Em trai tôi n/ổ phát sú/ng đầu tiên: "Tần Thiến Thiến, có phải cô cố ý không? Đồ con riêng như cô, được vào nhà họ Tần không biết ơn thì thôi, lại còn làm chúng tôi tổn thất nhiều tiền như vậy!"
Tần Thiến Thiến vội vàng giải thích: "Không, em không cố ý, em thật sự không biết."
Tôi lạnh lùng nói: "Vậy tại sao lại chọn đúng ngày tiệc gia tộc hôm nay? Hôm qua không được hay ngày mai không được sao?"
Cha tôi tức đến mức mặt mày tái mét, nghiến răng nghiến lợi: "Mày đúng là cái thứ làm thì ít, phá thì nhiều."
Sắp đến kỳ họp đại hội cổ đông rồi, từ khi lên chức ông ta luôn cầu an toàn, nên mọi người vốn đã có ý kiến với ông ta từ lâu, ban đầu nếu lần này ông ta đạt chuẩn thì vẫn có thể giữ vững vị trí chủ tịch.
Nhưng sai lầm này vừa lộ ra, chắc chắn ông ta phải từ chức thôi.
"Con gái của tiểu tam mà cũng dám nhảy nhót ở đây, làm mất nhiều tiền thế này cô đền nổi không?"
"Người có chút n/ão thôi cũng không làm ra chuyện ng/u ngốc thế này, Tần Thanh Phong, chuyện này ông phải cho chúng tôi một lời giải thích!"
"Đúng, phải cho chúng tôi một lời giải thích!"
Cha tôi là kẻ sĩ diện nhất, lúc này bị mọi người chỉ trích, mặt mũi ông ta hoàn toàn không còn chỗ nào để giấu.
Tần Thiến Thiến còn định lên tiếng, kết quả bị cha tôi th/ô b/ạo ngắt lời: "Mày c/âm miệng cho tao."
Tần Thiến Thiến sợ đến mức nuốt ngược nước mắt vào trong, toàn thân r/un r/ẩy, còn Tống Tử Diễm cũng sợ không kém, vì cổ phiếu nhà hắn cũng đang giảm đi/ên cuồ/ng.
Em trai tôi lên tiếng: "Cha, bao nhiêu năm nay chị đối tốt với cha như vậy, sao cha có thể thiên vị đến mức này, Tần Thiến Thiến là con riêng của cha, chẳng lẽ chị không phải con gái cha sao?"
Cha tôi mấp máy môi, ông ta biết sự nghiệp gây dựng bao nhiêu năm đã sụp đổ, mà lúc này tôi là chỗ dựa duy nhất của ông ta.
Ông ta lấy lòng nhìn tôi: "Xin lỗi, chuyện này là do cha lú lẫn, sau này cha sẽ không thế nữa."
12
Em trai tôi kh/inh bỉ hừ lạnh một tiếng:
"Lời xin lỗi nói ra từ miệng là rẻ tiền nhất, nếu cha thật sự biết sai thì chuyển 10% cổ phiếu gốc cho chị đi, thế mới gọi là có chút thành ý.
"Nếu không, chị căn bản không có lý do gì để giúp cha xử lý những chuyện này.
"Cha làm mọi người nhìn chị gái con như thế nào hả? Cha ơi, cha thực sự quá lú lẫn rồi."
Cổ phiếu gốc của tập đoàn cha tôi nắm 40%, tôi và em trai mỗi người 10%, ông bà mỗi người 5%, Cố Diễn nắm 10%, các cổ đông nguyên lão và người thân khác mỗi người 2%.
Cha tôi tuy xót của, nhưng dưới áp lực của dư luận, không còn cách nào khác, đành gật đầu đồng ý.
Ông ta vẫn nắm 30%, vẫn là người giữ nhiều cổ phần nhất.
Nhưng ông ta không biết rằng ngoài số cổ phần trong tay ông ta và các cổ đông nguyên lão ra, tôi đã nắm trong tay 40% cổ phiếu, kỳ họp đại hội cổ đông tới, ông ta trực tiếp bị loại!
Tôi cầm thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần trong tay, chậm rãi đi đến bên cạnh Tần Thiến Thiến.
Hạ thấp giọng bên tai cô ta: "Cảm ơn cô hôm nay đã phối hợp như vậy, giao công ty cho tôi."
Tần Thiến Thiến lập tức hóa đ/á tại chỗ, cô ta không ngờ tất cả những chuyện này đều là cái bẫy do tôi sắp đặt.
...
Trở về phòng ngủ, liền thấy Cố Diễn đang nằm trên sofa đọc sách.
