Hành động của ta hoàn toàn chẳng ảnh hưởng đến hắn, ngược lại còn khiến hắn ôm ta ch/ặt hơn. Hắn mặc cho ta đ/ấm đ/á tứ tung, khóc đến kiệt sức. Cuối cùng ta cũng không nhớ đêm ấy đã ngủ thiếp đi thế nào.

14

Hôm sau ta ngủ đến gần trưa, không cần soi gương cũng biết mắt hẳn đã sưng như trái đào. Vội vàng dậy rửa mặt, sai Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Cửu Cửu thu xếp đồ đạc dời đến Trường Lạc Cung.

Giờ cơm chiều mọi thứ đã ổn thỏa. Nhìn Trường Lạc Cung sạch sẽ ngăn nắp, ta nghĩ ba cung nữ này quả có chút bản lĩnh. Khả năng hành sự đáng điểm mười, nếu ở thời đại 996 của chúng ta, ít nhất cũng phải làm đến chức quản lý cấp cao.

Tiểu Cửu Cửu bưng mâm cơm cuối lên, theo yêu cầu của ta ngồi xuống cùng Tiểu Thất, Tiểu Bát dùng bữa.

- Nương nương biết không? Giờ trong cung đang đồn đêm qua nương nương đắc tội Hoàng Thượng, bị ép dời đến Trường Lạc Cung đấy. - Tiểu Thất vẫn giữ thói quen thăm dò tin tức.

- Các cung nhân đồn thổi như thật, còn nói nương nương mặt mày sưng húp vội vàng rời Trung Cung, ắt bị trách ph/ạt nặng. - Tiểu Bát cũng không kém cạnh thăm dò.

- Lũ người này quen thói bắt gió bẻ măng, lòng dạ dơ bẩn nên nghĩ cũng đen tối. Nương nương đừng để ý, ăn miếng chân giò bồi bổ đi. - Tiểu Cửu Cửu làm việc đáng tin, đã mang theo tất cả đầu bếp từ tiểu nhà bếp của ta. Nếu không từ tối nay ta đã phải xem mặt người khác mà ăn đồ thừa.

15

Sau trung thu, Hoàng Hậu vì bệ/nh dời đến Trường Lạc Cung. Việc Trung Cung tạm do Thái Hậu quản lý, Quý Phi và Hiền Phi phụ trách.

Vốn đã như lửa với nước, nay lại cùng nhau quản lý lục cung, cách ngôi Trung Cung chỉ nửa bước, hai người càng không đội trời chung.

Chu Chử vẫn ở thiên điện Vị Ương Cung, liền có kẻ nóng lòng tìm đến gây sự.

- Trần Thục Nghi phe Quý Phi không hiểu vì sao lại cùng Chu Uyển Nghi phe Hiền Phi đến Vị Ương Cung. Quý Phi, Hiền Phi biết tin liền dẫn theo nhị phi cùng các thục nghi khác đến nơi. - Tiểu Thất cầm nắm hạt dưa, tiếp tục kể.

- Chu cô nương thấy đám người này đương nhiên chẳng sợ. Vốn có cựu h/ận lại thêm khiêu khích trước mắt, cô ta khiến họ chẳng chiếm được chút tiện nghi nào. - Tiểu Thất vỗ tay, nhấp ngụm trà ra hiệu Tiểu Bát tiếp lời.

- Đức Phi là thiên kim ngự sử, một câu nói liền kích cho Trần Thục Nghi định ra tay. Trần Thục Nghi vừa động thủ, Chu Uyển Nghi cũng nhịn không được. Cảnh tượng hỗn lo/ạn vô cùng.

- Kịch liệt thật! Chu Chử có bị thương không?

Tiểu Bát rót đầy trà cho ta, tiếp tục: - Làm sao được. Đức Phi khéo nói, Chu cô nương không những biết nói còn biết đ/á/nh. Cuối cùng thành cuộc hỗn chiến giữa hai phe Quý - Hiền.

Giọng ngưỡng m/ộ của Tiểu Bát không thể hiện chút nào sự chán gh/ét ban đầu dành cho Chu Chử 'chen ngang'.

- Cuối cùng xử lý thế nào?

- Chu cô nương bị cấm túc Vị Ương Cung, Quý Phi ph/ạt bổng ba tháng, Hiền Phi không được phụ trách lục cung nữa. - Tiểu Cửu Cửu tổng kết.

