Ta vừa nức nở vừa dùng vạt áo hắn lau mặt: "Vậy ngài nói mau đi."

"Gia Nhi, lòng trẫm chỉ có một mình nàng, trọn đời không đổi dạ. Hãy gạt bỏ những tạp niệm trong lòng, an tâm gửi gắm thân này cho trẫm, trẫm thề sẽ hết lòng bảo hộ nàng."

"Từ khi nào?"

"Ngài thích thiếp từ lúc nào? Nhớ hồi nhỏ mỗi lần gặp mặt, ngài đều tránh như tránh tà."

"Quyết lấy nàng làm vợ, một là vì nàng là đích nữ của cữu phụ - bậc trung thần phò tá trẫm. Hai là đền đáp ân dưỡng dục của mẫu hậu. Ba là dù nàng có hơi đa tình, nhưng tâm tính lương thiện, dẫu không phải hiền thê cũng xứng đáng làm Hoàng Hậu mẫu nghi. Bốn là mối thông gia này sẽ kí/ch th/ích tham vọng của gian thần, để trẫm có cơ dọn sạch hết."

Thì ra nguyên chủ từng thảm thương đến thế.

"Nhưng từ khi biểu huynh tuẫn quốc, nàng khóc đến ngất trước qu/an t/ài rồi thay tính đổi nết. Từ đó nàng trở nên hoạt bát linh lợi, giữa chốn hậu cung lạnh lẽo, nàng tựa vầng thái dương th/iêu đ/ốt, sưởi ấm trái tim trẫm vốn đã đóng băng tự bao giờ."

"Nửa năm trước hôn lễ, trẫm tự nhủ nàng chỉ đang giả vờ. Nhưng càng quan sát, trái tim càng xiêu lòng. Lòng tự tôn của nam nhi khiến trẫm không thể thổ lộ, cứng đầu nghĩ phải đợi nàng mở lời trước. Cuối cùng, trẫm vẫn thua nàng một bậc."

"Gia Nhi, nàng cũng yêu trẫm một chút được chăng?"

Lúc này ta như mèo con được vuốt ve hả hê, khẽ cười rồi hôn lên môi hắn: "Thiếp yêu người!"

**21**

Hôm sau tỉnh dậy, bên giường đã vắng bóng.

Vừa mở mắt đã nghe tin Hiền Phi có th/ai hai tháng. Nhớ lại đêm qua Hoàng đế nói, ta chợt hiểu ra.

Hoàng Hậu ngã bệ/nh, Hiền Phi mang long th/ai, lần này Quý Phi hẳn sốt ruột lắm.

Ta thản nhiên nằm lì ở Trường Lạc Cung, ngay vườn hoa cũng chẳng thèm dạo.

"Nương nương ở lâu trong phòng, chi bằng ra vườn hóng mát?"

"Đừng! Bao con mắt đang rình chờ bản cung đoản mệnh. Ra ngoài lộ sơ hở thì khổ." Kẻ xuyên việt như ta phải nhớ: Không liều thì không ch*t. Cứ an phận thủ thường, họa tự tránh xa.

"Vậy chúng ta may áo trẻ em giải khuây?"

"Càng không được! Hoàng Hậu hấp hối mà còn may đồ cho con thiếp, ai tin? Lỡ lộ chuyện có th/ai thì tính sao?"

"Nương nương nói phải. Xin hãy bớt ăn sữa chua, mỗi ngày năm miếng là đủ."

Ta nuối tiếng li /ếm sạch miếng sữa chua cuối cùng, vỗ tay: "Mang bài cửu ra đây, giải trí cho đỡ buồn."

Thất, Bát, Cử: ==

Trời càng lạnh, ngày ngày ta quẩn quanh trong cung đ/á/nh bài, trò chuyện cùng ba cung nữ.

Cho đến hôm nay, tin dữ về Hiền Phi truyền đến.

Tiểu Thất phủi tuyến trên áo, sưởi ấm xong mới tới bên ta: "Hiền Phi đ/au đớn tột cùng, khăng khăng nói có kẻ hại mẹ con nàng, yêu cầu Hoàng thượng điều tra."

Có lẽ vì mang th/ai nên ta đồng cảm với nàng.

"Quý Phi phản ứng thế nào?"

"Quý Phi điềm nhiên ra oai chưởng quản Trung Cung, đòi xét nát sự tình."

Ôi giời, đổ thêm dầu vào lửa, không sợ Vương tướng quân dẫn quân về triều sao?

"Nương nương yên tâm dưỡng th/ai, mặc chúng tranh đấu. Cung nỏ hết đà chẳng đáng lo." Tiểu Cửu thổi ng/uội canh bổ, đút từng thìa cho ta.