Tôi cười: "Anh thật sự coi đây là nhà mình đấy à."
Cố Diễn tháo kính gọng vàng, day day sống mũi.
Giọng lười biếng mang theo vài phần trêu chọc: "Cổ phiếu mười tỷ tôi nói cho là cho, nằm sofa nhà cô một chút thì sao nào?"
Tôi chớp mắt: "Thế cũng không thể ngày nào cũng nằm chứ."
Cố Diễn ném cho tôi một tập hồ sơ: "Cái này đủ m/ua mười cái biệt thự nhà cô rồi."
Tôi mở tập hồ sơ ra, cổ phiếu tập đoàn Tống thị, anh ta vẫn còn 10% cổ phiếu gốc.
Tôi cất tập hồ sơ, khẽ cười nhạt: "Khiêm tốn quá, ít nhất đáng giá mười lăm cái biệt thự nhà tôi."
Số cổ phần này không phải chuyện một sớm một chiều mà có được.
Tôi vào phòng thay đồ mặc một chiếc váy lụa ngắn, khoe trọn phần lưng.
Cố Diễn một tay kéo cà vạt, dường như hơi nóng bức.
Tôi lắc lắc đôi giày cao gót trong tay.
Cố Diễn lập tức đứng dậy, đi đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống, nâng bàn chân tôi lên dịu dàng xỏ giày cao gót cho tôi.
Tôi khoác tay anh: "Hôm nay rảnh, trả anh một bữa cơm."
Giọng anh khàn khàn: "Được."
Nhà hàng bít tết xoay, bình thường phải đặt trước ba tháng, nhưng hôm nay Cố Diễn bao trọn gói.
Hoa tươi, âm nhạc, bít tết, rư/ợu vang.
Cố Diễn ngồi trước đàn piano đá/nh bản Alice, ánh đèn vàng vọt chiếu lên người anh, dịu dàng và lộng lẫy.
Lần đầu tiên gặp anh, anh cũng thế, lấp lánh tỏa sáng.
Khi đó đứa em trai không hiểu chuyện khiêu khích anh, kết quả bị đá/nh cho một trận, khóc lóc chạy về nhà.
Thế là tôi một tay dắt em trai, một tay cầm gậy golf tìm đến tận cửa nhà anh.
Anh yên lặng ngồi bên cửa sổ sát đất đá/nh những bản nhạc piano.
Một khúc kết thúc, anh mới ngẩng đầu nhìn tôi, trong vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn.
Lúc đó tôi đã rung động với anh.
Người đàn ông như Cố Diễn, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi.
13
Tiệc tất niên năm nay của công ty, cha tôi chuẩn bị đặc biệt long trọng, muốn giành lấy phiếu ủng hộ của các cấp cao công ty.
Không biết là cha tôi ảo tưởng hay th/ủ đo/ạn của Tần Thiến Thiến cao tay, cha tôi lại công khai dẫn tiểu tam Triệu Lan đến dự, còn định sắp xếp Tần Thiến Thiến vào hàng ngũ quản lý.
Chuyện này e là đang xây dựng nền móng cho ông ta và gia đình nhỏ của ông ta rồi.
Em trai tôi đưa cho tôi một ly rư/ợu vang, mãn nguyện uống cạn.
"Chị, chị không biết đâu, đã lâu rồi em không được uống rư/ợu, quản lý nói là idol mà uống rư/ợu sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến fan."
Em trai tôi thực sự đã trưởng thành hơn một chút, dù vẫn còn chút tà khí, nhưng đã hiểu rõ trách nhiệm và gánh vác, không còn tùy hứng như trước nữa.
Tôi lắc lắc ly rư/ợu, trêu chọc: "Vậy thì em tranh thủ lúc này uống thêm vài ly đi."
Em trai tôi mãn nguyện lắc đầu, như thể vẫn còn đang dư vị ly rư/ợu vang vừa rồi:
"Không được, em đã hứa với quản lý chỉ được uống ba ly, vừa rồi đã là ly thứ ba rồi."
Nó tiện tay đặt ly rư/ợu rỗng vào khay của bồi bàn, bưng một ly nước dừa, nghịch nghịch.
"Chị, họ nhảy nhót lâu như vậy, em cũng thấy hơi chán rồi."
Tôi nhướn mày: "Chẳng phải chị đang đợi em sao."
Em trai tôi lập tức mày giãn mắt cười, làm nũng: "Chị, em biết chị đối xử với em tốt nhất mà."
Tần Thiến Thiến khoác tay Triệu Lan đi về phía chúng tôi, trên mặt đầy nụ cười đắc thắng.