- Thú vị thật! Tiếc quá không được xem cảnh náo nhiệt này. - Xuyên không lâu vậy mà chưa tận mắt thấy cung tần gi/ật tóc đ/á/nh nhau, thật đáng tiếc. - Ù! Thanh nhất sắc! Trả tiền đi!

- Nương nương! - Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Cửu Cửu đồng thanh thở dài.

16

Ở Trường Lạc Cung đã một tháng, ngày ngày ngủ đến tự nhiên tỉnh, thảnh thơi ngắm hoa rơi nước chảy trước sân. Cảnh sắc Trường Lạc Cung quả thực tuyệt diệu.

Còn bên ngoài Trường Lạc Cung, sau hôm đó hậu cung chấn động ba lần. Chim đầu đàn Trần Thục Nghi, Chu Uyển Nghi thẳng bị đày vào lãnh cung. Mấy kẻ đ/á/nh nhau dữ dội nhất bị tống xuất cung. Đức Phi, Thục Phi tuy bề ngoài không bị ph/ạt, nhưng phụ thân cùng huynh đệ họ đã hứng chịu không ít trách m/ắng.

Còn Quý Phi, Hiền Phi đã x/é mặt. Nghe nói tối hôm đó Hoàng Đế ngự tại cung Quý Phi, mãi năm ngày sau mới liếc nhìn Hiền Phi trên đường thiết triều. Trước sau cung đình đều đổ dồn về phía Quý Phi cùng Trình Thừa Tướng.

Nhưng tất cả chẳng liên quan gì đến ta. Ta chỉ cần an nhiên hưởng nhàn trong Trường Lạc Cung. Cơ sở vật chất ở đây thật sự xuất sắc: vườn hoa non bộ cảnh sắc tuyệt vời, cây cỏ đều hợp ý ta. Cung điện rộng rãi dễ chịu, tiết trời vào đông ở đây chẳng thấy khó chịu chút nào.

Cùng ba cung nữ và đầu bếp của ta, ngày ngày đ/á/nh bài cửu, nhai hạt dưa tán gẫu. Đầu bếp tay nghề đỉnh cao, món bánh sữa chua mới ra lò gần đây khiến ta vô cùng ưa thích. Ngày ngày ngủ tự nhiên thức, ăn thả ga, vòng eo lại phình to thêm một vòng.

No cơm ấm áo, có người cùng chơi cùng trò chuyện, không phải quản lũ tiểu thiếp - đây mới là cuộc sống đích thực của Hoàng Hậu!

17

Nhưng không được. Hoàng Đế trước đây đã tiết lộ những việc tiếp theo, khoảng trước năm nay sẽ thu lưới. Lúc đó còn giữ được ngôi vị Hoàng Hậu hay không vẫn là dấu hỏi. Ta không thể đắm chìm trong cuộc sống nhàn hạ hiện tại nữa.

Giờ phải chuẩn bị vài kế sách. Nếu Hoàng Đế muốn cùng ta 'một lòng một dạ', ta sẽ ở lại vun đắp tình cảm.

Nếu Hoàng Đế phế hậu, ta phải thu xếp của cải giả ch*t rời cung.

Nếu Hoàng Đế không phế hậu cũng chẳng chung thủy, vậy thì phiền phức to. Không những ngày ngày canh cánh lo âu, lại còn đấu đ/á không ngừng với đám tiểu thiếp. Điều kinh t/ởm nhất chính là phải dùng chung chồng với người khác.

Nghĩ đến đây ta nôn ọe.

Thật sự nôn.

Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Cửu Cửu lập tức đỡ ta ngồi xuống. Tiểu Thất vội đi gọi thái y.

- Ta chỉ mấy hôm nay ăn nhiều quá, không sao đâu.

Tiểu Bát, Tiểu Cửu Cửu: - Nương nương nằm yên đừng động.

...

Cuối cùng không gọi được thái y. Nhìn Tiểu Thất đỏ mắt, ta vội vỗ về: - Khóc gì chứ? Ta không vẫn ổn đấy sao?

Tiểu Bát đỡ ta ngồi dậy tựa vào đầu giường. Tiểu Cửu Cửu nắm lấy cổ tay ta. Tưởng họ sẽ an ủi, ai nghe: - Nương nương, từ Trung thu đến giờ ngài có hành kinh nữa không?

Ch*t ti/ệt! Hình như thật chưa từng. Th/uốc tránh th/ai sao mà không đáng tin thế!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0