Đêm xuống, Hoàng đế như thường lệ lẻn vào cung.

"Tối nay không đi an ủi Hiền Phi sao?"

"Trẫm đang mây mưa cùng Quý Phi, nào rảnh quan tâm nàng ấy?"

"Đúng là nam nhân bạc tình!"

Hắn xoa nhẹ bụng ta cảm nhận th/ai động: "Vợ con đều ở đây, đi tiếp đãi người ngoài làm chi?"

"Hiền Phi sẩy th/ai?"

"Là Quý Phi. Đã sắp lên ngôi mẫu nghi, sao chịu để địch thủ mang long th/ai?"

Hiền Phi đúng là non tay, kỹ năng hậu cung này sao sống tới hồi cuối?

"Hiền Phi thông d/âm có th/ai, Quý Phi muốn nàng sẩy, trẫm thuận tay đẩy thêm dầu. Lửa cần ch/áy to hơn nữa."

Đúng vậy, tranh đoạt hoàng quyền xưa nay đều đẫm m/áu.

"Hiền Phi đã phát hiện manh mối ở Trường Lạc Cung, không thể lưu nàng được nữa."

Ta chợt sững sờ, lặng lẽ nép vào ng/ực Hoàng đế.

"Sợ rồi?"

"Hoàng thượng biết đấy, thần thiếp vốn nhát gan." Giọng ta nghẹn đặc trong lồng ng/ực hắn.

"Gia Nhan đừng sợ. Ngai vàng xưa nay viết bằng xươ/ng m/áu. Nếu trẫm không trừ tận gốc, một mai nàng và hoàng nhi có mảy may tổn thương, trẫm sao chịu nổi?"

Phải rồi, thời đại này, địa vị này, không gi*t người ắt bị gi*t. Ta từng được giáo dục pháp trị, nhưng xuyên tới vương triều phong kiến, đứng trên đỉnh quyền lực, một chút mềm lòng chính là t/ự s*t.

"Nàng cứ đứng sau lưng trẫm. Những chuyện dơ bẩn để trẫm lo. Đừng sợ, cũng đừng xa lánh trẫm, được chứ?"

Ta không đáp, chỉ ôm ch/ặt hắn hơn, rồi chìm vào giấc nồng.

**22**

Hiền Phi đ/au thương quá độ mà qu/a đ/ời. Quý Phi hùng hổ điều tra, xử tử một thái giám truyền thực rồi im bặt.

Triều đình xì xào bàn tán. Hoàng đế cao cao nâng Quý Phi rồi khẽ buông, chỉ ph/ạt một tháng bổng lộc vì tội sơ suất. Thế là trước triều sau cung đều rõ hướng về đâu.

Quý Phi và Thừa tướng lên như diều gặp gió.

20 tháng Chạp, Quý Phi công bố có th/ai một tháng. Hoàng đế ban thưởng như nước chảy về cung nàng. 28 tháng Chạp mở yến tiệc mừng long th/ai.

Vận dụng bộ n/ão kém cỏi, ta biết ngay: Yến này còn tên là "Bữa tối cuối cùng"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Danh sách bình luận đều đang khuyên tôi nhanh chóng đưa nhân vật nữ phụ đi chỗ khác.

Chương 6
Tôi nhận nuôi một cô bé. Một tuần sau khi đưa về nhà, tôi phát hiện con bé đang lén lút lục ví tiền của tôi. Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi: [Mới bao lâu mà nhân vật nữ phụ đã lộ nguyên hình, có người vốn dĩ đã xấu xa từ trong máu.] [Lạc lẽ ra nên nhận nuôi nữ chính Nguyễn Nhuận mới phải, Nguyễn Nhuận từ nhỏ đã xinh đẹp lại hiền lành.] [Lạc nhanh nhìn rõ bộ mặt thật của nữ phụ đi, tống cổ con bé độc ác này về trại trẻ mồ côi đi!] Tôi không tin theo những lời trong bình luận, cũng không ngăn cản hay trách mắng hành vi trộm tiền của con bé để đuổi cổ nó khỏi nhà. Tôi đến ngân hàng đổi một thùng tiền lẻ. Một nghìn, năm nghìn, mười nghìn, hai mươi, năm mươi. Tôi trộn đều chúng lên rồi rải khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh, ban công, ngăn kéo, tủ quần áo, bàn ăn, cạnh ghế sofa... Như thế này thì con bé không cần phải lén lút tránh mặt tôi, rồi lục lọi ví tiền của tôi nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
EO