi ạ."
Chậc chậc chậc, đúng là một màn cha hiền con thảo đấy.
Trước khi đi, cha tôi còn không quên dặn dò tôi: "Chăm sóc em gái cho tốt nhé."
Tôi nhếch môi: "Đương nhiên rồi."
Cha tôi vừa đi khỏi, Tần Thiến Thiến lập tức chạy biến vào phòng rồi khóa trái cửa lại.